Cuối tuần thứ ba, Lục Tiên Cầm vẫn lấy hết can đảm quay về nhà.
Cô về tới nhà lúc hơn tám giờ tối, khi bước vào thì thấy phòng khách không bật đèn, cửa phòng đọc sách lại đóng chặt, cô đoán chắc Từ Khôn Đình đang bận trong thư phòng. Lục Tiên Cầm âm thầm thở phào nhẹ nhõm, không dám bật đèn, rón rén vào phòng ngủ, đặt từng món đồ mình mang về vào đúng chỗ. Cô lấy áo ngủ từ trong tủ ra, định đi tắm trước.
Từ Khôn Đình dường như không phát hiện ra cô đã về.
Vì sợ bị anh phát hiện, lúc tắm cô cũng không dám mở nước lớn, lặng lẽ gội đầu kỳ cọ, cẩn thận tẩy sạch từng tấc da thịt trên người.
“Tiên Cầm?” Giọng nói đột ngột vang lên bên ngoài phòng tắm khiến Lục Tiên Cầm giật nảy mình.
Cô đang gội đầu, vòi sen bất ngờ lệch hướng khiến bọt xà phòng trôi cả vào mắt, đau đến mức cô bật thốt thành tiếng.
Cửa phòng tắm bị mở ra.
Lục Tiên Cầm che mắt, không thấy gì, theo bản năng giơ vòi sen lên xịt thẳng về phía cửa, chỉ nghe thấy giọng Từ Khôn Đình kêu khẽ một tiếng.
“A a a! Anh vào làm gì? Em đang tắm mà! Ra ngoài mau!”
Cô vẫn tiếp tục xịt nước về phía cửa. Đôi mắt cay xè không mở ra nổi, nhưng cô biết rõ lúc này mình không mặc gì cả, mà Từ Khôn Đình chỉ cách cô có vài bước.
Vòi sen bị anh giật lấy, hai tay anh đỡ lấy gương mặt cô, giọng trầm thấp: “Để anh xem mắt em bị sao.”
Lục Tiên Cầm bị anh ép ngẩng đầu, Từ Khôn Đình định chạm vào mắt cô, nhưng cô lập tức kêu to: “Đừng chạm vào, đau lắm!”
Anh khẽ thở dài, một tay giữ đầu cô, tay kia mở vòi sen: “Ngẩng đầu lên, để anh rửa cho.”
Lúc này cô không còn tâm trí đâu mà ngại ngùng nữa, ngoan ngoãn đưa đầu ra, làn nước ấm vừa phải xối lên mặt. Từ Khôn Đình khéo léo vén tóc cô lên: “Chớp mắt thử xem.”
Chỉ một lát sau, mắt Lục Tiên Cầm đã đỡ. Cô ngước lên, mắt vẫn hơi đỏ, nhìn Từ Khôn Đình. Anh thấy mắt cô đã không sao, chỉ lạnh nhạt liếc cô một cái rồi đưa lại vòi sen, định rời đi.
Cô thấy từ đầu đến chân anh ướt sũng, ngay cả tóc cũng nhỏ nước, không khỏi cảm thấy áy náy, kéo tay áo anh lại: “Từ tiên sinh.”
Cô rất ít khi gọi tên anh, cũng ít khi gọi là chồng, ngày thường luôn gọi anh là Từ tiên sinh. Cách gọi ấy thoạt nghe hơi xa cách, nhưng giọng nói dịu dàng mềm mại ấy lại mang theo chút ỷ lại và quyến luyến như một đứa trẻ, khiến anh rất thích.
Giọng Từ Khôn Đình cứng rắn: “Buông tay.”
“Từ tiên sinh, anh vẫn còn giận sao?” Cô ngoan ngoãn buông tay ra.
“Em còn về làm gì?”
Từ Khôn Đình không nhìn cô, xoay người bước ra khỏi phòng tắm.
Lục Tiên Cầm nhanh chóng tắm xong rồi bước ra. Cửa thư phòng không đóng, Từ Khôn Đình đã cởi áo, để trần nửa thân trên, ngồi trên ghế tiếp tục đọc tài liệu.
Cô bất chợt nảy ra một ý, lấy máy sấy tóc, không nói một lời liền bước tới, cắm điện ngay cạnh chân anh, bật chế độ gió nhẹ bắt đầu sấy tóc cho anh.
Vừa chạm vào tóc, Từ Khôn Đình lập tức quay đầu tránh tay cô. Lục Tiên Cầm sững người, lại cố thử chạm vào, anh lại né tránh.
Anh đang giận thật sao?
“Nếu không làm khô tóc, sẽ cảm lạnh đấy.”
Từ Khôn Đình hoàn toàn làm ngơ.
Lục Tiên Cầm mím môi, trực tiếp đưa máy sấy lên đầu anh thổi gió nóng. Từ Khôn Đình vốn định tránh, nhưng vô ích, đi đâu gió nóng cũng bám theo. Anh hít sâu một hơi, mãi sau mới thấp giọng nói: “Tránh ra.”
Lục Tiên Cầm bật cười “xì” một tiếng, tắt máy sấy rồi từ phía sau vòng tay ôm lấy cổ anh, tựa vào tai anh nói khẽ: “Em xin lỗi thật mà, lần sau có chuyện như vậy, nhất định sẽ không lôi anh đi nữa.”
Thấy anh vẫn không phản ứng, cô lại tiếp tục năn nỉ, giọng chân thành: “Thật sự xin lỗi.”
“Vì sao em không về nhà?” Từ Khôn Đình đột ngột hỏi một câu chẳng ăn nhập gì.
Lục Tiên Cầm chớp chớp mắt, nói thật: “Em sợ anh mắng, sợ anh nói em ép anh đi gặp mặt, hại anh bị kéo lên sân khấu.”
Từ Khôn Đình thở dài, quay đầu nhìn cô:“Cho nên em dứt khoát không thèm về nhà?”
Cô không dám đáp. Dáng vẻ nghiêm khắc của Từ Khôn Đình khiến cô hơi sợ. Hai tuần không về nhà, một phần là vì sợ bị anh mắng, phần khác cũng là muốn xem anh có vì cô mà lo lắng không. Giờ nghĩ lại, hình như chỉ phần đầu là đúng.
“Lần sau dù anh có giận đến đâu, em cũng phải về nhà.” Anh nhìn cô, giọng trầm trầm nhưng đầy kiên định.
Đôi mắt cô bất chợt hoe đỏ, gật đầu thật mạnh.
Từ nhỏ đến lớn, những lời cô nghe nhiều nhất là: “Biết như thế thì lúc trước không nên sinh nó” hay “Lần này mà thi không tốt thì đừng vác mặt về.”
Lớn lên trong những câu nói ấy, cô dần hiểu ra, thì ra cái gọi là "nhà" cũng có thể vì mình không đủ tốt, không đủ ngoan ngoãn mà bị đẩy ra xa, khiến cô chẳng có nơi nào thực sự thuộc về.
“Nếu con dám từ chức, thì đừng mang họ Lục nữa.”
Cô càng lớn càng tin rằng "nhà" chỉ là một cái khái niệm trừu tượng. Nếu cô không thể mang lại lợi ích, không tạo ra giá trị nào, thì gia đình sẽ biến thành nơi lạnh lẽo xa lạ nhất.
Nhưng Từ Khôn Đình nói, cô nhất định phải về nhà. Nhà mà anh nói, mới là nơi thật sự thuộc về cô.