Sau Khi Ta Ăn Nhầm Nguyên Thần Của Thao Thiết

Chương 5: Biện pháp đối phó

Trước Sau

break

Quy Ngọc Sơn liếc mắt: “Nếu thật sự là đậu Hà Lan, tôi còn phải cảm ơn trời đất nữa đó.”

Hồ Thất khoe chiếc cằm nhọn: “Tại sao?”

Quy Ngọc Sơn: “Biết xạ thủ đậu Hà Lan* không?”

(*) Trong Plants VS Zombies

Hồ Thất gật đầu.

Quy Ngọc Sơn không dám nói thẳng ra nên chỉ có thể mắng chửi trong lòng, cậu rất muốn nôn tên Thao Thiết trong bụng ra ngoài.

Hồ Thất đưa tay quơ quơ trước mặt cậu: “Cậu thần thần bí bí cái gì vậy?”

Quy Ngọc Sơn bị nghẹn lại không nói nên lời, cậu cầm lấy mấy gói đồ ăn vặt làm quà tặng. Hồ Thất nở nụ cười cứng ngắc nhận lấy, đồ ăn Quy Ngọc Sơn làm không phải là quá khó ăn, nó có mùi vị như thức ăn vặt thông thường, chỉ là mỗi lần nghĩ đến nó được làm từ mấy nguyên liệu kỳ lạ thì hắn ta lại không có tâm trạng nuốt trôi.

“Chút nữa về, tôi sẽ từ từ nếm thử.” Hồ Thất đang say cũng bị dọa tỉnh một nửa, lập tức thả đuôi ra làm túi thoát hiểm tạm thời: “Không có chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây.”

“Chờ một chút.” Quy Ngọc Sơn mở tủ lạnh: “Tôi vừa làm sản phẩm mới đây, cho cậu ăn thử.”

Cậu vừa quay đầu lại nhìn thì chỉ thấy một cái đuôi lông xù, ngay sau đó, nó nhanh như chớp biến thành bóng dáng mờ nhạt biến mất ở cửa.

Trời đã dần sáng, Quy Ngọc Sơn cũng không có ý định quay về ngủ tiếp, cậu ôm bụng, thỉnh thoảng lại lén lút nhìn về phía phòng vệ sinh. Cuối cùng, cậu thật sự không nhịn nổi nữa: “Tôi có thể đi vệ sinh được không?”

Mạc Trì: “Tùy ý cậu.”

Quy Ngọc Sơn lo lắng nói: “Như vậy anh có thể bị kéo ra ngoài luôn hay không?”

“…”

Quy Ngọc Sơn: “Tôi chỉ nói lỡ như thôi.”

Bụng của cậu quả thực đau không chịu được, không biết là do bị Thao Thiết đá hay là do ăn trầu bà vàng chiên giòn mà ra. Nhưng dù là vì nguyên nhân gì thì Quy Ngọc Sơn cũng không có thời gian nghĩ nhiều nữa, cậu vội vã phóng vào phòng vệ sinh.

Bên ngoài bắt đầu đổ cơn mưa phùn, cả thành phố chìm trong bầu không khí ẩm ướt và tăm tối.

Trước khi Quy Ngọc Sơn đi xử lý cái người gọi là kẻ theo dõi kia thì đầu tiên phải tìm hiểu kỹ cô gái đã đến ngày hôm qua.

Hồ Thất đã chuyển thông tin của cô gái đó qua, cậu cần xác nhận những gì cô ấy nói có phải là sự thật hay không.

Sáng sớm mưa rơi rả rích, Triệu Lệ Lệ run rẩy sợ hãi đẩy cửa căn hộ của bản thân ra, một người đàn ông gầy gò lôi thôi xuất hiện trước mặt cô ấy, gã ta nhe hàm răng lởm chởm: “Chào buổi sáng, Lệ Lệ.”

Mặc dù đã sớm chuẩn bị tinh thần nhưng Triệu Lệ Lệ vẫn không nhịn được mà hét lên một tiếng. Trước đây cô ấy nghĩ rằng loại biến thái như thế này chỉ tồn tại trong phim truyền hình, không ngờ lại có một ngày bản thân thật sự gặp phải.

Bọn chúng không biết xấu hổ, lợi dụng sơ hở của pháp luật, giống như cái bóng luôn luôn chú ý đến từng hành động của chúng ta.

Triệu Lệ Lệ đã thử đăng bài lên mạng để vạch trần gã đàn ông theo dõi này, thu hút được sự chú ý một thời gian, nhưng nó cũng khiến cô ấy mất đi công việc đầu tiên.

Ông chủ cho rằng người theo đuổi điên cuồng rất có thể sẽ làm ra những hành động điên rồ, một ngày nào đó sẽ ảnh hưởng đến những nhân viên khác và hình tượng của công ty.

Vào ngày mà Triệu Lệ Lệ thu dọn đồ đạc rời đi, cô ấy đã nghe đồng nghiệp bàn tán nói ông chủ lo lắng nếu trong thời gian cô ấy ra ngoài đi công tác, lỡ gặp phải tai nạn thì nói không chừng đơn vị còn phải bồi thường thêm.

Kẻ theo dõi cũng biết cô ấy không có cách nào thoát được, thế nên lúc đầu gã ta còn cẩn thận, nhưng sau đó thì quang minh chính đại đeo bám. Bây giờ, khó khăn lắm mới có được công việc mới, Triệu Lệ Lệ không dám lấy tương lai của bản thân ra mạo hiểm nữa.

Kẻ theo dõi bám đuôi Triệu Lệ Lệ đến cơ quan, sau đó gã ta mới bất mãn rời đi.

Vẫn còn bảy tiếng nữa Triệu Lê Lệ mới tan làm nên người đàn ông đó quyết định trở về chợp mắt một lát. Gã ta hoàn toàn không hề biết rằng cảnh tượng này đã bị đôi mắt của đám thực vật trên tường nhìn thấy tất cả.

Quy Ngọc Sơn thu hồi cây mây và dây leo, rồi hóa thành hình người, vừa lắc đầu vừa nói: “Tại sao ông trời không đánh chết gã ta đi cho rồi.”

Cậu đi vào một con hẻm nhỏ, lướt ngang qua kẻ theo dõi, một người cầm ô, một người cúi đầu, kẻ theo dõi không chú ý đến ánh mắt chán ghét của Quy Ngọc Sơn rơi vào người mình.

Lý Thiên, thất nghiệp, đã từng có tiền án.

Quy Ngọc Sơn đã nhanh chóng tra được thông tin của kẻ theo dõi. Sau khi quyết định được giá cả hợp lý thì cậu đã thuê luôn căn phòng ngay bên cạnh Lý Thiên trong ngày hôm đó.

“Tôi vẫn thích yêu quái hơn, dựa vào thực lực để nói chuyện.” Quy Ngọc Sơn vẫn ăn liên tục không ngừng, híp mắt nói: “Loại người này nếu ở yêu giới, chắc chắn đã sớm bị đánh cho hồn phi phách tán từ lâu rồi.”

Mạc Trì: “Khó ăn, vô dụng, giết đi cho xong.”

“…” Quy Ngọc Sơn: “Dù sao thì chúng ta cũng đang sống trong xã hội loài người, không được tàn nhẫn quá.”

Nếu tùy tiện giết hại sinh linh thì sớm muộn gì cũng bị trời đánh.

Cậu đến siêu thị mua thịt bò về làm bít tết, sau khi chiên thịt xong, rắc tiêu vào thì mùi thơm lập tức tỏa ra.

Mạc Trì nhìn xuyên qua vách tế bào thấy một màn này, hắn hơi nhíu mày thầm nghĩ hóa ra cậu vẫn có thể làm được món ăn bình thường.

Quy Ngọc Sơn bấm chuông cửa nhà bên cạnh. Lý Thiên đang ngủ không kiên nhẫn bò dậy, gã ta nhìn qua mắt mèo thì thấy có một thanh niên đứng trước cửa nhà mình, tay bưng dĩa thức ăn, dùng nắp nhôm đậy kín.

Lý Thiên cau mày: “Mày là ai?”

Quy Ngọc Sơn quay người lại, lộ ra dung mạo khiến người khác kinh ngạc: “Chào anh, tôi là người mới chuyển đến nhà bên cạnh.”

Cậu mở lồng cơm ra: “Đây là quà chào hỏi của tôi.”

Lý Thiên mở cửa ra mắng một câu bệnh thần kinh, lúc chuẩn bị xoay người vào nhà thì đột nhiên gã ta ngửi thấy mùi thơm của thức ăn. Với suy nghĩ có của hời mà không chiếm là thằng ngu, gã ta thô lỗ giật lấy dĩa thức ăn bằng một tay, tay còn lại thì mạnh mẽ đóng sầm cửa.

Thịt bò có vị rất ngon, Lý Thiên thỏa mãn ăn xong, đang định đặt báo thức đi ngủ thì bỗng nhiên cảm thấy có một ánh mắt nóng rực dừng lại trên người mình. Gã ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, một đôi mắt sâu thẳm đang nhìn chằm chằm vào gã.

Lý Thiên lập tức hét lên một tiếng thảm thiết, dùng sức ném dĩa thức ăn trong tay đi. Chiến dĩa xoay tròn một trăm tám mươi độ trong không trung khiến nước canh bắn tung tóe.

Sau khi gã ta dụi mắt nhìn lại lần nữa, lúc này bên ngoài cửa sổ lại chẳng có gì cả. Lý Thiên lao nhanh ra ngoài, dùng sức đập cửa nhà bên cạnh. Gần như ngay lập tức, khuôn mặt đẹp đẽ của Quy Ngọc Sơn xuất hiện ở cửa.

Lý Thiên vung nắm đấm lên, tức giận chửi ầm vào mặt cậu: “Sao mày dám theo dõi tao!”

Quy Ngọc Sơn dễ dàng bắt được nắm đấm của người đàn ông, sau đó cười một tiếng: “Lý tiên sinh nói chuyện phải chú ý lý lẽ chứ.”

Lý Thiên sửng sốt một lát mới nhớ ra bản thân đang sống ở tầng bảy, đối phương cũng không phải là người nhện trong phim.

Ngày thường, ngoại trừ việc theo dõi thì Lý Thiên chỉ ở nhà, hoàn toàn là một con hổ giấy. Vì vậy, gã ta rất thích nhìn trộm Triệu Lệ Lệ, mỗi khi đối phương lộ ra vẻ mặt bất lực, trong lòng gã ta sẽ vô cùng thỏa mãn.

Quy Ngọc Sơn hơi dùng sức khiến Lý Thiên đau đến không chịu nổi.

“Cửa phòng của  Lý tiên sinh không đóng kìa, nếu như có kẻ trộm đột nhập vào thì không hay đâu.”

Cậu nói xong thì buông tay ra, Lý Thiên lảo đảo một cái, để lại mấy lời nói độc ác rồi bỏ đi. Vừa vào phòng, gã ta đột nhiên nhận ra điều gì đó, sắc mặt trở nên tái nhợt.

Tại sao người hàng sớm mới kia lại biết họ của gã ta?

Quy Ngọc Sơn hài lòng nằm trên sàn nhà, căn nhà thuê tạm thời nên không được trang trí gì nhiều, chỉ có thể nhìn lên trần nhà đơn điệu. Đúng lúc này, Hồ Thất gọi điện thoại đến để hỏi thăm tiến độ như thế nào.

Quy Ngọc Sơn trả lời: “Chỉ mới bắt đầu thôi, dự kiến một tuần sau sẽ kết thúc.”

Hồ Thất: “Cậu định làm gì?”

Quy Ngọc Sơn cười một tiếng: “Dùng chiêu gậy ông đập lưng ông.” Nói về việc theo dõi, toàn bộ yêu giới không một ai am hiểu hơn cậu.

Trong nháy mắt, một cây cổ thụ khổng lồ gần như lấp đầy không gian, tán lá hình bầu dục vươn ra hết cỡ, trên những cánh hoa trắng nõn nhuộm vài sắc son đỏ, không cần phải nói là trông đẹp biết bao nhiêu.

Có câu thơ “Xuân sắc mãn viên quan bất trú, nhất chi hồng hạnh xuất tường lai*” thật sự rất đúng trong trường hợp này.

(*): Xuân sắc đầy vườn không thể khoá nổi, một cành hồng hạnh vượt tường ra ngoài.

Quy Ngọc Sơn rung rung lá cây, theo tiếng huýt sáo, mấy nhánh cây lượn quanh dọc theo đường ống bên ngoài leo vào căn phòng bên cạnh, chuyển động làm rơi mấy đóa hoa nhỏ.

Làm xong tất cả những chuyện này, Quy Ngọc Sơn lại đi gõ cửa nhà hàng xóm. Lần này, Lý Thiên không mở cửa cho cậu, gã ta hét lớn từ bên trong: “Rốt cuộc mày muốn làm gì?”

Quy Ngọc Sơn chỉ nở nụ cười quái dị, sau đó rời đi.

Lý Thiên đầy bụng oán hận nhưng không có chỗ trút, gã ta liếc nhìn thời gian, quyết định đi đến chờ ở cửa đơn vị của Triệu Lệ Lệ sớm hơn dự định, cũng là cách tốt để thoát khỏi cái tên thần kinh vừa chuyển đến kia.

Lúc gã trở về nhà đã là buổi tối, cho dù có ngắm bao nhiêu lần đi nữa thì khuôn mặt tái nhợt ấy của Triệu Lệ Lệ vẫn khiến người khác nhìn mãi không chán. Gã ta vui vẻ vừa huýt sáo vừa mở cửa ra, đột nhiên bên cạnh xuất hiện thêm một người khiến gã hoảng hốt đến mức suýt trượt chân một cái.

Quy Ngọc Sơn: “Có thích hoa do tôi tặng anh không?”

Ban đầu Lý Thiên không hiểu cậu đang nói cái gì, mãi đến khi đánh xong ván game, gã ta vô tình nhìn thấy dưới bậu cửa sổ có vài đóa hoa, đồng tử bỗng co lại.

Lúc này, Lý Thiên mới chợt nhận ra khoảng thời gian gã ta không có ở đây, tên thần kinh kia lại lén lút vào phòng của gã! Việc này khiến Lý Thiên chịu kích thích không nhỏ, bắt đầu điên cuồng kiểm tra trong nhà xem có thiếu mất thứ gì không. Động tĩnh lớn đến nỗi Quy Ngọc Sơn ở phòng bên cạnh cũng nghe thấy, cậu nở một nụ cười còn ngọt ngào hơn cả những bông hoa của mình.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương