Sau Khi Ta Ăn Nhầm Nguyên Thần Của Thao Thiết

Chương 120: Đấu Pháp (1)

Trước Sau

break

Quy Ngọc Sơn có một cảm giác kỳ diệu, dường như khí chất của Âm Dương Mộc giờ đây đã thay đổi nghiêng trời lệch đất. Vẻ đẹp mê hoặc lòng người kia giảm đi không ít, đồng thời đường nét của hắn ta cũng trở nên mơ hồ hơn, đường cong khuôn mặt càng thêm phần dịu dàng, cả người toát lên vẻ ôn hòa đến lạ.

“Là ta.” Quy Ngọc Sơn ngẩn ra, rồi nhận thức được hắn ta đang nói chuyện với những rễ cây tàn còn sót lại trên mặt trăng. Âm Dương Mộc dùng giọng điệu mang tính xoa dịu nói: "Cuối cùng ta cũng tìm thấy ngươi."

Rễ cây tàn chỉ còn lại chút linh trí yếu ớt, phần lớn là bản năng. Từ ngày có được sức mạnh, nó chỉ muốn thôn tính bản thể, để có được sức mạnh to lớn hơn.

Âm Dương Mộc: “Ngươi còn nhớ ta không?”

Giọng điệu vừa cẩn thận dè dặt vừa tràn đầy mong đợi đó, ngay cả Quy Ngọc Sơn cũng có lúc cho rằng bọn họ đã quen biết nhau từ rất lâu.

Rễ cây tàn cảm thấy khó hiểu, đột nhiên bắt đầu điên cuồng quẫy đạp. Sau khi vùng đất lưu đày nuốt chửng một phần năng lượng của giọt tinh huyết kia, các phân tử đều ở trong trạng thái vô cùng bất ổn. Rễ cây tàn dựa vào năng lượng của vùng đất lưu đày để sinh trưởng, không tránh khỏi bị liên lụy, cũng rơi vào trạng thái bất an, bực bội cực độ.

"Đừng sợ." Giọng nói của Âm Dương Mộc mang theo năng lực trấn an kỳ lạ, rễ cây tàn cảm thấy nguồn năng lượng cuồng bạo đã bị áp chế, trạng thái của nó dễ chịu hơn lúc nãy rất nhiều.

Âm Dương Mộc mỉm cười: "Bản thể của ta là linh chi vạn năm, có năng lực chữa trị. Khi ngươi vừa mới sinh ra linh trí, chúng ta đã từng gặp gỡ, là bạn tốt của nhau.”

Linh chi vạn năm... Quy Ngọc Sơn chợt bừng tỉnh, cậu kinh ngạc trước việc Âm Dương Mộc có thể mặt không biến sắc nói dối. Chất giọng trầm ổn mang theo năng lực khiến người khác tin phục, đột nhiên cậu hiểu ra tại sao Huyền Vũ lại phải nhắc nhở cậu.

Linh chi? Rễ cây tàn động lòng, trong lòng nó chỉ có một phản ứng duy nhất đó là phải nuốt chửng đối phương. Như vậy thực lực của nó có thể tăng lên rất nhiều, có lẽ còn hiệu quả hơn cả nuốt chửng bản thể.

Vì quá mức hưng phấn, tần suất quẫy đạp của rễ cây càng thêm mãnh liệt. Âm Dương Mộc làm bộ như không hề phát giác ra tâm tư của rễ cây tàn, dùng bộ dạng tự dâng mình đến cửa nói: "Bạn tốt của ta, thật vui vì được gặp lại ngươi.”

Quy Ngọc Sơn nghe không nổi nữa bèn tự động bịt tai lại, cậu chỉ thấy đôi môi của Âm Dương Mộc mấp máy liên tục, nói không ngừng. Sau khi không nghe thấy âm thanh, tốc độ trôi của thời gian dường như cũng trở nên chậm lại. Cuối cùng, ánh mắt của Âm Dương Mộc mới lại rơi vào người Quy Ngọc Sơn, hắn ta gật đầu.

Quy Ngọc Sơn bỏ chế độ bịt tai: "Đàm phán xong rồi?"

Âm Dương Mộc mỉm cười: “Nó mời chúng ta đến vùng đất lưu đày làm khách, ta đồng ý rồi.”

Sắc mặt của Quy Ngọc Sơn biến đổi liên tục, làm tư thế ‘mời’: "Ngài đi là được, tôi không đi cùng đâu."

Cậu tự nhận bản thân chỉ là một con cừu non yếu đuối, thích hợp sống trên Trái Đất hơn.

Âm Dương Mộc: “Hiện tại vùng đất lưu đày đang rất cần tiêu hóa phần năng lượng kia, tạm thời không rảnh để ý đến chúng ta, đây là cơ hội tốt nhất.”

Quy Ngọc Sơn cau mày, Âm Dương Mộc không quá lo lắng nhưng cậu lại phải suy tính xem liệu khi mình vừa mới tới gần, có bị hút vào cái lồng giam đó hay không.

Âm Dương Mộc: "Ta từng nghe Thần Nga nhắc tới, nói bản thể của ngươi là Nguyệt Quế." Hắn ta còn nhớ lúc đó bản thân khá ngạc nhiên, vốn tưởng rằng yêu quái thực vật trên thế gian chỉ còn lại mình hắn, không ngờ trời đất còn sinh ra thêm một cá thể như vậy.

Quy Ngọc Sơn gật đầu.

"Bên kia dễ xử lý hơn nhiều.” Âm Dương Mộc nói: "Nguyệt Quế có năng lực thiên biến vạn hóa, một lát nữa ngươi hãy mô phỏng khí tức của linh chi, càng nồng đậm càng tốt."

Quy Ngọc Sơn không lập tức đồng ý, ngược lại cười ngượng ngùng: "Tôi nhớ đã từng đề cập với ngài về vấn đề đãng trí ở người già.”

Sắc mặt Âm Dương Mộc khẽ biến: "Mô phỏng khí tức là năng lực bẩm sinh của Nguyệt Quế, dù có mất trí nhớ cũng có thể sử dụng."

Quy Ngọc Sơn mím môi, nhưng sự thật là vậy, đến giờ cậu vẫn chỉ có thể duy trì trạng thái cây hạnh.

Âm Dương Mộc nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi một câu: “Cậu bị ngu à?”

Thiên phú của nhân loại có thể cần phải kích thích từ bên ngoài, nhưng đối với yêu quái, sử dụng thiên phú hoàn toàn không cần huấn luyện, giống như việc hít thở vậy, vô cùng tự nhiên và dễ dàng.

Quy Ngọc Sơn tìm chỗ dựa, ném cho Mạc Trì một ánh mắt ấm ức. Người sau quả nhiên không làm cậu thất vọng, tiến lên bênh vực: "Có một số việc không phải em ấy có thể kiểm soát được.”

Đối mặt với Quy Ngọc Sơn mặt đầy vô tội, Âm Dương Mộc hít sâu một hơi, quay sang hỏi Mạc Trì: "Hay quên như vậy, ngươi cũng có thể nhịn được sao?"

Cứ tiếp tục thế này, quên luôn Thao Thiết cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Mạc Trì nghiêm trang nói: "Nhà có người già, như có bảo vật.”

"..."

Cá lăng nhìn mà cảm thán, thực lực cao tốt thật đó, nếu lời này mà từ miệng nó thốt ra thì sợ rằng chỉ giây tiếp theo sẽ bị cành cây quật bay lên trời. Một bên khác, Quy Ngọc Sơn gần như đã dùng hết tất cả sức chịu đựng mới không để cành cây không chui ra từ trong cơ thể.

Hay lắm... Quy Ngọc Sơn nắm chặt nắm đấm, cậu sẽ ghi nhớ thật kỹ mối nhục ngày hôm nay. Trừ khi lần sau cậu lại ngốc, nếu không cả đời này Mạc Trì cũng đừng hòng bước chân vào cửa nhà họ Quy.

Mặc dù rất muốn xem Thao Thiết bị đánh đòn một trận, nhưng cảnh giới có hạn, Âm Dương Mộc vẫn quyết định đặt chính sự lên hàng đầu. Hắn ta thúc giục Quy Ngọc Sơn cùng mình bay về phía trước một khoảng.

“Ta không tinh thông phương pháp mô phỏng khí tức, nhưng cũng miễn cưỡng sử dụng được.” Âm Dương Mộc nói: "Một lát nữa đừng cách ta quá xa."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương