Sau Khi Ta Ăn Nhầm Nguyên Thần Của Thao Thiết

Chương 100: Khách đến thăm.

Trước Sau

break

Yêu quái cú mèo ở tầng dưới gần đây tâm trạng rất cáu kỉnh. Ông ta thích tu luyện vào ban đêm, thế nhưng tầng trên cứ ồn ào suốt ngày. Buổi sáng có hai người phụ nữ đánh nhau điên cuồng, còn ban đêm thì có tiếng dao thớt băm thịt, khiến ông ta muốn nghỉ ngơi cho đàng hoàng cũng khó.

Ngày qua ngày, cuối cùng cú mèo cũng không nhịn được nữa, ông ta quyết định lên tầng trên nói chuyện phải trái.

"Có việc gì?" Hai người phụ nữ đang giật tóc nhau mở cửa.

Yêu quái cú mèo sa sầm mặt mày, khinh bỉ nhìn bọn họ: "Là phụ nữ, hai người có thể giữ ý tứ một chút được không!"

Một trong hai người phụ nữ buông tay trước, trong nháy mắt biến thành thỏ khổng lồ, hàm răng lộ ra ngoài to và sắc bén như răng nanh hổ: "Ông nói gì?”

Cú mèo: "Tôi nói... cô thật xinh đẹp."

Giới yêu quái không có nhân quyền, người lợi hại thì có thể làm loạn, nắm đấm không cứng thì phải kẹp đuôi trốn cho kỹ.

Thần Nga đẩy thỏ tinh ra, quay vào trong nhà hét lên: "Chồng ơi, có người mắng em!"

Cú mèo trợn tròn mắt, trơ mắt nhìn một người đàn ông vạm vỡ hùng hổ bước về phía mình.

"... Xin lỗi đã làm phiền!”

Thực lực quá chênh lệch, cú mèo hóa thành nguyên hình, vỗ cánh bay nhanh về phòng mình ở tầng dưới, cơ thể run lẩy bẩy.

Vất vả lắm ông ta mới bình tĩnh lại được, biến thành người lần nữa, nhưng cũng không dám lên gây sự tiếp. 

“Đing Đong.” Tiếng chuông cửa vang lên như tiếng gọi hồn.

Cú mèo run rẩy, chẳng lẽ là vị ôn thần ở tầng trên tìm xuống đây rồi?

"Xin hỏi, có ai ở nhà không?" Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.

Nghe không giống nhân vật lợi hại gì. Nhìn qua mắt mèo, thấy người đến còn thấp hơn mình nửa cái đầu, cú mèo đột ngột mở cửa.

Chàng trai bên ngoài giật mình... đôi mắt to quá!

"Ai?" Cú mèo không kiên nhẫn hỏi.

Chàng trai: "Xin... xin hỏi có phải ngài là Quy Ngọc Sơn không?"

Không phải nói Quy Ngọc Sơn là một yêu quái hiền lành tốt bụng sao?

Cú mèo mất kiên nhẫn nói: "Tìm nhầm người rồi." 

Một lát sau ông ta mới cảm thấy cái tên này hơi quen tai: "Cậu lên tầng trên xem thử, hình như có người họ Quy ở đó.”

Chàng trai cảm ơn rồi lên tầng, tiếp tục gõ cửa. Lần này xuất hiện là một người có gương mặt vô cùng xinh đẹp, giọng nói cũng rất ôn hòa: "Ai đấy?"

Chàng trai: "Chào... chào anh."

Hiện giờ Quy Ngọc Sơn nhìn thấy người lạ là tim đập thình thịch. Sau khi xác định người đối diện còn rất trẻ, không thể là cha nhỏ nào đó của mình, cậu thở phào nhẹ nhõm.

"Là Hồ Thất giới thiệu tôi đến.”

Quy Ngọc Sơn nhíu mày, từ khi việc kinh doanh online có khởi sắc, Hồ Thất đã rất ít khi chủ động giới thiệu khách hàng cho cậu.

"Chờ một chút, tôi xác nhận đã."

Đầu dây bên kia, giọng điện của Hồ Thất vẫn tùy tiện như mọi khi: "Nhớ tôi rồi à? Bảo bối!"

Quy Ngọc Sơn không đáp lại sự nhiệt tình của hắn ta mà lạnh lùng nói: "Cao một mét bảy, da trắng, khóe mắt có nốt ruồi.”

Hồ Thất chợt hiểu ra: "Bạn trai nhỏ thứ chín trăm ba mươi hai của tôi, cậu ấy đến tìm cậu à?"

Quy Ngọc Sơn: "Làm phiền cậu mau dẫn đi."

Hồ Thất thở dài: "Cậu ấy gặp chút rắc rối mà gần đây tôi bận lắm, chỉ có thể đuổi đến chỗ cậu."

Quy Ngọc Sơn cười lạnh: "Bận ăn chơi nhảy múa?"

Hồ Thất: “... Đi nhảy Disco với lão tổ tông.”

Sắc mặt của Quy Ngọc Sơn dịu lại, dường như có chút đồng cảm với Hồ Thất. Cậu khó mà tưởng tượng được lão tổ tông tộc hồ ly đến giờ vẫn chưa chán trò này.

Cách nhau một khoảng xa xôi, giống như Hồ Thất biết cậu đang nghĩ gì, hắn ta bất lực nói: "Gần đây lão tổ tông lại có trò mới, đi nhảy Disco cũng không kiềm chế mị thuật, thích nhất là nhìn người khác tranh giành tình cảm của mình. Tôi vừa phải dọn dẹp tàn cuộc, vừa phải ứng phó với hai cô con gái của tộc trưởng tộc ưng.”

Tuy đều là tự mình chuốc lấy, nhưng đường đường là thiếu tộc trưởng tộc hồ ly, Hồ Thất lại ra nông nỗi này, thật sự khiến người ta đau lòng. Nghĩ đến tình nghĩa trước đây, Quy Ngọc Sơn không đâm thêm dao vào tim đối phương, cậu cúp điện thoại rồi cho chàng trai vào nhà.

Nhìn thấy cá lăng trong bể nước, chàng trai lộ vẻ vui mừng.

Quy Ngọc Sơn: "Quen à?"

Cá lăng đang buồn ngủ, miễn cưỡng liếc nhìn, lắc đầu.

Chàng trai giải thích: "Tôi cũng là hải sản, có một cảm giác thân thiết tự nhiên."

Quy Ngọc Sơn gật đầu, hỏi chuyện chính: "Hồ Thất nói cậu cần giúp đỡ.”

Chàng trai cười khổ: "Tôi sinh ra ở một vùng quê hẻo lánh..."

Quy Ngọc Sơn tỏ vẻ nghi ngờ.

Chàng trai giải thích: "Tổ tiên của tôi có huyết thống là ốc biển, sau khi kết hôn với con người thì đến đời tôi, huyết thống yêu tộc đã rất mỏng manh, chỉ có thể sử dụng một số pháp thuật nhỏ cơ bản.”

Quy Ngọc Sơn rót cho chàng trai một cốc nước, ra hiệu có thể tiếp tục.

Chàng trai: "Hiện tại tôi đang học đại học ở thành phố, một thời gian trước người nhà gọi tôi về. Lúc tôi chuẩn bị xuất phát thì đột nhiên nhận được thư của bạn thân, cậu ấy bảo tôi tuyệt đối đừng về, người nhà muốn lừa tôi về dìm chết."

Đột nhiên cá lăng tỉnh táo hẳn, ngay cả Huyền Vũ cũng nhìn về phía này, cuối cùng vẫn là Quy Ngọc Sơn hỏi ra thắc mắc của mọi người: "Cậu sợ nước?"

Chàng trai cười nói: "Ốc biển sao có thể sợ nước được."

Quy Ngọc Sơn không hiểu sự lòng vòng trong đó, đúng lúc này, không biết Mạc Trì xuất hiện bên cạnh từ lúc nào, nói: "Nếu đã muốn dìm chết, chi bằng chúng ta luộc lên ăn, đừng lãng phí."

Chàng trai kinh hãi trợn tròn mắt. Quy Ngọc Sơn vội vàng cười gượng: "Anh ấy nói đùa đấy.”

Khát khao trong mắt Mạc Trì mãnh liệt đến mức lời nói của Quy Ngọc Sơn căn bản không có sức thuyết phục.

“Dìm chết không phải là muốn dìm chết tôi.” Chàng trai rụt rè nói: “Đó là một cách nói ở chỗ chúng tôi, người bị chọn dìm chết thực ra còn được gọi là cô dâu của Hà Bá.”

Quy Ngọc Sơn cảm thấy từ này quen quen, huých tay vào người Mạc Trì: "Mau trình sách giáo khoa ngữ văn lớp 5 của trẫm lên đây."

Mạc Trì im lặng nhìn cậu, Quy Ngọc Sơn chột dạ quay mặt đi.

Huyền Vũ uyên bác nhất, nhíu mày hỏi: "Hà Bá không phải đã biến mất từ lâu rồi sao?”

Cá lăng phụ họa cho chủ nhân, giả vờ ra vẻ học giả: "Cái gì mà Hà Bá hay Sơn Thần, những vị thần này dựa vào tín ngưỡng của con người mà hình thành, theo sự biến mất của tín ngưỡng, năng lực của bọn họ cũng dần dần suy yếu và biến mất."

Huyền Vũ gật đầu: "Sơn Thần thì còn đỡ, dù sao trên núi cũng có chùa chiền, có người thờ cúng, Hà Bá thì đã lâu không ai tin rồi."

Quy Ngọc Sơn tin tưởng vào lượng kiến thức của Huyền Vũ, quay đầu hỏi chàng trai: "Phải chăng là có hiểu lầm gì không?”

Chàng trai hít sâu một hơi: "Khi tôi còn nhỏ, người trong làng đều nói Hà Bá đã biến mất. Lúc đó tôi thường xuyên bị bắt nạt, nên đã dọa những đứa trẻ hư đánh tôi, nói Hà Bá sẽ đến trừng trị chúng."

Quy Ngọc Sơn đột nhiên im bặt.

Chàng trai: “Nói nhiều đến nỗi tôi dần dần bắt đầu tin chắc vào sự tồn tại của Hà Bá.”

Chàng trai vừa dứt lời, cả căn phòng chìm vào im lặng, khiến cậu ấy có hơi căng thẳng: “Có phải mọi người cảm thấy tôi rất ngốc không?"

Quy Ngọc Sơn không lên tiếng, chỉ có Huyền Vũ từ từ nói: "Lời nói dối nói một vạn lần sẽ thành sự thật, tình cảnh của cậu đúng là có chút giống với ai đó."

Ai đó là ai, không cần nói cũng biết.

Quy Ngọc Sơn cảm thấy tâm hồn mình lại bị tổn thương, cậu không nhịn được mà bênh vực bản thân: "Ai mà chẳng có lúc trẻ người non dạ."

Chàng trai gật đầu, hoàn toàn đồng ý với lời của cậu.

Cá lăng lạnh lùng nói: "Hai người nên đi xét nghiệm gen đi, xem có phải là anh em tốt cùng chung cảnh ngộ không."

Một người giả làm Tiên hạnh, giả đến mức quên cả bản thể. Còn có một người lợi hại hơn, dựa vào sức mạnh tín ngưỡng đơn thuần của bản thân khiến Hà Bá sống lại.

Chàng trai kiên trì nói: "Tuy tôi chỉ là một con ốc biển bình thường nhưng hôn nhân không thể đùa được."

Quy Ngọc Sơn liếc nhìn Mạc Trì... ý bảo hắn học hỏi người ta đi, hôn nhân thiêng liêng biết nhường nào, sao có thể vì tham mấy quả hạnh mà suốt ngày nghĩ đến chuyện ở rể.

Mạc Trì phớt lờ ánh mắt thâm sâu của cậu, trầm ngâm một lát rồi lại nói: “Ta có thể đi cùng cậu ấy đến làng một chuyến.”

Quy Ngọc Sơn buồn bực: “Từ khi nào anh lại học được lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui vậy?”

Mạc Trì còn chưa kịp trả lời, đột nhiên cá lăng nói: “Chẳng lẽ lời đồn là thật?”

Quy Ngọc Sơn lạnh lùng nói: “Nói nửa chừng sẽ bị đánh chết đấy.”

Cá lăng xòe vây cá: “Nghe nói Hà Bá có một năng lực thần kỳ, có thể bói toán ra tiền kiếp và kiếp này.”

Ánh mắt của Quy Ngọc Sơn sáng lên: “Thật sao?”

Cá lăng bĩu môi, nó chỉ nghe đồn thôi. 

Lúc này, Mạc Trì mới nói: “Hơi phóng đại rồi, nhưng Hà Bá quả thật có thể nhìn thấy quá khứ của con người. Năng lực này áp dụng trên người yêu quái sẽ yếu hơn rất nhiều, cụ thể có thể nhìn thấy bao nhiêu thì phải xem năng lực của hai bên.”

"Có phải quá trùng hợp rồi không?" Quy Ngọc Sơn tạm thời kìm nén niềm vui, cậu đang lo không biết làm sao để tìm lại được quá khứ của mình, thì có người đến báo cho cậu biết sự tồn tại của Hà Bá.

Ước gì được nấy như vậy, khó trách cậu không thể không nghĩ đến thuyết âm mưu.

Mạc Trì vỗ nhẹ vào vai cậu: "Nếu đã xảy ra với cậu thì không cần nghĩ nhiều."

Huyền Vũ cũng đáp lại tương tự: "Cậu có từng nghĩ đến việc thực ra cậu không phải là cây, mà bản thể là cá chép không?"

Càng nghĩ càng thấy có khả năng, trước kia có một con cá chép, đầu tiên nó tự thôi miên mình thành cây nguyệt quế, sau đó lại giả mạo Tiên hạnh.

Quy Ngọc Sơn: "... Tuyệt đối không thể nào."

Cậu chỉ là mất trí nhớ, chứ không phải mất trí!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương