Sau Khi Kết Hôn Với Giáo Sư Từ

Chương 29

Trước Sau

break

Cuốn sổ vẫn để nguyên trên bàn. Diệp Tú Tú cầm lên, lật ra xem thử. Chữ viết gọn gàng, nét bút mảnh và chỉn chu như chính con người cậu, trình bày rõ ràng, logic mạch lạc, từng phần được phân chia hợp lý. Thảo nào trước đó Tiên Cầm cứ khen mãi cậu em thanh mai học giỏi của mình, quả thật là kiểu học bá nghiêm túc.

Điện thoại của Lục Tiên Cầm lại vang lên, Diệp Tú Tú vừa cầm điện thoại vừa xuống lầu.

Vừa đến tầng một, cô đã thấy mấy nữ sinh đứng tụ lại gần cửa ký túc xá, ánh mắt nhìn về phía trước chăm chú. Diệp Tú Tú tò mò lại gần thì phát hiện đối tượng bị nhìn chăm chú kia chính là Lý Thư Kỳ.

Bên cạnh cậu ấy còn một nam sinh khác. Diệp Tú Tú nhận ra là bạn học môn tự chọn lần trước.

Hai người mặc đồ thoải mái, tay xách lọ tương ớt “chất lượng quê nhà”, đứng dưới lầu ký túc xá nữ. Nhìn cảnh tượng đó, bảo sao mấy nữ sinh không dừng lại hóng.

Mấy nam sinh khác khi đứng dưới lầu con gái, đa phần đều cầm trà sữa hoặc hoa, kiểu theo phong cách dễ thương lãng mạn. Hai người này lại ôm tương ớt đứng giữa sân, quả thật độc lạ.

Lý Thư Kỳ thấy cô, vẫy tay: “Diệp học tỷ!”

Diệp Tú Tú bước lại gần. Cậu bạn bên cạnh liếc nhìn cô, hỏi: “Đây là chị thanh mai của cậu hả?”

“Không phải, là bạn cùng phòng.”

“À...” Cậu kia gật đầu, cười nói: “Chào học tỷ, em là Cố Vi Truyền, bạn hàng xóm phòng ký túc xá của Lý Thư Kỳ. Chúng ta từng gặp ở lớp tự chọn đó, học tỷ còn nhớ không?”

Diệp Tú Tú gật đầu: “Có, chị nhớ.”

Cô nhận lấy hai lọ tương ớt. Lý Thư Kỳ hơi cau mày: “Hơi nặng đấy, vì chị Tiểu Cầm thích ăn nên mẹ em gửi thêm một hũ. Chị xách nổi không?”

“Ổn mà, để chị mang lên.”

“Ừ, học tỷ đi cẩn thận nhé.”

Lúc này Diệp Tú Tú mới chợt nhớ: “À, sổ ghi chép của em, chị định mang xuống trả, để chị quay lên lấy nhé?”

“Không sao.” Lý Thư Kỳ cười, “Cứ từ từ đọc đi. Em đã ghi hết các trọng điểm thầy nhấn mạnh rồi, đến cuối tuần chị gửi lại cũng được.”

Diệp Tú Tú cố nén niềm vui đang dâng lên trong lòng, gật đầu.

Cô vừa xoay người định đi, lại bị người bên cạnh gọi với. Cố Vi Truyền nhếch môi cười: “Cuốn sổ đó em cũng cần mượn xem. Học tỷ đọc xong nhớ nói lại với Thư Kỳ, em sẽ đến lấy nha.”

...

“Cậu bao giờ thì thèm xem sổ ghi chép? Đến chuyên ngành của mình cậu còn lười học nữa là.” Trên đường về ký túc xá, Lý Thư Kỳ tiện miệng vạch trần cậu bạn.

Cố Vi Truyền nhướng mày: “Lớp trưởng à, cậu giả vờ ngây thơ hay ngây thơ thật đấy? Tớ là đang giúp cậu chắn đào hoa đó.”

“Xàm quá.” Lý Thư Kỳ trợn mắt: “Gặp nhau có hai lần, đào hoa gì chứ?”

“Cậu toàn tâm toàn ý nhắm vào chị thanh mai, dĩ nhiên không để ý xung quanh. Còn tớ, từng trải rồi, chỉ cần ánh mắt là biết con gái nghĩ gì.”
Cậu ta nghiêng đầu, nhìn thẳng vào bạn mình: “Cậu nổi tiếng cả khoa ai mà không biết. Cậu có một chị thanh mai lớn lên cùng từ bé, giờ đang học cao học bên viện Quản lý, gọi một tiếng là đến ngay. Có cái gì hay, ngon, mới lạ, người đầu tiên cậu nghĩ tới chính là chị ấy. Ngay cả đặc sản mẹ gửi cũng mang nửa phần đến cho chị ấy dưới lầu ký túc xá. Chỉ có thằng ngốc Lương Băng là không nhìn ra, cậu nghĩ là cậu giấu giếm tốt lắm à?”

Lý Thư Kỳ mím môi, giọng bình thản: “Hồi nhỏ chơi thân, lớn lên đối xử tốt với nhau một chút cũng không có gì lạ. Nhưng tớ và chị ấy không thể nào. Đừng đoán mò.”

“Cậu chắc không thể à? Hai người là thanh mai trúc mã, độc thân, trai tài gái sắc, nam phong vân của khoa Báo chí, nữ hoa khôi của viện Quản lý, quá đẹp đôi còn gì? Trời tác hợp cho cậu rồi đấy, sao lại không dám thử?”

“Vậy cậu là bông hoa của khoa Báo chí, sao không theo đuổi chị ấy?” Lý Thư Kỳ liếc cậu, giọng lạnh tanh.

Cố Vi Truyền nháy mắt: “Thật không? Tớ có cơ hội hả? Thật ra hôm đó ở sân bóng, tớ đã thấy chị ấy cười với tớ mấy lần đấy. Chỉ là ngại cậu nên chưa dám động thủ thôi. Nhưng nếu cậu nói như vậy...”

“Không có cửa đâu.” Lý Thư Kỳ ngắt lời, ánh mắt nghiêm túc: “Tớ cảnh cáo cậu, đừng có nghĩ tới chị ấy.”

Cố Vi Truyền bật cười, mắt phượng hẹp dài ánh lên tia ranh mãnh: “Rồi rồi, tớ biết rồi. Tớ tự có chừng mực. Cậu nên lo mà nhắc thằng Lương Băng đi, không khéo lại để nó đâm đầu vào tình đơn phương đấy.”

Hai người vừa trò chuyện vừa về tới ký túc xá. Cố Vi Truyền không quay về phòng mình, mà theo Lý Thư Kỳ vào luôn phòng cậu.

Vừa vào phòng, cậu ta đã sục sạo tìm kiếm: “Cậu bảo chia tương ớt cho tớ mà? Mau giao ra đây!”

“Gấp gì chứ.” Lý Thư Kỳ liếc quanh phòng, chợt nhận ra thiếu mất một người: “Lương Băng đâu rồi?”

Bạn cùng phòng đáp: “À, cậu ta vừa nghe cậu gọi điện xong thì nói muốn lên thư viện, đi được vài phút rồi.”

“...”

Cố Vi Truyền không nhịn được liếc nhìn Lý Thư Kỳ, phát hiện sắc mặt cậu trắng bệch thấy rõ.

“Cậu sao thế?” Cố Vi Truyền ghé lại gần tai cậu thì thầm: “Lương Băng cái tên ngốc đó không có cửa theo đuổi chị gái cậu đâu, yên tâm đi.”

Lý Thư Kỳ ôm đầu: “Xong rồi xong rồi, môn Truyền bá học này kiểu gì cũng trượt mất.”

Vốn tưởng cảnh cáo Lương Băng một chút là đủ, ai ngờ cậu ta vẫn vui vẻ mang trái tim rạo rực đâm đầu vào tường. Nếu để Từ Khôn Đình biết chuyện, thì về sau môn học đó đừng mong trốn tiết trót lọt nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc