Sau Khi Ta Ăn Nhầm Nguyên Thần Của Thao Thiết

Chương 40: Tiến Hóa (2)

Trước Sau

break

Quy Ngọc Sơn búng tay: "Đúng là biết nhìn hàng!" Cậu được truyền cảm hứng từ quả Ngộ Đạo, nên bèn hỏi xin Mạc Trì một trận pháp để áp dụng lên thức ăn, khiến nó có thể tụ tập linh khí.

Hồ Thất cũng nhìn ra mấu chốt trong đó, chủ động nhận lấy: "Khá thú vị đấy."

Quy Ngọc Sơn dụ dỗ: “Mau nếm thử xem.”

Hồ Thất cắn một miếng nhỏ, không ngờ hương vị lại khá ngon, có sự ngọt béo của bơ, hắn ta không nhịn được cắn thêm miếng nữa, ngạc nhiên nhìn cậu: "Vậy mà cậu lại làm ra được thứ có thể ăn!"

Chẳng lẽ "trời không phụ lòng người" là có thật à?

Quy Ngọc Sơn che giấu sự đắc ý trong lòng: "Đây là thành quả sau nhiều năm nghiên cứu vất vả và thất bại vô số lần của tôi đó."

Huyền Vũ ở bên cạnh kinh ngạc nhìn Quy Ngọc Sơn, trên đời này vậy mà lại có người mặt dày không chớp mắt bịa chuyện như thế à? Lời tâm sự chua xót của một ông chủ thành công, cảm động đến mức hắn ta nghe cũng suýt tin là thật.

Huyền Vũ lắc đầu, quả nhiên không thể xem thường yêu quái trên đời này. Về sau, khi qua lại thân thiết hơn với Quy Ngọc Sơn, hắn ta phải cẩn thận gấp bội.

Hồ Thất chân thành nói: "Chúc mừng cậu!" Cũng chúc mừng bản thân, cuối cùng đã thoát khỏi số phận phải ăn mấy món chết chóc của Quy Ngọc Sơn rồi.

Thế nhưng lời còn chưa dứt, đuôi của Hồ Thất bỗng nhiên co giật liên tục.

Quy Ngọc Sơn mở cửa sổ: “Đừng làm bụi bay lên.”

Hồ Thất giống như không nghe thấy cậu nói, cả người run rẩy. Lúc này Quy Ngọc Sơn mới nhận ra có gì đó không ổn, nhưng cậu còn chưa làm gì thì Huyền Vũ đã nhanh nhẹn đặt tay lên đỉnh đầu Hồ Thất, truyền một luồng ánh sáng vàng vào cơ thể hắn ta để thăm dò tình hình.

Quy Ngọc Sơn lo lắng hỏi: "Cậu ấy có sao không?"

Huyền Vũ lắc đầu: "Chỉ là do hấp thụ quá nhiều linh khí trong thời gian ngắn mà thôi."

Quy Ngọc Sơn thở phào nhẹ nhõm, rất nhiều thứ trong thức ăn đều là tinh túy được chiết xuất, nồng độ đương nhiên rất cao. Bản thân Hồ Thất không thay đổi nhiều, nhưng đuôi của hắn ta lại không ngừng phình to, trong nháy mắt đã chiếm gần hết cả căn phòng.

Quy Ngọc Sơn bị ép vào góc tường không thể nhúc nhích, chỉ có thể biến cánh tay thành vô số xúc tu, liên tục gạt lông sang một bên. Trước đó, cậu đã đặc biệt hỏi Mạc Trì, đối phương khẳng định thức ăn sẽ không khiến người ta chết, chỉ có lợi ích. Thế nên Quy Ngọc Sơn mới dám ép Hồ Thất ăn, nhưng tình hình hiện tại đang dần dần mất kiểm soát.

"Đây chính là “chỉ có lợi ích” mà anh nói sao?" Quy Ngọc Sơn khóc không ra nước mắt. Trời mới biết cậu còn bị đám lông đuôi này ép đến bao giờ đấy.

Mạc Trì thản nhiên nói: "Hắn ta đang tiến hóa."

Quy Ngọc Sơn nhìn Hồ Thất, Hồ Thất chắc chắn là thiên tài ngàn năm có một của núi Hồ Ly, nếu không tộc trưởng tộc hồ ly sẽ không dung túng cho hắn ta ăn chơi trác táng ở bên ngoài. Hơn nữa, hồ ly chín đuôi rất hiếm, ngay cả cha của Hồ Thất cũng chỉ có tám đuôi. Chẳng lẽ bây giờ Hồ Thất có thể tiến hóa lên đến mười đuôi?

Quy Ngọc Sơn tưởng tượng đến hình ảnh đó, cảm thấy không nên gọi là tiến hóa, mà phải nói là biến đổi gen thì đúng hơn. Cậu vừa nghĩ đến, chiếc đuôi hồ ly mới của Hồ Thất đã xuất hiện trước mắt.

Quy Ngọc Sơn có hơi kích động: "Hiệu quả của thuốc bổ này thật thần kỳ, có thể tăng giá!"

Huyền Vũ lắc đầu: "Chắc chỉ là trường hợp cá biệt."

Quy Ngọc Sơn suy nghĩ một chút, nói lớn: "Nhanh quay lại! Sau này dùng làm tài liệu quảng cáo!"

Huyền Vũ ngẩn người, một lần nữa cảm thán Quy Ngọc Sơn quả thật có tài năng làm gian thương. Thế nhưng Huyền Vũ cũng không chần chừ, lập tức bắt đầu quay video, Quy Ngọc Sơn còn cố gắng hướng dẫn hắn ta quay từ nhiều góc độ khác nhau. Cậu có linh cảm, sau khi Hồ Thất tiến hóa, sản phẩm này nhất định sẽ gây sốt trong tộc hồ ly!

Quá trình tiến hóa khá dài, cuối cùng đuôi của Hồ Thất cũng thu lại, toàn thân được bao bọc trong một vòng sáng.

Huyền Vũ đi đến bên cạnh Quy Ngọc Sơn: "Kế hoạch ban đầu là ba trăm sản phẩm tồn kho, bây giờ có thể tăng sản lượng."

Quy Ngọc Sơn mím môi: “Không thay đổi. Vật hiếm thì quý, không chỉ không tăng sản lượng, mà mỗi tháng chỉ bán vào mùng một và mười lăm, bán hết thì thôi.”

Huyền Vũ hiểu ra cậu muốn áp dụng tiếp thị đói*, trong lòng bái phục sự gian xảo của Quy Ngọc Sơn thêm một lần nữa. 

(*): Tiếp thị đói hay còn gọi là marketing bỏ đói,  cố tình khống chế lượng cung ứng, không cho khách hàng dễ dàng có được cảm giác thỏa mãn. Chi tiết có thể tìm kiếm trên mạng.

Cá lăng trong bể cá phun ra vài bong bóng nước: "Chủ nhân, ngài quá lương thiện rồi, vẫn nên học hỏi cậu ấy vài chiêu."

Huyền Vũ vô cùng tán thành.

Quy Ngọc Sơn nghe vậy thì bĩu môi khinh thường, lương thiện? Người lương thiện mà lại dùng nắm đấm ép người ta mua đồ sao? Chỉ có cậu mới xứng đáng với từ ngữ cao thượng này.

Thầm phỉ báng trong lòng xong, Quy Ngọc Sơn chuyên tâm đi nghiên cứu chiếc đuôi thứ mười của Hồ Thất. So với những chiếc đuôi khác, chiếc đuôi này dường như mềm mại hơn, màu sắc cũng sẫm hơn, không phải màu trắng tinh khiết.

Cậu lặng lẽ hỏi Mạc Trì: "Trước đây có thập vĩ hồ ly nào từng xuất hiện không?"

"Có, nhưng không nhiều." Mạc Trì dừng một chút rồi nói tiếp: "Hương vị cũng không ngon."

"...”  Lắm lúc cậu vẫn hay nghi ngờ một ngày nào đó, Mạc Trì đó sẽ ăn hết tất cả sinh vật trên đời.

Quy Ngọc Sơn thở dài một tiếng, ánh mắt lại tập trung vào Hồ Thất, dù sao sau khi tiến hóa, Hồ Thất cũng được lợi không ít. Sau này cậu sẽ có lý do chính đáng để mời hắn ta đến thử đồ ăn. Nghĩ đến đây, tâm trạng của Quy Ngọc Sơn bỗng vui vẻ hẳn lên.

Huyền Vũ nhìn thấy nụ cười híp mắt của cậu, thầm nghĩ chẳng lẽ cậu lại đang tính kế ai đó nữa à?

Hồ Thất vốn đang đắm chìm trong cảm giác kỳ diệu, đột nhiên cảm nhận được một luồng ác ý lạnh lẽo, không nhịn được hé mắt ra, vừa hay đối diện với nụ cười “ấm áp” của Quy Ngọc Sơn.

"Cố lên!" Quy Ngọc Sơn vẫy tay cổ vũ hắn ta.

Trong lúc hoảng sợ, mấy cái đuôi của Hồ Thất quấn vào nhau.

Quy Ngọc Sơn tốt bụng đề nghị: "Có cần tôi giúp cậu gỡ ra không?"

Hồ Thất lắc đầu lia lịa, cười gượng gạo: "Làm sao tôi có phúc phận đó.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương