Sau Khi Ta Ăn Nhầm Nguyên Thần Của Thao Thiết

Chương 50: Hoa Thần.

Trước Sau

break

Huyền Vũ: "Đã có người hỏi tôi khi nào sản phẩm mới sẽ được bán."

Quy Ngọc Sơn kinh ngạc: "Ai mà liều mạng thế?" Tuy cậu có niềm tin mù quáng vào thức ăn của mình nhưng cậu cũng biết nếu dùng nhiều trong thời gian ngắn, năng lượng tích tụ sẽ dẫn đến tăng cân.

Huyền Vũ: “Đừng coi thường sức mạnh của dịch vụ chăm sóc khách hàng.”

Quy Ngọc Sơn cười gượng: "Suýt nữa thì quên mất anh cũng phụ trách quảng cáo."

Huyền Vũ rất thích nghe lời khen, cố ý làm ra vẻ khiêm tốn giấu công lao. Sau màn khen ngợi lẫn nhau, Quy Ngọc Sơn mới nói vào chuyện chính: “Nguyên liệu cho món Thố Lựu Bà Sa Hoa vẫn cần thu thập thêm, tôi dự định đầu tháng sau sẽ bán.”

Dù sao đây cũng là lần đầu tiên ra mắt sản phẩm mới sau khi khai trương, Quy Ngọc Sơn vẫn khá coi trọng. Thấy dáng vẻ đầy tham vọng của cậu, Huyền Vũ không nhịn được nhắc nhở: "Cố gắng làm nó 'bình thường' một chút." Thân là nhân viên chăm sóc khách hàng, hắn ta không sợ đấu tay đôi, nhưng chỉ sợ người tiêu dùng hợp thành liên minh nạn nhân chạy đến đánh hội đồng.

Quy Ngọc Sơn: "Lần này tôi sẽ dùng Xẻng Vạn Ma.”

Huyền Vũ móc tai, hình như hắn ta vừa nghe thấy thứ gì đó rất ghê gớm.

“Chính là Xẻng Vạn Ma.” Quy Ngọc Sơn xác nhận hắn ta không nghe nhầm: "Tôi có thể giành được quán quân cuộc thi ẩm thực là nhờ nó."

Huyền Vũ bỗng dưng lo lắng: "Cậu dùng nó vào việc gì?"

“Nấu ăn.”

"..."

Quy Ngọc Sơn: "Mỗi lần cầm nó xào nấu, tôi đều rất có cảm hứng. Tối nay anh có muốn tôi dùng Xẻng Vạn Ma xào cơm chiên trứng cho anh ăn không?"

Huyền Vũ lắc đầu nguầy nguậy, hắn ta nắm lấy vai Quy Ngọc Sơn: "Tôi đã nghe danh tiếng hung dữ của Xẻng Vạn Ma rồi."

“Vậy thì sao?”

Huyền Vũ: "Nghe đồn Xẻng Vạn Ma chỉ bị phong ấn, vẫn còn linh khí."

Quy Ngọc Sơn gật đầu: "Tôi biết."

Huyền Vũ hít sâu một hơi: "Hãy tưởng tượng cảnh này... Xẻng Vạn Ma đang ngủ say, thỉnh thoảng có người lật nó hai lần. Nó không muốn để ý đến cậu, tiếp tục ngủ rồi cậu lại lật nó lần nữa, đến cuối cùng cậu nghĩ xem nó có tỉnh dậy không?"

“...” Quy Ngọc Sơn mím môi, không muốn nghĩ đến.

“Cậu có thể lấy được nó cũng là cơ duyên của cậu.” Huyền Vũ chuyển chủ đề: "Nhưng Xẻng Vạn Ma là hung binh, thật khó tưởng tượng hai người sẽ có sự cộng hưởng."

Ngay cả khi đang ngủ say, Xẻng Vạn Ma vẫn có phản ứng bản năng, theo lẽ thường một người hiền lành cầm nó thì tâm trí sẽ dần dần bị ảnh hưởng. Quy Ngọc Sơn suy nghĩ một chút, biết rằng phần lớn là do Mạc Trì. Nếu không, chỉ dựa vào bản lĩnh của cậu thì rất khó để chế ngự Xẻng Vạn Ma.

"Tôi vẫn cần thêm một ít hoa Bà Sa." Quy Ngọc Sơn không muốn tiếp tục bàn luận về chủ đề nặng nề này, cậu bèn nói: "Tôi đã tìm kiếm khắp nơi ở gần đây, nhưng chỉ tìm thấy vài cây."

Huyền Vũ trầm ngâm một lúc: “Hoa Bà Sa thường mọc đơn lẻ, rất khó tìm thấy cả một chùm hoa.”

Thổ Lựu Bà Sa Hoa... Chỉ cần nghĩ đến cái tên này thôi, sắc mặt của Huyền Vũ đã không tốt lắm, đến lúc cần thử món này thì dù thế nào hắn ta cũng không thể tự mình ra trận.

"Cá lăng đâu?" Quy Ngọc Sơn lặng lẽ tưởng tượng đến tương lai, phát hiện Huyền Vũ không mang theo bể cá.

"Nó cần rèn luyện thêm." Được cậu nhắc nhở, Huyền Vũ chuẩn bị quay lại bờ sông giám sát xem cá lăng có lười biếng hay không.

Huyền Vũ vừa rời đi, Quy Ngọc Sơn lập tức ngã gục xuống đống hành lý, cậu than thở: "Nếu biết trước Huyền Vũ có cách đối phó với nhện tinh, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ trốn." Bây giờ cậu phải sắp xếp đồ về lại chỗ cũ.

Mạc Trì xuất hiện bên cạnh cậu, không hề thông cảm nói: “Ta đã nhắc nhở cậu rồi, dù nhện tinh có giỏi đến đâu cũng không phải là đối thủ của Huyền Vũ.”

Quy Ngọc Sơn làm việc gì cũng cẩn thận, đó cũng là lý do lớn nhất khiến cậu gây chuyện khắp nơi mà vẫn còn sống.

"Hoa Bà Sa..." Vài dây leo phân công nhau dọn dẹp mọi ngóc ngách trong phòng, còn Quy Ngọc Sơn thì dựa vào cửa sổ, cậu chống cằm, mặt mày ủ rũ: "Làm sao để tìm đủ hoa Bà Sa đây?"

"Nên cầu xin Hoa Thần." Giữa tiếng lẩm bẩm của cậu, Mạc Trì lên tiếng.

“Hoa Thần?” Quy Ngọc Sơn hứng thú hỏi: "Vị thần này thực sự tồn tại sao? Anh đã từng tận mắt nhìn thấy chưa?"

"Tận mắt nhìn thấy?" Mạc Trì lặp lại cụm từ này, giọng điệu trêu chọc.

Quy Ngọc Sơn cũng biết mình hỏi sai rồi, cậu thở dài hỏi lại: "Anh đã từng ăn chưa?"

“Có vị đắng.” Nói xong, hắn còn chép miệng tỏ vẻ không hài lòng: “Cái loại hương vị đó mà cũng không biết xấu hổ dám tự gọi là Hoa Thần, làm người khác cứ tưởng là đồ ngọt.” 

Quy Ngọc Sơn nuốt nước bọt, đúng là ngông cuồng. Cậu thật sự hy vọng một ngày nào đó mình cũng có bản lĩnh như Mạc Trì, có thể gây chuyện khắp nơi mà vẫn ung dung bình phẩm nạn nhân. Một lúc lâu sau, đột nhiên Quy Ngọc Sơn lắc đầu nguầy nguậy, không đúng, bây giờ không phải thời điểm nghĩ đến việc gây chuyện rồi toàn mạng trở về, đó là hành động tìm chết.

“Đi đâu để cầu xin Hoa Thần đây?”

Trong tay Mạc Trì đột nhiên xuất hiện một nắm đất: "Trước tiên hãy tưởng tượng mình là một bông hoa."

Vừa nói, hắn vừa rắc đất xung quanh Quy Ngọc Sơn, hai tay chống cằm: "Một bông hoa hướng dương."

"..." Biểu cảm của Quy Ngọc Sơn trở nên cực kỳ đặc sắc: "Lúc trước anh cũng dùng cách này để cầu xin Hoa Thần sao?"

"Quá trình không quan trọng." Mạc Trì thản nhiên nói.

Quy Ngọc Sơn: “...” Hắn thật sự vì ăn uống mà cái gì cũng có thể làm.

Mặt trời dần dần nghiêng về Tây, diện tích bị nắng chiếu vào trong phòng ngày càng rộng.

Mạc Trì: "Cầu xin Hoa Thần nhất định phải thành tâm, tiếc là ta đã nếm thử hương vị của hắn ta rồi, không còn hứng thú nữa nên không thể tiếp tục giữ một trái tim thành kính." Hắn dừng lại một chút, nghiêng đầu nói với Quy Ngọc Sơn: “Phần còn lại chỉ có thể dựa vào chính cậu.”

Hai đầu lông mày của Quy Ngọc Sơn giật giật vài cái.

Mạc Trì ngáp dài: "Hãy thành tâm cầu nguyện đi."

Vì sự nghiệp to lớn, phải nhẫn nhịn. Quy Ngọc Sơn tự an ủi bản thân một lúc, sau đó thả lỏng tâm trạng, tưởng tượng bản thân là một bông hoa: "Tôi là một bông hoa, một bông hoa không kết trái."

Sắc mặt của Mạc Trì lập tức thay đổi, hắn ngắt lời cậu: “Không, cậu biết kết trái!”

Thế nhưng Quy Ngọc Sơn đã chìm vào trạng thái tự thôi miên sâu, dù Mạc Trì nói gì cũng không thể đánh thức một người đang say sưa trong ảo tưởng. Trong sự tưởng tượng này, Quy Ngọc Sơn cảm thấy từng chiếc lá trên người đều đang thoải mái vươn mình, thậm chí hương hoa cũng dần dần thay đổi.

Trên không trung đột nhiên rơi xuống một trận mưa cánh hoa, Quy Ngọc Sơn vội vàng kiểm tra cơ thể: “Là tóc của mình sao?” Đến khi nhìn thấy cành lá sum suê và hoa trắng nhỏ vẫn còn nguyên vẹn, lúc này cậu mới yên tâm.

Mạc Trì đứng cách đó không xa nhíu mày, hắn chỉ mới nói cho Quy Ngọc Sơn bước đầu tiên cần làm thế nào, còn những bước tiếp theo chưa kịp thực hiện thì Hoa Thần đã đến.

Chẳng lẽ thực vật cầu xin Hoa Thần sẽ dễ dàng hơn?

Thế nhưng Mạc Trì còn chưa kịp suy nghĩ ra vấn đề này, Hoa Thần đã giáng trần. Mái tóc dài vàng óng, ngũ quan mang nét đẹp dị vực, đôi mắt như chứa đựng những tia sáng lấp lánh.

Quy Ngọc Sơn ngẩn người: "Người nước ngoài à?"

Nụ cười của Hoa Thần cứng đờ.

Mạc Trì không nhịn được nói: "Đặc sản địa phương."

Nghe hắn lên tiếng, Hoa Thần giật mình, lúc này hắn ta mới chú ý đến trong phòng còn có một người khác.

Quy Ngọc Sơn: "Tại sao hai đồng tử của ngài lại có màu sắc khác nhau?"

Hoa Thần tự hào nói: "Bởi vì ta là vua của muôn hoa, có thể dùng những cánh hoa khác nhau để nhuộm màu cho bản thân, đây là thiên phú."

Quy Ngọc Sơn khịt mũi… Kỹ năng này ngay cả trói gà cũng trói không chặt nữa. Thế nhưng Hoa Thần yêu cái đẹp, hiển nhiên có suy nghĩ khác với Quy Ngọc Sơn.

“Đứa trẻ đáng yêu.” Hoa Thần xoay một vòng giữa không trung, tà váy tung bay tạo thành hoa văn: "Triệu hồi ta đến là có chuyện gì?"

Quy Ngọc Sơn mấp máy môi, nhưng cậu còn chưa kịp lên tiếng, Hoa Thần đã cười tủm tỉm hỏi: "Là muốn có được thân thể của ta sao?"

“...” 

Sau năm giây im lặng, Quy Ngọc Sơn nắm lấy tay áo của Mạc Trì, cố gắng bình tĩnh lại... Gần đây yêu quái bị làm sao vậy? Tại sao không có ai bình thường cả. Cậu nhớ mang máng khi giao tiếp với các yêu quái khác vào một trăm năm trước, mọi người đều rất đứng đắn mà.

Mạc Trì lại nghiêm túc trả lời câu hỏi này: "Thiên Đạo thay đổi, chúng sinh cũng thay đổi."

Trước kia, yêu quái coi trọng chữ "tranh", tranh đoạt bảo vật, tranh giành cơ duyên, xa hơn nữa là vào thời viễn cổ, việc chém giết là chuyện thường tình. Nhưng sau đó vô số yêu quái đã ngã xuống, loài người trỗi dậy, Thiên Đạo không còn khuyến khích chém giết lẫn nhau nữa. Giống như bảo vệ loài động vật quý hiếm mà khuyến khích yêu quái chung sống hòa bình với nhau. Hơn nữa, những yêu quái cô đơn buồn chán lâu ngày bắt đầu nghĩ cách làm sao để cuộc sống thêm thú vị. Lấy Quy Ngọc Sơn làm ví dụ, cậu thực sự bình thường sao?

Mạc Trì nhìn Quy Ngọc Sơn có vẻ sợ hãi, rồi lại nhìn những nguyên liệu nấu ăn chết chóc được chất đống trong tủ... đưa ra kết luận. Chưa chắc!

Quy Ngọc Sơn không biết Mạc Trì đang thầm chê bai mình, lúc này cậu vẫn còn đang tự hào rằng mình là một trong số ít yêu quái tốt trong yêu giới.

Quay trở lại việc chính, vì có chuyện cần nhờ người khác nên Quy Ngọc Sơn cố gắng nở nụ cười thiện chí: “Xin chào, tôi muốn đặt mười phần Thố Lựu Bà Sa Hoa.”

Hoa Thần: "... Ta không phải người giao đồ ăn."

"Hiểu rồi." Quy Ngọc Sơn gật đầu: "Vậy khi nào thì có Thố Lựu Bà Sa Hoa?"

Để duy trì hình tượng, Hoa Thần lại nở nụ cười xinh đẹp rạng rỡ: "Bây giờ không phải mùa hoa Bà Sa, không có nhiều hàng dự trữ, số ít còn lại ta đã dùng để nhuộm móng tay."

“...”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương