“Không cần anh phải chịu ấm ức.” Quy Ngọc Sơn dời ánh mắt sang bên kia: “Tôi cảm thấy mộng du cũng khá tốt, có thể nhìn ngắm những phong cảnh mới lạ.”
Ánh mắt Mạc Trì dịu dàng hơn: "Không cần phải ngại."
Huyền Vũ đã không còn tâm trí đâu mà nói đến cá lăng, ngay cả hắn ta cũng cảm thấy khó hiểu. Tại sao Mạc Trì lại không nhận ra được cảm xúc mà Quý Ngọc Sơn đang biểu đạt, ngay cả hắn ta là người ngoài cuộc còn có thể nhìn thấu được đôi phần.
Đúng như Huyền Vũ nghĩ, giờ phút này Quy Ngọc Sơn chỉ muốn đập nát cái đầu chó của Thao Thiết.
Nhờ ơn Mạc Trì, Quy Ngọc Sơn thành công mắc chứng sợ ngủ. Mặc dù thỉnh thoảng khó tránh khỏi việc mất đi một số ký ức, đang đi lại ngủ quên mất nhưng cho dù trong mơ hay hiện thực thì tất cả đều là ác mộng.
Vừa mở mắt ra là có thể nhìn thấy Mạc Trì. Đối mặt với một con Thao Thiết mạnh mẽ cưỡng ép lợi dụng, Quy Ngọc Sơn dốc hết sức bảo vệ lợi ích của bản thân: "Sinh mệnh của yêu quái rất dài, thấy nhiều rồi nhỡ đâu lại chán ngấy thì sao?"
Mạc Trì khẳng định: "Ta sẽ không như thế."
Quy Ngọc Sơn cười híp mắt, giọng nói trầm thấp: “Nhưng tôi thì có thể.”
Vốn tưởng rằng Mạc Trì sẽ cảm thấy hơi tức giận, ai ngờ đối phương suy nghĩ một lát lại gật đầu đồng ý. Tuy trong lòng Quy Ngọc Sơn thấy còn hơi nghi ngờ nhưng không nói ra, tiếp tục bận rộn với việc chiết xuất cà phê phân cá.
Ngoại trừ số ít khách hàng phát hiện nguyên liệu trong cà phê phân cá có vấn đề, thì những khách hàng còn lại đều đưa ra đánh giá tốt. Số khách hàng này thực sự quay lại mua hàng, không phải do Huyền Vũ đe dọa. Theo bọn họ thấy, so với đồ ăn vặt trước đây, cà phê phân cá có thể giúp giảm cân, nâng cao linh lực, ngoại trừ hơi đắng thì tạm thời không có vấn đề gì.
Nhìn thấy doanh số bán các sản phẩm của cửa hàng, Quy Ngọc Sơn suýt chút nữa đã không kìm được mà rơi nước mắt như một người cha già.
Là người có công lớn nhất, những ngày này cá lăng được đối xử tốt hơn rất nhiều. Nó vừa nấu canh cá cho mọi người vừa đề nghị: “Có muốn tổ chức một sự kiện kỷ niệm cửa hàng không?”
Quy Ngọc Sơn đã mở cửa hàng trực tuyến nhiều năm, có khởi sắc cũng là từ khi mở Trường Sinh Quán: "Trường Sinh Quán thành lập chưa đầy ba tháng, lấy lý do này để tổ chức kỷ niệm cửa hàng thì không hợp lý lắm."
Cá lăng: “Vậy thì ăn mừng doanh số bán hàng vượt mức hàng vạn.”
Lần này Huyền Vũ không phản đối, thống nhất ý kiến với cá lăng: "Cần tạo ra nhiều chiêu trò thì mới có thể kích thích ham muốn mua hàng của khách."
Quy Ngọc Sơn gật đầu: "Được, mọi người cứ làm.”
Cậu vừa nói xong thì cảm thấy có tiếng gọi mình, mỗi khi bên tai vang lên những tiếng vọng kỳ lạ đứt quãng, Quy Ngọc Sơn biết ngay giấc mơ lại sắp ập đến. Đã có kinh nghiệm, cậu bước vài bước về phía giường rồi ngã xuống.
Những rễ cây sinh trưởng mạnh mẽ cắm sâu vào lòng đất của vùng đất lưu đày, vì từng được tưới bằng máu tươi, đáy rễ cây thấm đẫm mùi tanh nhè nhẹ.
Khi Quy Ngọc Sơn cố gắng đưa tay chạm vào, cậu chỉ cảm thấy đầu ngón tay nhói lên đau đớn. Lúc cậu mở mắt ra, dường như đang tựa vào một bộ giáp lạnh lẽo. Trong lòng Quy Ngọc Sơn run lên khi nhìn thấy thân hình to lớn, khuôn mặt hung ác và ánh mắt khát máu kia, khiến cậu lại ngất đi lần nữa.
Mạc Trì dùng móng vuốt khều cậu: "Không phải vừa mới tỉnh ngủ sao?" Dù có thích ngủ cũng không thể ngủ kiểu đó được.
Huyền Vũ không thể nhìn nổi nữa: “Đây là bị ngươi dọa ngất.”
Rất lâu sau, khi mặt trời đã lặn về phía tây, Quy Ngọc Sơn mới từ từ tỉnh lại, Mạc Trì đã khôi phục lại dáng vẻ tuấn tú: “Sợ cậu nhìn chán nên ta mới biến về bản thể.”
Quy Ngọc Sơn yếu ớt xua tay: "Không phải lỗi của anh."
Đáng lẽ cậu nên biết sớm, suy nghĩ của Mạc Trì khác với người thường, là do cậu đã hy vọng quá nhiều rồi.
Theo kế hoạch của Quy Ngọc Sơn, trước tiên phải chịu đựng sống qua năm nay, đợi người mà Thần Nga nhắc đến có thể giúp cậu phá vỡ phong ấn rồi mới tính tiếp. Nhưng nhìn tình hình hiện tại, có khi chưa đến cuối năm, sự trong sạch của cậu khó mà giữ được.
Có lẽ biểu cảm của cậu quá rõ ràng, bị Mạc Trì nhìn thấu tâm tư, hắn bật cười hỏi: "Sự trong sạch của một cái cây?"
Thời đại này con trai càng phải học cách bảo vệ bản thân. Từ đỉnh đầu Quy Ngọc Sơn mọc ra một mầm xanh, nhìn qua tưởng là một cọng cỏ nhưng thật ra là cành cây thu nhỏ, vươn về phía trước ngăn cách giữa hai người: “Từ nay về sau, chúng ta sẽ giữ khoảng cách này.”
Mạc Trì không trả lời, vẫn giữ khoảng cách an toàn mà cậu đã nói. Dù sao thì đợi Quy Ngọc Sơn ngất đi lần nữa, hắn lại có thể không kiêng nể gì.
Quy Ngọc Sơn hít sâu một hơi... rõ ràng là đã học được thói hai mặt!
Việc giải quyết chuyện mộng du cứ thế được đưa lên lịch trình.
"Hắn bị phong ấn, mẹ cũng không còn cách nào." Ở phòng bên cạnh, khi Thần Nga đối mặt với ánh mắt lấp lánh của Quy Ngọc Sơn cũng đành bất lực.
"Có thể phá vỡ không?”
Thần Nga lắc đầu: "Giải trừ phong ấn không khó, với tu vi của con cũng có thể làm được, vấn đề là sẽ phải chịu phản phệ."
Nói rồi bà ấy kéo Quy Ngọc Sơn ngồi sang một bên, bắt đầu giải thích chi tiết: "Chỉ là bị mấy lá bùa dán cố định vào quan tài, nhưng lúc bấy giờ người thi pháp đều là đạo sĩ rất lợi hại. Trên bùa chú có lời nguyền rủa âm độc, cưỡng ép phá hủy sẽ phải chịu thống khổ vạn quỷ cắn xé tim gan.”