Cái bàn đó vốn là nơi Tống Dao Chi để đồ ăn vặt. Đĩa nho nàng ăn dở từ chiều vẫn còn ở đó, hắn đập một cái, bàn gãy tan tành, nho cũng rơi vãi hết xuống đất.
Tên này rõ ràng là có máu bạo lực trong người rồi.
Tống Dao Chi suy nghĩ một lát, rồi nghiêm túc đề nghị với hắn: "Hay là chàng bỏ ta đi, hoặc ta bỏ chàng cũng được. Như vậy chàng sẽ không phải lo lắng ta ra tay với nàng Nhu Nhi của chàng nữa."
Sắc mặt Tiêu Tử Khiên càng thêm tối sầm, ánh mắt hắn nhìn nàng như muốn nuốt chửng nàng ngay lập tức.
Tống Dao Chi vẫn kiên trì thuyết phục: "Ta nói thật đấy, chàng thấy đấy, tính tình ta cũng chẳng phải dạng hiền lành gì, hay là chàng cân nhắc thử xem sao."
Hắn đáp lại:
"Ta cho nàng thời gian một nén hương, lo mà sửa soạn rồi ra ngoài ngay!"
Tiêu Tử Khiên có vẻ chẳng buồn để tâm đến mấy lời đòi cắt đứt của nàng, hắn hất mạnh tay áo rồi quay người bỏ đi.
Tống Dao Chi vội gọi với theo: "Đi đâu cơ?"
Tiêu Tử Khiên gắt gỏng đáp: "Vào cung gặp Thánh thượng!"
Tống Dao Chi thật sự chẳng muốn đi chút nào, nhưng cảm thấy nếu mình không đi, tên cục súc Tiêu Tử Khiên này chắc chắn sẽ không để mình yên. Nàng vật ra giường, thở dài một tiếng thườn thượt.
Sau khi Tiêu Tử Khiên đi khỏi, Thanh Vụ mới rón rén bước vào:
"Tiểu thư, người đúng là thông minh tuyệt đỉnh." Thanh Vụ nhìn nàng với ánh mắt đầy sùng bái.
Tống Dao Chi không hiểu: "Ý ngươi là sao?"
"Tiểu thư đã tính trước được là sẽ bị gọi cùng vào cung, nên mới chuẩn bị những thứ kia để đón tiếp con hồ ly tinh đó đúng không? Như vậy tối nay khi vào cung, không ai có cách nào trách phạt người, người lại còn có cơ hội thưa chuyện với Hoàng thượng nữa."
Tống Dao Chi cười gượng gạo, nàng thật lòng không hề có ý đồ sâu xa như vậy.
Thanh Vụ dìu Tống Dao Chi dậy, ân cần hầu hạ nàng mặc đồ, chải tóc.
Tống Dao Chi uể oải nhìn mình trong gương. Gương mặt này sinh ra quả thực quá đỗi xinh đẹp, nếu đặt ở thời hiện đại thì chắc chắn sẽ vượt mặt hết các ngôi sao mối nổi. Chỉ tiếc là giờ đây nàng lại mang gương mặt như tranh vẽ này để chịu cảnh cô đơn tại nơi này.
Thật thảm hại.
Tống Dao Chi không nhịn được mà hỏi:
"Thanh Vụ, vì sao Tiêu Tử Khiên lại không chịu bỏ ta?"
Thanh Vụ đang cài trâm hoa cho nàng, nghe thấy câu này thì đôi tay run lên bần bật. Nàng kinh hãi thốt lên: "Tiểu thư, người quên rồi sao? Cuộc hôn nhân của người là do Bệ hạ sắp đặt mà!"