Tống Dao Chi áp sát trán xuống đất, thầm cảm thán cũng may cái thân xác này còn trẻ, chưa mắc đống bệnh nghề nghiệp như kiếp trước. Chứ vào cái cơ thể cũ của nàng, với cái lưng đau kinh niên đó mà phải hành đại lễ thế này thì chắc chắn là nằm đo đất luôn chứ đừng hòng mà lết dậy được.
Trong lúc đầu óc đang bay bổng tận đâu đâu, qua khóe mắt, nàng thấy một đôi ủng dài thêu chỉ vàng tiến về phía mình rồi dừng lại ngay trước mặt.
"Tử Khiên mau đứng dậy đi, giữa hai chúng ta không cần hành đại lễ như thế."
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng nhưng đầy từ tính vang lên. Tống Dao Chi thầm nghĩ, cái giọng này mà ở hiện đại thì chắc chắn là "cực phẩm" trong các trò chơi hẹn hò ảo, nghe thôi đã thấy rụng rời rồi.
Giọng nói ấy lại tiếp tục: "Tiêu Tống thị cũng đứng dậy đi."
Tiêu Tống thị là ai? Cái tên gì nghe kỳ cục vậy. Nàng vừa đảo mắt quan sát một lượt, trong điện này ngoài nàng với Tiêu Tử Khiên ra thì chỉ còn đám cung nhân thôi mà.
Đang lúc nàng còn phân vân, Tiêu Tử Khiên đã túm lấy cánh tay nàng, nhấc bổng nàng dậy như xách một món đồ.
Tống Dao Chi giật mình, không kịp đề phòng mà ngước mắt lên, chạm ngay vào gương mặt người đàn ông đứng trước mặt.
Ấn tượng đầu tiên của nàng về người này là "lạnh". Đôi mắt đen sâu thẳm như bị ngăn cách bởi một dòng sông băng, chỉ cần bị hắn liếc một cái là đủ khiến người ta rùng mình. Dưới đôi mắt ấy là sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng sắc sảo, ngũ quan sâu và rõ nét. Phải nói là vừa đẹp trai vừa ngầu, đẹp đến mức không giống người thật.
Hắn không mặc đồ vàng rực rỡ từ đầu đến chân mà khoác một bộ trường bào màu đen thêu chỉ kim tuyến, càng làm tôn lên vẻ thâm trầm, u uất của mình.
"Không được nhìn thẳng vào Bệ hạ như vậy!" Tiêu Tử Khiên nhíu chặt mày, thẳng tay véo mạnh vào bắp tay Tống Dao Chi một cái đau điếng.
Nàng đau đến mức giật mình tỉnh sáo.
Nàng vội cụp mắt xuống, trong lòng không ngừng nguyền rủa Tiêu Tử Khiên, cái gã này rõ ràng là đang nhân cơ hội báo thù riêng đây mà! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nàng biết ở thời đại này, nhìn thẳng vào Thiên tử là trọng tội có thể bị chém đầu.
Hơn nữa nàng nhớ trong nguyên tác, vị bạo quân này đối xử với những kẻ bất kính cực kỳ tàn nhẫn, nhẹ thì ngũ mã phanh thây, nặng thì đủ loại cực hình tra tấn. Trước đây nàng cứ tưởng tượng hắn phải là một lão già mắt hí gian xảo, ai ngờ lại đẹp trai hơn cả Tiêu Tử Khiên thế này.
Nàng vội cụp mắt xuống, trong lòng không ngừng nguyền rủa Tiêu Tử Khiên, cái gã này rõ ràng là đang nhân cơ hội báo thù riêng đây mà! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nàng biết ở thời đại này, nhìn thẳng vào Thiên tử là trọng tội có thể bị chém đầu.