Sau Khi Ta Ăn Nhầm Nguyên Thần Của Thao Thiết

Chương 130: Đáng tiếc

Trước Sau

break

Vô số ánh mắt đổ dồn về phía cậu, ngay cả Xẻng Vạn Ma lúc này cũng không quấy rầy.

Không có vị đắng giống như những loại thảo dược thông thường. Khi uống vào, Quy Ngọc Sơn lại cảm nhận được ít hương vị ngọt ngào. Theo cậu dự đoán, cảm giác sau khi dùng loại thánh dược chữa thương này hẳn là sẽ có một dòng nước ấm chảy trong cơ thể. Thế nhưng Quy Ngọc Sơn chỉ cảm thấy một cơn buồn ngủ mãnh liệt ập đến, mí mắt trên dưới sắp dính chặt vào nhau. Chẳng qua thần trí của cậu lại rất tỉnh táo, mấy khuôn mặt trước mắt càng ngày càng mơ hồ, cậu gắng sức chớp mắt, một bóng hình càng mờ ảo hơn xuất hiện trước mặt.

"Thấy không?" Người đó chậm rãi lên tiếng.

Quy Ngọc Sơn cố gắng mở to mắt nhìn, cậu thấy một người đàn ông tuấn tú đang đứng mỉm cười. Người đó lại hỏi: "Thấy không?"

Thấy cái gì? Hai mắt của Quy Ngọc Sơn đau nhức. Trên người chàng trai có ánh sáng chói mắt, lúc này lại không nhìn cậu nữa mà ngưng mắt nhìn trời cao, giơ tay khẽ phất. Bốn phía đột nhiên tối sầm lại, hai mắt của Quy Ngọc Sơn cũng nhờ vậy mà dần dần thích ứng được.

Một luồng sáng bay vào giữa hai hàng lông mày của cậu, ngăn cản ký ức sắp được khôi phục: "Chẳng qua cũng chỉ là những chuyện chém chém giết giết trong quá khứ, nhớ lại cũng chẳng có ý nghĩa gì."

Ban đầu Quy Ngọc Sơn cho rằng đối phương muốn phong ấn ký ức của cậu, không ngờ luồng sáng đó lại bá đạo trực tiếp nghiền nát ký ức, hoàn toàn cắt đứt khả năng hồi phục. Nhìn thấy vẻ mặt ngây ngốc của Quy Ngọc Sơn, người đàn ông tuấn tú lộ ra biểu cảm phức tạp: "Có trách ta quá mức bá đạo không?"

Yêu và người không giống nhau, điểm khác biệt lớn nhất thể hiện ở ký ức truyền thừa và liên hệ huyết mạch. Thiên phú của con người có thể thông qua nỗ lực sau này mà khai phá, còn ở yêu tộc, huyết mạch cường đại mới là cái gốc để an thân lập mệnh. Quy Ngọc Sơn có thể cảm nhận được mối liên hệ huyết mạch với người trước mặt, dù là trước kia khi đối mặt với Thần Nga thì cậu cũng không có cảm ứng mãnh liệt như vậy.

"Ngài là ai?" Quy Ngọc Sơn vội hỏi.

Tuổi tác và ngoại hình của đối phương hoàn toàn không tương xứng, không thể dùng từ "lớn tuổi" để hình dung. Nói một cách không thích hợp chính là, quá mức già dặn.

Người đàn ông tuấn tú bấm một thủ quyết, hoa Nguyệt Quế bay lả tả khắp trời. Cùng lúc đó, Quy Ngọc Sơn nheo mắt, cảm giác mối liên hệ nguồn cội kia càng thêm chặt chẽ.

"Ngươi sẽ trách ta sao?" Người đàn ông tuấn tú  không trả lời, chỉ nhấn mạnh câu hỏi của mình.

Bị một đôi mắt sâu thẳm như vậy nhìn chăm chú, bất kỳ lời nói dối nào cũng không có chỗ che giấu, Quy Ngọc Sơn mím môi, mang theo lòng biết ơn: "Nói thật, cảm ơn ngài nhiều lắm!"

"..."

"Không giấu gì ngài." Quy Ngọc Sơn cười khổ: "Tôi tự biết bản thân không phải là người thích sống yên ổn, không chừng trước kia có không ít nợ đào hoa. Nếu mà nhớ lại nhỡ đâu kích thích ai đó hắc hóa, nhốt tôi vào phòng tối ngược đãi, chẳng phải thê thảm lắm sao?"

Chân thành tạ ơn xong lại cảm thấy chưa đủ, cậu cúi đầu ba lần liên tiếp: "Giờ đây những ký ức đó đã bị ngài hủy thi diệt tích, ơn sâu nghĩa nặng, tôi nhất định khắc cốt ghi tâm."

"..." Người đàn ông tuấn tú  khẽ thở dài, chuyện này hoàn toàn khác với tưởng tượng của hắn ta, Quy Ngọc Sơn không hề xông tới chất vấn hắn ta có tư cách gì hủy đi ký ức của cậu, ngược lại còn cảm ơn rối rít.

Quy Ngọc Sơn đợi rất lâu nhưng không nghe người kia lên tiếng. Thấy đối phương đang ngẩn người, cậu còn đưa tay ra khua khua trước mặt hắn ta.

Không phải người đàn ông tuấn tú không muốn nói chuyện với cậu. Im lặng một lúc, hắn ta bất đắc dĩ nói: "Ta chẳng qua chỉ là một tia tàn niệm của chủ nhân lưu lại trong đầu ngươi, bên trong chứa đựng phần lớn thông tin ngươi muốn biết, nhưng không ngờ sẽ có cảnh tượng như thế này."

Quy Ngọc Sơn nghe không hiểu lắm, cho rằng hắn ta đang cố làm ra vẻ thần bí. Nhưng rất nhanh cậu đã không còn tâm trí để suy nghĩ những điều này. Bởi vì ký ức từ bên ngoài đột nhiên cưỡng ép nhồi vào đầu cậu, người đàn ông tuấn tú  bắt đầu dần dần tan biến.

"Những gì ta muốn truyền đạt đều ở đây." 

Chứng kiến cảnh hắn ta dần dần biến mất, Quy Ngọc Sơn cảm thấy trong lòng có hơi khó chịu. Cảm giác này còn chưa kịp khuếch đại, mọi thứ xung quanh đã trở lại bình thường.

Đập vào mắt cậu đầu tiên là cá lăng đang không ngừng nhảy nhót. Quy Ngọc Sơn nhíu mày, chẳng phải lúc nãy cá lăng đã bị Mạc Trì đánh bay lên trời rồi sao?

Ngoảnh đầu sang, mới phát hiện đã là ban ngày.

Cá lăng chậc lưỡi: "Cậu đúng là khác người, khôi phục ký ức mà làm như lão tăng nhập định vậy."

Biết mình bất động đứng suốt mấy ngày, Quy Ngọc Sơn hơi kinh ngạc.

Cá lăng không chú ý đến vẻ mặt của cậu, buôn chuyện nói: "Có mấy vị hôn phu?" Hiển nhiên là muốn moi tin.

Quy Ngọc Sơn liếc nhìn Mạc Trì, ngoài mặt hắn không lộ cảm xúc gì, nhưng lại luôn chú ý động tĩnh bên này, cậu bèn nói: "Không có ai cả."

Cá lăng: "Không thể nào."

Quy Ngọc Sơn mỉm cười: "Sự thật là vậy." Sau đó kể lại đầu đuôi mọi chuyện.

"Trong đầu có tàn niệm của cao nhân?"

Huyền Vũ nghe xong, sắc mặt không được tốt. Mạc Trì cũng vậy, gọi Quy Ngọc Sơn đến bên cạnh, cẩn thận kiểm tra. Sau khi xác định tàn niệm đó đã tiêu tan, sắc mặt hắn mới hòa hoãn hơn: "May mà hắn ta không có ác ý với em."

Quy Ngọc Sơn hiểu hắn đang lo lắng điều gì, nếu đối phương có ý đồ khác, tiến hành đoạt xá cũng không phải là không thể.

"Tàn niệm kia tồn tại ít nhất đã vạn năm, hẳn là đã gieo xuống khi tôi còn yếu ớt. Nếu có ý làm hại, tôi cũng không sống được đến bây giờ."

Mạc Trì cau mày: "Là ta quá sơ suất."

Quy Ngọc Sơn cười: "Liên quan gì đến anh?" 

Ai lại rảnh rỗi đi kiểm tra xem trong cơ thể một người có tàn niệm của cao nhân ký gửi hay không? Nếu Mạc Trì có thể nghĩ đến cả điều này, vậy thì đúng là thần cơ diệu toán.

"Chỉ là..." Ánh mắt của Quy Ngọc Sơn hơi nheo lại. Trên người chàng trai kia, cậu rõ ràng cảm nhận được huyết mạch tương liên, điều này khác với những gì Thần Nga đã nói trước đó.

Mạc Trì: "Đi hỏi thử thì biết."

Quy Ngọc Sơn gật đầu, phòng đối diện hôm nay yên tĩnh lạ thường, không hề có bất kỳ tiếng đánh nhau nào vọng ra. Ngay cả khi cậu gõ cửa rất lâu cũng không có ai trả lời.

"Đừng phí sức nữa." Một giọng nói khàn đặc vang lên, Quy Ngọc Sơn nhìn về hướng phát ra âm thanh. Có một con Thiềm Thừ xấu xí đang ngồi xổm trên cửa sổ trong hành lang, làn da vàng óng ánh dưới ánh mặt trời rất bắt mắt.

Đã lâu Quy Ngọc Sơn không gặp ông ta, con Thiềm Thừ này mang danh nghĩa cha dượng, thần long thấy đầu không thấy đuôi, khi có lợi ích mới mặt dày mày dạn đến xin xỏ. Những ngày khác, theo báo cáo của cá lăng thì ông ta đi lừa gạt khắp nơi.

"Bọn họ cảm nhận được khí tức của người kia, đã đi rồi." Lão Thiềm Thừ nhảy đến trước mặt cậu: "Thỏ tinh đến đây là vì lo lắng vùng đất lưu đày không tốt cho ngươi. Bây giờ phiền phức đã được Âm Dương Mộc giải quyết, ở lại quá lâu cũng không có ý nghĩa."

Quy Ngọc Sơn có hơi do dự, lão Thiềm Thừ nói ngay trước khi cậu kịp mở lời: "Đều là mẹ ruột của ngươi cả, không giả được. Chúng ta đều biết trong thần thức của ngươi có tàn niệm. Chỉ là không ngờ lại bị kích hoạt nhanh như vậy."

Còn rất nhiều điều muốn hỏi nhưng Thiềm Thừ đã dùng đôi chân sau to khỏe của mình nhảy ra ngoài cửa sổ, không biết đã đi đâu. Quy Ngọc Sơn định đuổi theo lại có một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai: "Ông ta không muốn nói, ép hỏi cũng vô ích."

Không biết Âm Dương Mộc đã xuất hiện sau lưng cậu từ lúc nào, hắn ta nói: "Sau khi ngươi uống thuốc, vẫn luôn vô thức lặp đi lặp lại từ 'thấy', ta rất muốn biết ngươi đã thấy gì."

Quy Ngọc Sơn không trả lời ngay, sau khi về đến phòng cậu mới chậm rãi nói: "Theo lời của người đàn ông kia, là một thứ có thể thay đổi vận mệnh."

Quy Ngọc Sơn không có ý định giấu giếm, Mạc Trì không phải người ngoài, Huyền Vũ lại giúp cậu rất nhiều, tuy cậu và Âm Dương Mộc không thân thiết lắm nhưng dù sao hắn ta cũng đã thay đổi vận mệnh lên cung trăng của cậu. Còn về Xẻng Vạn Ma, Quy Ngọc Sơn liếm môi, sau này còn phải dựa vào ông ta để nấu ăn, không thể kể cho bên này mà giấu giếm bên kia được.

Cậu vừa mở lời, mọi người đều tỏ ra hứng thú.

"Cụ thể là gì tôi cũng không biết, chỉ biết là được đặt trong một chiếc hộp, giấu ở một nơi nào đó."

Cá lăng không kìm được hỏi: "Có nói cho cậu biết là ở đâu không?"

Quy Ngọc Sơn gật đầu. 

Cá lăng nhảy cẫng lên: "Đối phương đáng tin đấy."

Thường có những trường hợp, chấp niệm còn chưa kịp nói rõ ràng về số tài sản truyền thừa đã tan biến, lần này rõ ràng là cậu vớ bở rồi.

Quy Ngọc Sơn không mấy vui vẻ: "Các cậu thật sự muốn đi?"

Cá lăng cố nén kích động: "Có gì không ổn sao?"

Quy Ngọc Sơn mím môi: "Đừng ôm hy vọng quá lớn, tôi cứ cảm thấy tính cách của người đó có vẻ giống tôi, đều thuộc dạng..."

Nửa câu sau không nói ra, nhưng trong lòng mọi người đều đồng loạt hiện lên một cụm từ: “Ngoài hiền trong hiểm.”

Trong lúc mọi người đang cân nhắc, Quy Ngọc Sơn nhìn quanh: "Hồ Thất đâu?"

Xẻng Vạn Ma nhìn cậu với vẻ "hỏi thừa", ông ta đáp: "Đi quẩy với lão tổ tông tộc hồ ly rồi."

Quy Ngọc Sơn gật đầu hài lòng, ít nhất còn tốt hơn là ở lại so độ đẹp xấu với Âm Dương Mộc.

Một lúc lâu sau, người đầu tiên đưa ra quyết định là Huyền Vũ: "Dù sao cũng là một cơ duyên, nếu bỏ qua thì thật đáng tiếc."

Những người khác ít nhiều cũng có suy nghĩ này... Thà bị lừa, còn hơn là từ bỏ như vậy.

Quy Ngọc Sơn nhìn về phía Mạc Trì: "Còn anh?"

Mạc Trì: "Tùy em."

Quy Ngọc Sơn trầm ngâm một lát: "Vậy thì đi xem thử trước đã."

“Thay đổi vận mệnh”, chỉ bốn chữ này thôi cũng đủ khiến người ta khó lòng từ chối. Mạc Trì không nói gì để dập tắt chút hân hoan trong lòng mọi người, nhưng nếu chấp niệm kia có tính cách giống Quy Ngọc Sơn, chuyến đi này chắc chắn sẽ là một cái hố to.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương