Mạc Trì: “Thứ nhất, thực lực của hai bên vẫn có sự chênh lệch. Thứ hai, thời gian đã quá lâu, hầu hết các thủ pháp bày trận ngày xưa đều đã thất truyền theo dòng chảy thời gian.” Ý nghĩa chính là không tìm thấy nguồn gốc, đương nhiên khó giải trừ.
Quy Ngọc Sơn không biết nên thương hại Xẻng Vạn Ma hay mừng cho bản thân, bởi vì một khi phong ấn được giải trừ hoàn toàn, ai mà biết được Xẻng Vạn Ma có quay lại trả thù cậu hay không?
Thấy Xẻng Vạn Ma không so đo, Phượng Vương thở phào nhẹ nhõm. Bà ta nhân tiện còn bán một phần nhân tình, tặng cho mỗi người một nhánh cây ngô đồng.
Quy Ngọc Sơn: "Thứ này có tác dụng gì?"
Phượng Vương mỉm cười thần bí.
Quy Ngọc Sơn giống như nghĩ đến thứ gì đó, không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, cậu đột nhiên nắm chặt nhánh cây rồi xoay một vòng trước mặt Mạc Trì, hô to: "Biến hình!"
“...” Không có gì xảy ra cả.
Cảnh tượng nhất thời trở nên vô cùng ngượng ngùng. Quy Ngọc Sơn lúng túng cất nhánh cây đi, trong lòng thầm nghĩ, xem ra nó không phải là cây gậy phép thuật.
Phượng Vương bất lực: “Ngô đồng có ý nghĩa ban phước, mang theo bên người lâu ngày sẽ dễ gặp được cơ duyên.”
Quy Ngọc Sơn chợt hiểu ra: "Giống như việc tôi tìm thấy Xẻng Vạn Ma ở núi Thiên Đồ không lâu trước đây."
Nụ cười của Phượng Vương hơi cứng lại: "Đó là nghiệt duyên."
Lần đầu tiên Quy Ngọc Sơn và Xẻng Vạn Ma đều ăn ý đến lạ, cả hai cùng trầm ngâm vài giây rồi đồng loạt gật đầu.
Hai tiểu Phượng Hoàng trên đầu kêu không ngừng, Quy Ngọc Sơn khó xử: "Tôi không thể mang chúng rời khỏi đây được." Phượng hoàng quá nổi bật, dễ gây rắc rối ở thế giới bên ngoài.
"Không sao." Phượng Vương búng tay, bộ lông của hai tiểu Phượng Hoàng thay đổi, biến thành hai con chim sẻ xám xịt.
Quy Ngọc Sơn nhấc chúng lên nhìn kỹ, thốt lên một câu từ tận đáy lòng: "Xấu quá."
Hai tiểu Phượng Hoàng nhìn nhau, thấy được hình dáng của bản thân trong mắt đối phương thì lập tức khóc lóc không ngừng.
Phượng Vương quát: “Chỉ là thuật che mắt thôi, khi nào thực lực của các ngươi đạt đến cảnh giới nhất định thì tự nhiên sẽ hóa giải được.”
Quy Ngọc Sơn nhân cơ hội này, vội vàng thuyết phục: "Chỉ cần hai đứa ở lại đây thì sẽ mãi mãi xinh đẹp."
Hai tiểu Phượng Hoàng nhìn nhau, đồng loại lắc đầu kiên quyết. Quy Ngọc Sơn không lay chuyển được, nói chính xác hơn là không thể cản trở ý chí của Phượng Vương, chỉ đành nói: "Cảnh báo trước nhé, thế giới bên ngoài rất nguy hiểm, lỡ như hai đứa nó gặp chuyện không may trước khi trưởng thành, tôi sẽ không chịu trách nhiệm đâu."
Phượng Vương cười tủm tỉm gật đầu: "Dù có chết cũng không liên quan gì đến cậu. Nhưng có một điều kiện tiên quyết, nếu một ngày nào đó chúng chết đi thì không được chết vì bị ăn thịt."
Quy Ngọc Sơn và Mạc Trì đồng thời cảm thấy chột dạ.
Hai tiểu Phượng Hoàng còn chưa biết bản thân suýt chút nữa bị nuôi để làm thức ăn, ngây ngô vỗ cánh phành phạch. Quy Ngọc Sơn đau lòng nhìn cảnh tượng này, cánh gà sắp đến miệng lại bay mất rồi!
Những gì cần nói đã nói xong, Phượng Vương cũng không tiếp tục giữ bọn họ lại. Bà ta đưa cho Quy Ngọc Sơn một thẻ ngọc rồi bay về cung điện.
Bên trong thẻ ngọc tỏa ra linh khí dồi dào, giá trị không nhỏ. Mạc Trì giải thích: "Đây là vật dẫn đường của tộc phượng hoàng, nếu không có nó thì rất khó vượt qua màn sương mù bao quanh đảo."
Quy Ngọc Sơn nhớ đến miếng ngọc bội mà Mạc Trì đã đưa cho thị vệ lúc mới lên đảo, hỏi: “Hàng dùng một lần à?"
Mạc Trì gật đầu.
Quy Ngọc Sơn: "Nếu bán nó đi..."
“Có tiền cũng không mua được.”
Quy Ngọc Sơn đành phải từ bỏ ý định.
Trên đường trở về, bọn họ không gặp phải bất kỳ cơn sóng gió nào, điều này có thể coi là kỳ tích trên biển cả mênh mông. Không chỉ vậy, thỉnh thoảng còn có cá tôm chủ động bơi đến gần bọn họ.
Quy Ngọc Sơn: "Phượng hoàng quả thực mang đến may mắn." Cậu vừa nói vừa cân nhắc có nên chụp ảnh hai tiểu Phượng Hoàng treo giữa cửa hàng trực tuyến hay không.
Xẻng Vạn Ma đang lười biếng lướt sóng, không tham gia vào cuộc trò chuyện của hai người kia, bỗng nhiên đôi mắt đỏ ngầu của ông ta dừng lại ở một điểm xa xa: "Có thứ gì đó."
Quy Ngọc Sơn nhanh chóng vươn hai sợi dây leo ra, kéo thứ đó lại từ khoảng cách ngàn mét.
Thứ kia không phải bảo vật gì, mà là một cái xác. Tiểu Phượng Hoàng ngửi thấy mùi thối của xác chết, đồng loạt thét lên hai tiếng thật chói tai rồi bay lên đậu trên đỉnh đầu của Quy Ngọc Sơn không chịu nhúc nhích.
Người chết còn rất trẻ, Quy Ngọc Sơn phát hiện trên thân thể đối phương còn có một đống đồ ăn vặt, cậu kinh ngạc nói: “Là khách hàng của tôi.”
Mạc Trì kiểm tra lại lần nữa: “Không phải chết vì ngộ độc thức ăn.”
“...”
Quy Ngọc Sơn nhấn mạnh: “Đồ ăn của tôi không đến mức độc chết người ta.”
Xẻng Vạn Ma vỗ hai cái lên thi thể, vốn dĩ thi thể đã chứa đầy nước biển, bây giờ lại bị đánh đến mức tràn nước biển xanh lè ra ngoài.
Quy Ngọc Sơn ngửi ngửi: “Kỳ lạ, trên người hắn ta không có mùi của yêu quái.”
Nhìn thế nào cũng giống như một nhân loại. Thế nhưng người bình thường trôi nổi trên mặt biển lâu như vậy thì đã sớm không còn nguyên vẹn rồi. Vậy mà thi thể này ngoại trừ có làn da trắng bệch và bị sưng lên một chút thì các bộ phận còn lại đều rất bình thường.
Một trong hai tiểu Phượng Hoàng kêu lên: “Hắn ta cử động kìa.”
Quy Ngọc Sơn hoảng sợ, vừa định lùi dần ra thì thi thể vốn đã chết đột nhiên lại nắm lấy cổ tay cậu.
“Xin cậu, xin cậu nhất định phải giúp tôi báo thù.” Vừa dứt lời thì bàn tay ấy lại như mất hết sức lực mà buông xuống.
Quy Ngọc Sơn hồi thần lại sau cơn kinh ngạc, cậu lắc lắc thi thể cứng đờ: “Báo thù thì cũng được thôi, nhưng ít nhất anh phải nói cho tôi biết hung thủ là ai đã chứ.”
Nói nhiều như vậy mà chẳng thốt ra được từ nào có ích cả. Không hề có trách nhiệm của một xác chết sống dậy gì cả!
Xẻng Vạn Ma lại vỗ hai cái, lần này có thể xác định đối phương đã chết thật sự.
Quy Ngọc Sơn nghi ngờ nói: “Không phải là bị ông đánh chết đó chứ?”
Xẻng Vạn Ma khinh thường đáp: “Ngươi thì biết cái gì. Chiêu này gọi là ‘Xẻng hồi hồn’, nó có thể gọi được một sợi linh hồn của người đã chết về.”
Quy Ngọc Sơn nhìn chằm chằm thi thể thật lâu: “Bởi vậy nên khi nãy xác chết mới vùng dậy à?”
Xẻng Vạn Ma ghét bỏ: “Uổng phí công sức lần này của ta.” Vậy mà không lấy được tin tức nào có ích cả.