Sau Khi Chết, Vị Hoàng Tử Tuấn Tú Ấy Đã Nhảy Khỏi Thành Lâu

Chương 48

Trước Sau

break

Khương Ý Trì gật đầu, nhấc chân đi về phía quầy mì, vừa đi vừa giải thích với Bùi Ngọc phía sau: "Con đường này gọi là đại lộ Tê Phong, mì ở đây đều gọi là mì Tê Phong."

Nói rồi nàng bước tới, ngồi xuống chỗ trống dưới mái lều.

Khương Ý Trì ngồi đó nói với chủ quầy: "Cho hai tô, một lớn một nhỏ, đều cho thêm chút thịt băm."

"Có ngay!" Chủ quầy xách một ấm đồng, lại cầm theo hai cái tô nhỏ sạch sẽ đi tới, đặt bát trước mặt nàng, rồi rót nước canh nóng hổi vào.

Bùi Ngọc ngồi xuống bên cạnh Khương Ý Trì, nhìn nàng đưa những ngón tay trắng nõn từ trong áo choàng ra, đặt lên thành tô canh.

Hơi nóng mờ mịt bốc lên, từng luồng ấm áp lan tới.

Bùi Ngọc vừa định đưa tay ra thì Khương Ý Trì đã ngẩng mắt nhìn mấy sạp nhỏ bên cạnh, nói: "Ta muốn ăn cá chiên, còn có bánh nướng và bánh dầu nhỏ, ngươi đi mua."

Nói xong nàng tháo túi tiền bên hông ra, đưa tới trước mặt Bùi Ngọc.

Hai tay Bùi Ngọc vẫn đặt trên tô canh, hắn ngẩng mắt nhìn túi tiền màu tím nhạt kia: "Ta đi mua sao?"

"Ừm." Khương Ý Trì gật đầu: "Ngươi đi."

Dừng một chút, nàng lại quay đầu nhìn cung nữ mặc thường phục đứng phía sau: "Ngươi đi cùng hắn."

Cung nữ vội cúi đầu: "Vâng."

Bùi Ngọc đưa tay nhận túi tiền, ghé lại gần hỏi nhỏ: "Trì Trì không sợ ta chạy mất sao?"

Giọng điệu như có chút vui vẻ.

Khương Ý Trì cúi mắt, nâng tô canh lên, nhẹ nhàng thổi một cái rồi uống từng ngụm nhỏ, mặt không đổi sắc nói: "Xung quanh đều là người của ta, ngươi chạy không thoát."

Nụ cười trên mặt Bùi Ngọc khựng lại: "…"

Còn tưởng nàng đã vô cùng tin tưởng hắn rồi chứ.

Một lát sau, Bùi Ngọc lại nghe nàng nhìn xuống tô canh, đột nhiên nói thêm: "Ngươi mà chạy, ta sẽ sai người làm cho ngươi một sợi xích bạc đeo vào chân, sau này đi đâu cũng phải mang theo."

Tay Bùi Ngọc cầm túi tiền khẽ run lên, hắn chớp chớp mắt, bỗng nhiên hơi ngượng ngùng: "…"

Hóa ra nàng thích hắn đến vậy sao, còn muốn sai người làm xích bạc cho hắn nữa.

Khương Ý Trì cúi đầu, uống thêm một ngụm canh nóng, rồi nói tiếp: "Ngươi chưa từng dạo phố mua đồ đúng không, đi đi."

Bùi Ngọc nắm túi tiền, hơi sững lại, sau đó khóe môi lại cong lên: "Trì Trì vì vậy nên mới để ta đi sao?"

"Ngươi rốt cuộc có đi không?" Khương Ý Trì bưng tô canh, bỗng nhiên ngẩng đầu lên.

Bùi Ngọc lập tức đứng dậy, đôi mày mắt sâu và đẹp cong cong, vui vẻ nói: "Đi, ta đi."

Dừng một chút, hắn lại hỏi: "Trì Trì, ta có thể mua thêm mấy thứ khác không?"

Khương Ý Trì đáp: "Muốn mua gì thì mua."

Nàng cúi đầu nhìn tô canh, trông có vẻ hơi mất kiên nhẫn.

Bùi Ngọc mím môi cười, xách túi tiền nặng trĩu cùng cung nữ mặc thường phục đi mất.

Khương Ý Trì đã uống xong tô canh kia.

Một tô canh nóng hổi vào bụng, cả người nàng ấm lên không ít.

Nàng quay đầu nhìn sang tô bên cạnh.

Tô đó vốn là của Bùi Ngọc, vẫn còn bốc hơi nóng, hắn còn chưa uống một ngụm nào.

Khương Ý Trì liếc nhìn một cái, kéo tô đó lại, đặt ngón tay lên thành tô, ngồi lặng lẽ chờ Bùi Ngọc trở về.

Bùi Ngọc quay lại rất nhanh, chủ quầy còn chưa kịp bưng mì lên thì hắn đã trở lại, ôm theo bánh dầu nóng hổi, cá chiên và bánh nướng.

Vạt áo hắn khẽ tung bay, cười tít mắt ngồi xuống.

Ba món ăn vặt được đặt lên bàn: "Trì Trì, ta mua đồ về rồi."

Khương Ý Trì quay đầu nhìn hắn, cảm thấy hắn dường như còn vui hơn lúc vừa xuống xe.

Nàng bình thản cầm lấy một chiếc bánh dầu nóng hổi, nhìn Bùi Ngọc nói: "Không phải nói còn mua thứ khác sao, đâu?"

Bùi Ngọc đưa túi tiền cho nàng, Khương Ý Trì không nhận, cắn một miếng bánh dầu rồi quay đầu nhìn cung nữ phía sau.

Cung nữ mặc thường phục hiểu ý, đưa tay nhận túi tiền từ Bùi Ngọc.

Bùi Ngọc mắt cong cong, cười rồi lấy từ trong áo ra hai quả táo bông mềm.

Khương Ý Trì nhét nốt miếng bánh dầu còn lại vào miệng, hao gò má trắng lạnh của nàng phồng lên một chút, bỗng nhiên bớt đi vài phần xa cách.

Sau đó Bùi Ngọc lại lấy ra một gói giấy.

Ngửi thấy mùi thơm, hình như là bánh quai chèo.

Hắn dừng lại một chút, rồi lại lấy thêm một gói giấy khác, mắt cong cong nói: "Cái này là thịt giòn chiên đó."

Một gói giấy dầu nữa được đẩy tới, thiếu niên xinh đẹp hớn hở như đang lấy ra bảo bối gì vậy, khẽ liếm môi nói: "Cái này là gà nướng!"

"Lúc nãy ta vốn không định mua, nhưng thật sự thơm quá."

"Ừm." Khương Ý Trì lấy khăn lau tay, vẫn khá kiên nhẫn, nhìn những gói giấy lớn nhỏ trên bàn hỏi: "Còn nữa không?"

"Còn!" Bùi Ngọc tiếp tục lấy ra.

"Cái này là bánh sữa."

"Cái này là bánh hoa hồng."

"Cái này là thịt bò sốt!"

"Cái này là đậu hũ nướng~"

"…"

"Không còn nữa."

Cuối cùng, nhìn cả bàn đầy những gói giấy dầu lớn nhỏ, Bùi Ngọc dường như hơi ngượng, cẩn thận nói: "Ta… có phải mua hơi nhiều không?"

Khương Ý Trì nhìn đống đồ trên bàn: "Không nhiều."

"Thật sao?"

Chủ quầy mì Tê Phong bưng hai tô mì tới, nhìn cả bàn đồ ăn mà kinh ngạc đến mức trố mắt.

Trời đất, đây là công tử nhà nào vậy!

Nhiều đồ thế này, chắc tốn không ít tiền.

"Ừm, có bao nhiêu đâu." Khương Ý Trì gật đầu: "Ngươi thích thì ta mua cả con phố này cho ngươi."

Chủ quầy bưng hai bát mì một lớn một nhỏ đứng đơ ra: "…"

Thấy chủ quầy bưng mì tới, mấy cung nữ phía sau Khương Ý Trì lập tức bước lên, thu dọn những gói giấy chưa mở trên bàn sang một bên, dọn chỗ trống.

Chủ quầy cười gượng đặt hai tô mì lên bàn, còn tranh thủ liếc nhìn Bùi Ngọc một cái.

Trời ơi, môi đỏ răng trắng, đây là tiểu lang quân thần tiên ở đâu vậy.

Ngay lúc ông ta nhìn Bùi Ngọc, ánh mắt Khương Ý Trì lập tức nhìn tới.

Rõ ràng chỉ là một cô nương nhỏ tuổi, nhưng không hiểu sao chủ quầy lại vô thức run lên, vội tránh ánh mắt của nàng, quay sang nhìn Bùi Ngọc với vẻ hâm mộ: "Vị công tử này, nương tử của ngài thật tốt với ngài quá."

Cũng đều là nữ nhân quản tiền, sao nương tử nhà người ta có thể đưa thẳng túi tiền cho hắn đi mua đồ, còn nương tử nhà ông ta thì chỉ biết tịch thu tiền ông ta bán mì!

Bùi Ngọc sững lại, nương tử…

Chóp tai hắn lập tức đỏ bừng, quay đầu nhìn Khương Ý Trì.

Khương Ý Trì mặt không đổi sắc đẩy bát canh ấm sang bên hắn, rồi đặt tô mì Tê Phong lớn trước mặt hắn, rút đôi đũa từ ống đũa đặt lên bát, giọng bình thản nói: "Nghe thấy chưa, phải biết trân trọng."

Chủ quầy không nhịn được cười: "Để ta múc thêm chút canh cho hai vị."

Khương Ý Trì gật đầu, lúc này mới cầm đũa của mình lên: "Đa tạ."

Khi chủ quầy quay người đi lấy ấm, Bùi Ngọc đỏ tai ghé lại gần, thì thầm: "Hắn vừa nói… nương tử đó…"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương