Sau Khi Ta Ăn Nhầm Nguyên Thần Của Thao Thiết

Chương 70: Quán Bar (2)

Trước Sau

break

Nhìn hai người phối hợp ăn ý trên sân khấu, đôi mắt màu đỏ của Xẻng Vạn Ma tràn đầy vẻ kinh ngạc... Đây là điệu nhảy "thần tiên" gì vậy?

Cảm thấy ánh nhìn từ bốn phương tám hướng đổ dồn về, Hồ Thất thực sự không thể chịu được cảnh này, vội vàng bước lên sân khấu muốn kéo hai người kia xuống. Thế nhưng Quy Ngọc Sơn còn đang hưng phấn, làm sao có thể dễ dàng buông tha, cậu cùng lão tổ tông tộc hồ ly kẹp Hồ Thất vào giữa, tiếp tục những động tác nhảy múa đáng xấu hổ kia.

Tận đến gần rạng sáng, Quy Ngọc Sơn và lão tổ tông tộc hồ ly, một người mềm lưng, một người mỏi chân cuối cùng mới chịu dừng lại.

Sắc mặt của Hồ Thất đen như than, gọi taxi đưa bọn họ đến khách sạn. Tuy nhiên mấy người này đều là cư dân bất hợp pháp, vì vậy dưới ánh mắt nghi ngờ của nhân viên lễ tân, bọn họ đành phải dùng chút ảo thuật.

Để tiện chăm sóc, chính xác hơn là để tiện giám sát nên Hồ Thất chỉ thuê một phòng. Quy Ngọc Sơn lâu rồi mới chơi bời cuồng nhiệt như vậy, cậu treo người bên ngoài cửa sổ, nhìn qua có vẻ như muốn hát vang một khúc. Hồ Thất định kéo cậu vào lại không ngờ Quy Ngọc Sơn như thể bừng tỉnh, ngoan ngoãn quay về. Thực ra, Quy Ngọc Sơn không có ý thức tự giác ngộ như vậy, là do Mạc Trì không nhìn nổi nên mạnh tay can thiệp.

Mạc Trì để lộ ra một chút hơi thở, áp chế trạng thái hưng phấn của Quy Ngọc Sơn. Trong lòng hắn đang tính toán, tại sao cậu xoay nhiều thế mà quả hạnh vẫn có thể bình an ở trên cành. Chẳng phải đáng lẽ nên rơi vài quả sao?

Lão tổ tông tộc hồ ly đã ngủ khò khò, nhưng Hồ Thất vẫn phải lo chăm sóc hai chú tiểu Phượng Hoàng, có thể nói là nhức đầu vô cùng.

Đêm loạn lạc trôi qua đến trưa hôm sau, Quy Ngọc Sơn tỉnh lại nhìn thấy tia máu trong mắt của Hồ Thất, cậu hoảng sợ hỏi: "Sao cậu già đi rồi?"

Hồ Thất cười rất rạng rỡ, nhưng lông mày nhíu lại trông có vẻ rất kỳ quái: "Cậu, nói, cái, gì?" Mỗi chữ đều được nói một cách rất từ tốn, giống như bị ép ra từ cổ họng.

Quy Ngọc Sơn vậy mà lại coi như là thật, nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó liếc nhìn lão tổ tông tộc hồ ly vẫn đang say giấc nồng, không nhịn được có chút đồng cảm với Hồ Thất: "Khổ cho cậu rồi."

Lông tóc trên người Hồ Thất dựng đứng vì tức giận, quát lên: "Hai người các người đúng là một đôi trời sinh!"

Quy Ngọc Sơn vỗ vai hắn ta, giống như một người lớn bao dung cho trẻ nhỏ đang ăn vạ: "Tôi hiểu, hiện tại tâm lý của cậu có chút không ổn định."

Hồ Thất: “…”  Không, không ai có thể hiểu được.

Quy Ngọc Sơn phóng khoáng vẫy tay chào tạm biệt: "Khi nào có sản phẩm mới ra mắt, tôi sẽ gửi cho cậu một gói miễn phí nhé."

Trong mắt Hồ Thất ánh lên vài giọt lệ, cậu đây là đến tận lúc rời đi mà cũng không quên đâm một nhát vào trái tim hắn ta. Thế nhưng Quy Ngọc Sơn lại hiểu theo một nghĩa khác, cậu cho rằng mấy ngày gần đây mình đã lạnh nhạt với bạn bè, bèn bày tỏ: "Sau khi sản phẩm mới ra mắt, tôi sẽ thường xuyên đến tìm cậu."

Hai hàng lệ trong phút chốc chảy ra từ hốc mắt của Hồ Thất. …

Lúc Quy Ngọc Sơn quay về nhà, Huyền Vũ cũng có mặt. Cá lăng đã tăng cân khá nhiều, vui vẻ thông báo cho cậu biết mình đã hoàn thành việc chuyển đổi thành cá nước ngọt.

Khi biết hôm nay Quy Ngọc Sơn sẽ tăng cường sản xuất đồ ăn vặt, Huyền Vũ nhanh chóng tìm lý do rời đi, sợ bị bắt thử đồ ăn. Quy Ngọc Sơn cũng không cản hắn ta, chờ Huyền Vũ rời đi rồi chủ động mở lời nói chuyện với Mạc Trì: "Chúng ta cần phải nói chuyện."

Mạc Trì đứng đối diện cậu, trong mắt có chút chờ mong: "Nói về chuyện kết hôn à?"

Quy Ngọc Sơn như bị một thùng nước lạnh dội xuống: "Tôi tạm thời không có kế hoạch kết hôn."

Mạc Trì nghe vậy thì im lặng rất lâu.

Quy Ngọc Sơn nghĩ hắn tức giận, nhưng chuyện lớn như kết hôn thì không thể nhượng bộ, cậu đành cúi đầu sắp xếp nguyên liệu, cũng không chủ động nói chuyện với hắn nữa.

Không ngờ người mở miệng trước lại chính là Mạc Trì: "Có phải cậu đang nghĩ ta không đưa ra cái gì nhưng vẫn muốn đạt được lợi ích không?"

Quy Ngọc Sơn không biết phải nói sao với hắn, thầm nghĩ đây cũng có thể coi như là một lý do bèn qua loa gật đầu một cái.

"Ta hiểu rồi." Mạc Trì chậm rãi nói: "Vậy thì lễ vật sẽ sớm được gửi đến."

Vừa dứt lời, hắn đi đến bên cửa sổ, ánh mắt hướng về phía xa xôi: "Ta phải ra ngoài một chuyến."

Chưa kịp để Quy Ngọc Sơn mở miệng, Mạc Trì đã biến mất không còn dấu vết.

Nguyên liệu đã được chuẩn bị xong nhưng Quy Ngọc Sơn đột nhiên không có tâm trạng nấu ăn, bèn gọi điện cho Hồ Thất để phàn nàn: "Cậu biết cảm giác đánh trống trước mặt bò không? Dù nói gì đi nữa, đối phương cũng không bao giờ cùng một nhịp với cậu."

Hồ Thất dùng tâm trạng u ám trả lời: "Tôi mỗi ngày đều trải nghiệm cảm giác này."

Quy Ngọc Sơn đồng cảm hỏi: "Lão tổ tông lại gây chuyện cho cậu rồi sao?"

Hồ Thất nhắc nhở: "Đêm qua ở sàn nhảy, không chỉ có lão tổ tông điên cuồng."

Hắn ta mãi mãi không thể quên cảnh tượng bản thân đã bị hai người đè lên cột thép, giống như giẻ lau mà cọ tới cọ lui.

Quy Ngọc Sơn nghĩ một chút: "Hai con chim nhỏ kia có chút nghịch ngợm, cậu đừng so đo với chúng."

Hồ Thất cười khẩy một tiếng, cúp điện thoại trước.

Quy Ngọc Sơn ngẩn ra vài giây, vuốt ve hai tiểu Phượng Hoàng đang làm tổ trên đầu mình: "Các em đã làm gì con hồ ly kia vậy?"

Hai con chim ngốc chỉ biết kêu ríu rít.

"Thôi." Quy Ngọc Sơn tự nói với mình: "Gửi thêm vài gói đồ ăn vặt cho cậu ta coi như là bồi thường vậy."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương