Có vài tà niệm một khi đã nảy sinh, muốn thu lại có thể nói là si tâm vọng tưởng.
Ánh mắt của Mạc Trì nhìn Quy Ngọc Sơn dần dần thay đổi, trước kia chỉ nghĩ đến việc ăn quả hạnh, nay chí hướng cao xa, mơ tưởng nuốt trọn cả cây hạnh.
Quy Ngọc Sơn đang lo lắng sản phẩm mới tung ra có được đón nhận hay không, không hề hay biết đến những suy tính nhỏ nhặt của Mạc Trì. Nhưng Phong Quyết lại nhìn thấu tất cả.
Hôm đó, hiếm hoi lắm mới có dịp Mạc Trì bị sai ra ngoài mua thức ăn, Phong Quyết vội vàng xích lại gần Quy Ngọc Sơn. Cậu đang xem ti vi, chẳng buồn để ý đến hắn ta.
Tình tiết trong phim truyền hình khá bi thảm, chỉ là diễn xuất khoa trương có hơi gượng gạo. Nữ chính vì tránh né sự cưỡng ép của nam phụ, đâm đầu vào cột giữ gìn trong sạch. Quy Ngọc Sơn xem mà liên tục thở dài, Phong Quyết thăm dò hỏi một câu: "Nếu bên cạnh anh cũng có một kẻ vọng tưởng cưỡng ép chiếm đoạt anh, anh sẽ làm thế nào?"
Quy Ngọc Sơn khó chịu nhướng mày: "Nhất định phải đánh cho hắn ta tan xương nát thịt."
Phong Quyết hài lòng, đang định mở miệng, bỗng nghe Quy Ngọc Sơn đổi giọng nói tiếp: "Đương nhiên, đó là trong trường hợp đánh thắng được hắn ta."
Sắc mặt Phong Quyết thay đổi: "Nếu thực lực đôi bên chênh lệch quá lớn thì sao?"
Quy Ngọc Sơn cười ngượng ngùng: "Vậy thì đương nhiên phải bảo toàn tính mạng trước, rồi mới tính đến chuyện giữ gìn trong sạch."
Cậu tìm cho mình một cái cớ rất hay, gọi là giữ được núi xanh, lo gì không có củi đốt. Chột dạ xong lại hỏi: "Đúng rồi, lúc nãy cậu định nói gì với tôi?"
Ánh mắt của Phong Quyết trở nên ảm đạm: "Không có gì, chỉ là thảo luận về phim truyền hình thôi."
Quy Ngọc Sơn mỉm cười, tưởng đối phương có cùng sở thích với mình, bắt đầu nói không ngừng về nội dung phim. Phong Quyết nhìn thì có vẻ chăm chú lắng nghe nhưng suy nghĩ đã bay đến tận chín tầng mây... Xem ra để phá vỡ âm mưu quỷ kế của Thao Thiết vẫn phải dựa vào chính mình từ từ tính kế. Nếu thực sự nói cho Quy Ngọc Sơn biết, nhất thời cậu có thể sẽ tức giận, nhưng sau đó có lẽ là không, phải nói là chắc chắn vì an nguy nên sẽ thuận theo Mạc Trì.
Tự mình canh cánh một bí mật, Phong Quyết có thể nói là hao tâm tổn trí, trong phút chốc gầy đi không ít. Trước đó còn bị Mạc Trì đánh cho một trận, vết thương chưa lành, phần lớn thời gian hàng ngày hắn ta đều hóa thành nguyên hình, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt để dưỡng thương.
Quy Ngọc Sơn dựa vào dưới gốc cây đọc sách, cảm nhận được trên vai hơi nặng thêm một chút, cậu thở dài, rũ người lấy chổi và hốt rác dọn dẹp cành khô lá úa trên mặt đất.
"Dạo này cậu rụng tóc hơi nhiều đấy." Người nói vô tình nhưng đối với chuyện hệ trọng như tóc tai, Phong Quyết rất để tâm, hắn ta cúi đầu kiểm tra đếm số lá cây.
Kết quả vừa động đậy lại rụng thêm mấy chiếc lá, trong lòng Phong Quyết nhất thời dâng lên nỗi chua xót. Quy Ngọc Sơn có thể cảm nhận được nỗi buồn của hắn ta, bèn hỏi: "Hay là gần đây đừng dùng nước sạch nữa, đổi sang dùng nước mọc tóc tưới cho cậu nhé?"
Đột nhiên giọng của Phong Quyết lạnh đi: "Sao tôi có thể vì dăm ba sợi tóc mà đánh mất tôn nghiêm?"
Quy Ngọc Sơn nhìn hắn ta chằm chằm, ánh mắt đó dường như có thể nhìn thấu tâm can người khác: "Chắc chứ?"
Phong Quyết hít sâu một hơi, lá cây xào xạc lay động khẽ nói: "Nhất định đừng để người khác biết."
Tóc chính là tôn nghiêm của một người đàn ông.
Quy Ngọc Sơn lắc đầu, cậu định đi lấy nước mọc tóc thì đột nhiên Phong Quyết gọi giật cậu lại: "Nhớ dùng kết hợp với tinh dầu đấy nhé."
Vừa thoa tinh dầu cho Phong Quyết, Quy Ngọc Sơn vừa tiếc nuối nói: "Giá như lúc đầu xin thêm nhiều rong biển một chút thì tốt rồi."
Sản phẩm mới tung ra lần này là bánh tráng trộn cay (quẩy giòn cay). Nghe qua rất bình thường nhưng nguyên liệu lại dùng phân của cá lăng, rong biển mang đến từ Học Cung Đông Hải và một chút thạch, ba thứ hoàn toàn không liên quan gì đến nhau nhưng kết hợp lại tạo nên một món tuyệt phẩm. Lúc nướng bánh, Quy Ngọc Sơn còn suýt chút nữa không kiềm chế được mà tự ăn mấy miếng.
Có thể nói bánh tráng trộn cay là sản phẩm đầu tiên cậu làm ra lấy hương vị làm thế mạnh, khiếm khuyết duy nhất là ăn món này vào sẽ gây nghiện, dù không đến mức độ như hoa anh túc nhưng cũng rất khó bỏ.
Tuy nhiên, khác với anh túc, bánh tráng trộn cay chỉ mang lại lợi ích, còn nguồn gốc của việc gây nghiện, Huyền Vũ cho rằng là do công hiệu kỳ diệu của chỗ rong biển kia. Quy Ngọc Sơn từng đề nghị hay là lại đến Học Cung Đông Hải một chuyến hỏi cho ra lẽ. Nhưng vừa nghe cậu nói xong, mặt Huyền Vũ trắng bệch lập tức từ chối.
Khác với những người khác, Huyền Vũ không phải dựa vào 'bản lĩnh thật sự' mà là được Quy Ngọc Sơn đưa đi trốn thoát khỏi móng vuốt của học viện, nếu giờ quay lại chẳng phải là dê vào miệng cọp sao?
Đặc sản có hạn, Quy Ngọc Sơn làm ăn kiểu một lần, lúc mới bày bán còn lo lắng vấn đề tiêu thụ, giờ thì ngược lại, mỗi lần bổ sung hàng đều bán hết sạch. Để không gây ấn tượng xấu với khách hàng về việc bán hàng nhỏ giọt, cậu đặc biệt đăng thông báo trong phần mô tả chi tiết sản phẩm, nói rằng nguyên liệu có hạn, sẽ mở bán lần cuối vào cuối tuần, bán hết sẽ không nhập thêm.
Phong Quyết bật máy sấy sấy xung quanh chỗ vừa bôi, đẩy nhanh tốc độ khô và hấp thụ, đồng thời nói: "Nhỡ đâu có kẻ nghiện nặng, có khi sẽ chạy đến đây trộm cắp thì sao?"
Quy Ngọc Sơn nghe xong cảm thấy buồn cười: "Ai lại vì chút đồ ăn mà bằng lòng đi mạo hiểm cơ chứ."
Trước giờ toàn là uy hiếp dụ dỗ người khác mua đồ, nào có ai chủ động mò đến trộm. Phong Quyết từng được chứng kiến ẩm thực hắc ám của Quy Ngọc Sơn, hắn ta cũng thấy buồn cười nên không nhắc tới nữa.
Màn đêm lặng lẽ buông xuống, từ sau khi Thần Nga và những người khác rời đi, con cú mèo ở dưới tầng gần nửa tháng nay ban ngày đều ngủ rất an ổn nhưng cứ đến đêm khuya, tinh thần lại trở nên sung mãn. Đang chuẩn bị bay ra ngoài bắt đầu cuộc sống về đêm phong phú đầy màu sắc thì đôi mắt tròn xoe đột nhiên trợn lớn, bay vọt lên tầng trên.
Đáng tiếc còn chưa kịp vào thì đã bị một ánh mắt hung ác ép cho phải lui lại, lúc này cũng chẳng kịp nghĩ ngợi gì khác, vội vàng bỏ chạy.
Mạc Trì đứng bên cửa sổ không thèm để ý đến con cú mèo, hắn dùng pháp trận nhốt con mèo yêu không thể khống chế bản năng, tay xách một con chuột đồng béo múp.
"Tha cho tôi đi." Con chuột đồng này học theo con người để một nhúm râu, giọng nói nghe thật đáng thương.
Thấy Mạc Trì không hề động lòng, nó kêu khóc: "Tôi trên có mẹ già tám mươi, dưới có một ngàn đứa con, tôi mà đi rồi người già và trẻ nhỏ trong nhà biết phải làm sao?"
Dường như Mạc Trì có hơi hứng thú: "Một ngàn đứa con?"
Chuột đồng gật đầu lia lịa, nó chỉ là ăn bánh tráng trộn bị nghiện, nghe nói sau này ông chủ không bán nữa nên mới định đến trộm một ít. Nào ngờ vừa đào hang chui vào đã bị một con mèo yêu chặn lại.
Thứ chuột đồng tự hào nhất chính là tốc độ, khó khăn lắm mới thoát khỏi sự truy đuổi của mèo yêu lại rơi vào ma trảo của Thao Thiết, nó còn chưa kịp than thở số phận lận đận đã thấy một con cú mèo bay lên muốn kiếm ăn.
Lúc này chuột đồng thực sự khóc không ra nước mắt. Xui xẻo đến mức này đúng là hiếm thấy trên đời.
Mạc Trì: "Sao lại có nhiều con như vậy?"
Chuột đồng bị hắn hỏi đến ngây người, nó thành thật trả lời: “Tôi có nhiều người vợ nên có nhiều con cái.”
Mạc Trì trầm ngâm: "Những người vợ này đều tự nguyện đi theo ngươi?"
Chuột đồng lắc đầu: "Phần nhiều là bị tôi cướp về, gạo nấu thành cơm rồi không cho phép không đồng ý."
Mạc Trì: "Không hận ngươi sao?"
Trong mắt chuột đồng lộ vẻ đắc ý: "Tôi chính là chuột vương, vừa đấm vừa xoa lại hứa hẹn một cuộc sống giàu sang phú quý, chẳng sợ bọn họ không mắc câu."
Mạc Trì dặn dò chuột đồng vài câu, đối phương lộ ra vẻ mặt khiếp sợ: "Chuyện này mà thành công, ngài sẽ thả tôi đi sao?"
Mạc Trì gật đầu: "Đến lúc đó không thể thiếu phần của ngươi."
Mèo yêu không ăn được chuột đồng, sốt ruột xoay vòng trong trận pháp, căn bản không nghe lọt tai cuộc trò chuyện của bọn họ. Cá lăng đã tỉnh từ lâu, trong bể cá chứng kiến màn giao dịch bẩn thỉu này, nó khinh thường phun ra một bọt nước, thầm nghĩ dám tính kế Quy Ngọc Sơn, bọn họ sẽ phải nếm mùi đau khổ.
Cái nhìn của nó đối với Quy Ngọc Sơn rất phức tạp, vừa hâm mộ vừa ghen ghét. Mấy lần hãm hại người không thành, suýt chút nữa mất mạng, cá lăng sớm đã rút ra quy luật... đó là kẻ được Thiên Đạo bảo vệ thực sự, nếu tính kế cậu thì người xui xẻo chỉ có thể là chính mình.
Mạc Trì để chuột đồng biến thành cỡ bàn tay, giấu nó trong túi, theo kế hoạch của đối phương, ngày hôm sau sẽ dỗ Quy Ngọc Sơn đi cùng hắn đến núi Chu Bảo, nơi mà hai người gặp nhau lần đầu.
Thiếu Quy Ngọc Sơn và Mạc Trì, căn phòng yên tĩnh hơn rất nhiều, cũng lạnh lẽo hơn nhiều. Huyền Vũ đang kiểm tra số lượng đơn hàng, vô tình nói: "Hai ngày nay thời tiết đẹp, đi dã ngoại trong núi cũng là một lựa chọn tốt."
Xẻng Vạn Ma không ưa nhìn cảnh tượng Quy Ngọc Sơn được thoải mái, mỉa mai nói: "Đúng vậy, ngắm sao ngắm trăng, thật khiến người ta ngưỡng mộ."
Lúc này cá lăng lại khinh thường “xì” một tiếng, mọi người nhìn về phía nó, cá lăng cười lạnh kể lại cảnh tượng nó nhìn thấy đêm qua, Huyền Vũ nghe xong dở khóc dở cười.
Ngày thường Xẻng Vạn Ma chịu không ít thiệt từ Mạc Trì, ông ta nghĩ xem có nên đi phá hỏng chuyện tốt của hắn không, cá lăng lại rất chắc chắn nói: "Chuyện này không thành được đâu."
Huyền Vũ cũng gật đầu: "Trước giờ Quy Ngọc Sơn luôn gặp nguy hóa an, sợ rằng Mạc Trì tính sai rồi."
Xẻng Vạn Ma không cam lòng bỏ lỡ một cơ hội báo thù ngàn năm có một này: "Chúng ta cứ trơ mắt nhìn vậy thôi à, nhỡ đâu hắn ta thành công thì sao?"
Cá Lăng vẩy đuôi cá: "Nghĩ nhiều quá rồi, Thao Thiết đang tự tìm đường chết."
Xẻng Vạn Ma: "Có thể thêm dầu vào lửa không?”
Cá lăng trải qua nhiều phen chết đi sống lại, giờ đây đã có thêm vài phần khôn ngoan, lập tức lắc đầu: "Quá nóng vội thì sẽ hỏng việc."
Đôi mắt đỏ ngầu của Xẻng Vạn Ma trở nên lạnh lẽo: "Vậy chúng ta còn có thể làm gì?"
Cùng là thành viên trong liên minh nạn nhân của Thao Thiết, cá lăng cười đến rợn người: “Không vội, cứ yên lặng nhìn hắn ta tự làm tự chịu đi.”
Âm Dương Mộc ở một bên vẫn luôn im lặng lắng nghe, hắn ta khẽ nhướn mày… không ngờ trong đám yêu quái này, kẻ hắc hóa đầu tiên lại là cá lăng.