"Buông ra." Chu Hạ Tình muốn rụt tay lại, nhưng sức mạnh nam nữ thực sự quá chênh lệch, cô có cố gắng thế nào thì tay vẫn bị cậu nắm chặt. Đối chiếu với sơ đồ huyệt đạo trên điện thoại, Trần Tân Sơn tìm được vị trí huyệt Nội Quan, tay trái giữ chặt cổ tay cô để ngăn cô vùng vẫy, sau đó dùng ngón tay cái của tay phải nhẹ nhàng ấn xuống.
"Buông tay." Chu Hạ Tình lại vùng vẫy, "Trần Tân Sơn, cậu có nghe thấy không?" Trần Tân Sơn liếc nhìn cô một cái, dưới sự chứng kiến của cô, cậu dừng động tác xoa ấn, một tay lấy từ trong túi ra một chiếc tai nghe, mở lên, rồi nở nụ cười vô cùng "vô tội", nhét tai nghe vào tai mình. Gậy ông đập lưng ông. Chu Hạ Tình ngoan ngoãn hẳn.
Ấn xong huyệt Nội Quan lại đến huyệt Hợp Cốc, cũng chẳng mất mấy phút, Chu Hạ Tình cảm thấy cơn buồn nôn đã dịu đi rõ rệt, đầu cũng không còn váng vất mấy nữa. Giá vé đắt đỏ, thời gian quý báu, sau khi cơ thể không còn gánh nặng, Chu Hạ Tình nhắn tin cho mẹ trước, sau đó cùng Trần Tân Sơn vội vã đi hội quân với Hứa Lăng, Cao Chi Dương cũng gia nhập ngay sau đó.
Những trò cảm giác mạnh cô không dám chơi nữa. Khi thấy dáng vẻ có vẻ như là Hứa Lăng và Cao Chi Dương bị treo ngược trên không trung, cô cười tươi vẫy tay thật mạnh với họ, còn Trần Tân Sơn đứng bên cạnh thì bận rộn quay video cho họ. Đúng là một trải nghiệm hiếm hoi.
Bữa trưa ăn pizza trong công viên, bữa tối họ quyết định đến một nhà hàng gần khách sạn. Hứa Lăng chọn một quán nướng bò Wagyu, đi bộ từ khách sạn chỉ mất mười mấy phút. Chơi cả một ngày trời, Chu Hạ Tình mệt đến mức ngáp ngắn ngáp dài, pin cơ thể báo động đỏ, bước đi cũng chậm chạp. Cao Chi Dương đi phía trước đang nói gì đó với Hứa Lăng, động tác khoa trương, tinh thần sung mãn, thực sự khiến cô ngưỡng mộ.
Cô chợt nghĩ đến cảnh ngộ của nàng Lọ Lem, qua mười hai giờ đêm Lọ Lem sẽ mất đi bộ váy tiên lộng lẫy, chẳng lẽ cô còn chưa tới mười hai giờ mà đã biến lại thành cái vẻ sống dở chết dở kia sao? Thấy vẻ uể oải dường như lại trỗi dậy trên người cô, Trần Tân Sơn vốn nãy giờ im lặng liền lên tiếng: "Mệt rồi hay là đói rồi?" Giọng điệu mang theo sự dịu dàng mà chính cậu cũng không nhận ra.
"Vừa mệt vừa đói." Cao Chi Dương quay đầu nhanh như chớp, "Quan tâm tớ thế cơ à? Định mời tụi tớ ăn cơm sao?" Hỏi cậu đấy à? Hứa Lăng nhìn cậu ta như nhìn kẻ ngốc. Trần Tân Sơn gật đầu: "Được, ăn gì cũng được, tớ bao." Cao Chi Dương: "Rộng rãi quá Trần ông chủ, thế lát nữa tớ không khách sáo đâu nhé."
Cậu ta quả thực chẳng khách sáo chút nào. Chu Hạ Tình không có tâm trạng ăn uống nên chỉ ăn vài miếng cho xong bữa, Hứa Lăng cũng không ăn bao nhiêu, Trần Tân Sơn thì ăn lượng như một nam sinh bình thường, số thịt còn lại toàn bộ đều vào bụng Cao Chi Dương. Bữa bò Wagyu ngốn hết khoảng 7000 nhân dân tệ (gần 25 triệu VNĐ).
Sau khi thanh toán đi ra, Chu Hạ Tình rốt cuộc không nhịn được, hạ thấp giọng hỏi Trần Tân Sơn: "Có xót tiền không?" Trần Tân Sơn làm bộ vận động gân cốt một chút rồi bảo: "Cơ bắp thân trên thì không đau lắm, có điều cơ chân thì đi bộ hơi nhiều nên có chút đau."
"Cứ diễn tiếp đi." Chu Hạ Tình vạch trần, "Tôi thấy cậu hít ngược một hơi lúc nhận hóa đơn rồi." "Cũng bình thường thôi, diễn cho Cao Chi Dương xem ấy mà." Trần Tân Sơn giải thích đầy vẻ nghiêm túc, "Cậu biết mà, cậu ta càng thấy tôi khó xử thì sẽ càng cảm kích, sẽ gọi 'nghĩa phụ' thêm vài tiếng." "Sở thích cũng đặc biệt đấy." Chu Hạ Tình mỉm cười từ tận đáy lòng.
Trần Tân Sơn cũng cười theo vài tiếng, khi độ cong nơi khóe miệng dần biến mất, ánh mắt cậu cũng từ từ thay đổi. Cậu quay sang nhìn cô chăm chú, đôi mắt trong trẻo sáng ngời dường như phủ lên một lớp sương mỏng, trông xám xịt khiến người ta không nhìn thấu được cảm xúc nơi đáy mắt cậu. Chỉ thấy cậu vẻ mặt chính trực, giọng điệu nghiêm túc hỏi: "Chu Hạ Tình, cậu có coi thường tôi không?"
"Coi thường? Không đến mức đó." Chu Hạ Tình nói, "Tôi với Hứa Lăng chỉ là thấy bữa này đắt quá nên mới định hỏi cậu xem có cần tụi tôi gửi lại phần tiền của mình không thôi, chứ không..." "Không phải chuyện đó." Trần Tân Sơn ngắt lời cô. "Thế là chuyện gì?" Chu Hạ Tình lộ vẻ thắc mắc.
Trần Tân Sơn cảm thấy nghẹn lời. Thực ra cậu có rất nhiều điều muốn nói. Cậu muốn hỏi, rõ ràng rạng sáng nay hai người đã ngủ với nhau, vậy mà ban ngày lại đóng vai người lạ, vờ như không thân một cách thản nhiên, vẫn giữ mối quan hệ không nóng không lạnh như trước. Với tư cách là một người đàn ông, cậu không chủ động tìm cô bàn về tính chất của chuyện này mà lại giống như cô, mặc định lần tiếp xúc này là tình một đêm (one night stand), liệu cô có nghĩ cậu là kẻ vừa không có trách nhiệm vừa không có dũng khí hay không.