Có lẽ cũng bởi sự xúc tác của cồn, Tề Mạc Bạch đã lấy hết can đảm để thổ lộ thứ tình cảm cất giấu bấy lâu. Ánh mắt anh tràn ngập sự dịu dàng nhìn cô gái đang say lờ đờ trước mặt, rồi nhẹ nhàng áp môi mình lên môi cô.
Một cảm giác tê dại lan tỏa, khiến cả Tề Mạc Bạch lẫn Ôn Oánh đều cảm thấy ngọn lửa khô nóng bùng lên trong cơ thể, hương vị cồn nồng nàn quyện nơi đầu lưỡi lại càng trở thành liều thuốc kích tình hoàn hảo nhất.
Ban đầu Tề Mạc Bạch chỉ nhẹ nhàng mυ"ŧ mát cánh môi anh đào quyến rũ của cô, nhưng rất nhanh sau đó, anh không còn thỏa mãn với sự ngọt ngào nhạt nhòa ấy nữa. Anh bá đạo và cường thế cạy mở khớp hàm của Ôn Oánh, quấn quýt lấy chiếc lưỡi đinh hương của cô mà dây dưa cuồng nhiệt.
Tề Mạc Bạch táo bạo càn quét mọi ngóc ngách trong khoang miệng cô, ra sức hút lấy mọi sự ngọt ngào của người con gái ấy.
"Ưm... ưm..." Ôn Oánh bị hôn đến mức sắp không thở nổi, giọng mang theo chút nức nở kháng cự: "Anh..."
Cho đến hiện tại, Ôn Oánh vẫn chưa nhận thức được điều gì bất thường. Việc cô từ chối Tề Mạc Bạch cũng không phải vì thích hay không thích, mà chỉ đơn thuần là... uống quá nhiều nên cơ thể rất khó chịu: "Nóng quá..."
Cô cảm thấy cả người khô nóng bứt rứt như bị lửa thiêu, bức thiết muốn tìm một nơi để phát tiết.
Nhìn bộ dạng của Ôn Oánh, ánh mắt Tề Mạc Bạch ngập tràn ý cười. Anh dịu dàng nâng cằm cô lên, ép ánh mắt lờ đờ ấy phải nhìn thẳng vào mình: "Nóng sao?"
"Ưm, nóng..." Ôn Oánh lúc say ngoan ngoãn hệt như một chú mèo con, Tề Mạc Bạch nói gì cô cũng gật.
Anh tiếp tục dịu dàng dỗ dành: "Vậy có muốn tôi giúp em không?!"
Ôn Oánh liếʍ liếʍ môi, tựa như vẫn còn thòm thèm nụ hôn ban nãy: "Muốn."
Tề Mạc Bạch nhẫn nại: "Thực sự muốn à?!"
Ôn Oánh lại thành khẩn gật đầu: "Ưm."
Chỉ một chữ ngắn gọn và đơn thuần ấy đã khiến ngọn tà hỏa nơi bụng dưới của Tề Mạc Bạch hoàn toàn mất khống chế. Anh tách hai chân Ôn Oánh ra, kéo cô ngồi gọn vào lòng mình: "Ôn Oánh, đây là do tự em nói muốn đấy nhé."
***
Bên ngoài quán bar, gió đêm thổi hiu hiu.
Cơn gió mơn trớn mang theo chút mát lạnh khiến Ôn Oánh có phần tỉnh táo lại. Thấy mình vừa bước ra khỏi quán bar, cô mơ hồ hỏi: "Tề Mạc Bạch, chúng ta đi đâu đây?"
Tề Mạc Bạch đặt Ôn Oánh nằm ghế sau xe, sau đó vòng lên ghế lái, yết hầu lăn lộn đáp lại hai chữ ngắn gọn: "Về nhà."
"Ồ." Ôn Oánh ngoan ngoãn đáp lời, tựa đầu vào cửa kính xe, cơn buồn ngủ dần kéo đến. Tề Mạc Bạch đạp chân ga, dùng tốc độ nhanh nhất lái xe đưa Ôn Oánh về căn biệt thự riêng của mình, mở cửa bế thốc cô ra ngoài.
Ôn Oánh không hề cảm thấy có gì không ổn, ngược lại lúc được Tề Mạc Bạch bế lên, cô còn vòng tay ôm chặt lấy cổ anh để khỏi ngã. Nhưng cô không hề biết rằng, chính cái hành động đầy bản năng ấy đã khiến đôi mắt Tề Mạc Bạch hằn lên những tia máu đỏ ngầu.