Sau Khi Chết, Vị Hoàng Tử Tuấn Tú Ấy Đã Nhảy Khỏi Thành Lâu

Chương 44

Trước Sau

break

Bùi Ngọc khựng lại một chút, lập tức nói: "Không có! Tuyệt đối không có!"

Tuyệt đối không có chuyện như vậy!

Khương Ý Trì đứng phía sau hắn, mùi hương nhè nhẹ trên người nàng phảng phất lan tới. Nàng nhàn nhạt liếc hắn một cái, tiếp tục cúi đầu chải tóc cho hắn, động tác chậm rãi, ung dung, trông như chỉ thuận miệng hỏi một câu.

Nhưng Bùi Ngọc lại không cho rằng đó chỉ là thuận miệng hỏi, cho dù chỉ là hỏi vu vơ, chuyện này cũng phải nói rõ ràng.

Hắn yên lặng ngồi trước gương đồng, mặc nàng nghịch mái tóc mượt như tơ lụa của mình. Vài giây sau mới ngẩng mắt lên, có chút tủi thân nhìn người trong gương, khẽ nói: "Ta không có…"

Động tác của Khương Ý Trì khựng lại: "?"

Không có thì không có, tủi thân cái gì.

Sao hắn lại tủi thân nữa rồi.

Khương Ý Trì cầm lược nhìn hắn. Kỳ lạ là nàng không những không thấy phiền, ngược lại còn cảm thấy buồn cười, thậm chí muốn dỗ hắn.

Bùi Ngọc nhìn nàng đầy ủy khuất, giọng trầm thấp: "Trước kia ở Bắc Tề, phụ hoàng không thích ta và huynh trưởng, người trong cung cũng không thích bọn ta. Chỉ có Đông Thanh chăm sóc chúng ta. Ta rất ít khi gặp cung nữ, mà gặp rồi… các nàng ấy cũng không thích ta."

Khương Ý Trì: "…"

Nàng đúng là đáng chết thật.

Bùi Ngọc khép mắt lại, trông càng tủi thân hơn: "Sau khi đến Đại Tấn, người trong cung…"

"Được rồi." Khương Ý Trì lập tức cắt ngang hắn, cúi đầu búi tóc cho hắn, nàng đặt lược xuống, cầm lên một cây trâm bạch ngọc, khẽ nói: "Ta biết rồi."

Nàng cài trâm cố định tóc cho hắn, buông tay ra nói: "Ta biết rồi."

Bùi Ngọc quay người lại, giơ tay về phía nàng.

Khương Ý Trì cúi xuống ôm lấy hắn, nhẹ giọng nói: "Sau này sẽ không như vậy nữa."

Sau này, nàng tuyệt đối sẽ không để hắn sống những ngày tháng như trước kia nữa.

Khương Ý Trì ngồi dưới mái hiên, nhìn tuyết rơi lả tả cùng Bùi Ngọc đang đứng dưới gốc mai trong sân, hai hàng mi khẽ loé lên.

Thái y vừa mới xem qua, Bùi Ngọc không có bệnh tim, chỉ là hai ngày nay ngủ không đủ giấc cần tịnh dưỡng thêm.

Hắn ngủ cùng nàng cũng chỉ là cái cớ.

Tốt hơn hết vẫn nên để hắn vê điện phía Đông ngủ đi.

Thôi Trĩ đứng bên cạnh nàng, thấp giọng nói với nàng về những chuyện trong triều, sau đó rũ mắt nhìn nàng.

Những ngón tay mảnh khảnh của Khương Ý Trì nhẹ nhàng gõ trên tay vịn, nhẹ giọng nói: "Tru cửu tộc, tru cửu tộc cũng tốt."

"Đó là phúc khí của Thẩm gia."

Không bắt bọn họ chịu hết cực hình rồi mới chết, nàng quả thật đúng là người tốt quá mà.

Thôi Trĩ đứng bên cạnh nàng, cúi đầu không nói.

Khương Ý Trì hơi nâng cằm hỏi: "Khi nào hành hình?"

"Ngày mai." Thôi Trĩ đáp: "Hoàng thượng nổi giận lắm, đại doanh ngoại ô cũng đang thanh lọc người."

Nàng ấy hạ giọng: "Những kẻ trước kia qua lại thân thiết với Thẩm gia, đều đã bị đuổi hết rồi."

Khương Ý Trì cong cong mắt, chống tay lên thành ghế, nhìn tuyết trắng rơi ngoài kia: "Đi thôi, chúng ta đến thăm Thẩm Quốc Công một chuyến, kẻo lại có người nói bổn công chúa vô tình vô nghĩa, người ta chết mà đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn."

Thôi Trĩ khẽ cúi đầu: "Vâng."

Ngừng một chút, nàng ấy quay sang nhìn theo ánh mắt của Khương Ý Trì về phía Bùi Ngọc đang ôm cành mai, nhỏ giọng hỏi: "Vậy… điện hạ có cần giam lại không?"

Khương Ý Trì nhìn chằm chằm Bùi Ngọc vài giây, rồi mới nói: "Không cần. Dẫn hắn theo, rời khỏi Hình Bộ xong chúng ta đi dạo một chút."

"Vâng."

"Đem thêm người theo." Khương Ý Trì suy nghĩ rồi dặn dò thêm.

Tuy nói còn xa mới đến lúc Bùi Lãng giết sạch hoàng thất Bắc Tề để đăng cơ, nhưng việc hắn ta có thể lên ngôi cũng tuyệt đối không phải chuyện một sớm một chiều.

Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.

Tuyệt đối không thể để hắn bị bắt đi.

Thôi Trĩ lập tức đi sắp xếp xe ngựa.

Khương Ý Trì đứng dậy, khoanh tay, gọi vào trong sân: "Bùi Trường Doanh."

Bùi Ngọc đang ôm cành mai, giữa tuyết lớn quay đầu lại nhìn nàng, mỉm cười dịu dàng rồi bước tới.

Hắn bước lên bậc thềm, phủi tuyết trên người, mỉm cười đưa nhành mai vàng trong lòng ra: "Chúng hình như rất thích nơi này, nở đẹp lắm."

Khương Ý Trì giơ tay nhận lấy, cúi mắt nhìn những bông hoa: "Ừm."

"Vào thay y phục đi, lát nữa chúng ta xuất cung."

"Xuất cung?" Bùi Ngọc nhìn nàng, hai mắt sáng long lanh nói: "Trì Trì muốn dẫn ta xuất cung sao?"

"Ta có thể ra ngoài sao?"

"Ừm." Thấy hắn vui như vậy, Khương Ý Trì khẽ mím môi: "Vào thay y phục đi."

Bùi Ngọc nheo mắt cười tiến lại gần. Vì sợ tay mình quá lạnh nên không trực tiếp nắm tay nàng, chỉ khẽ kéo vạt áo nàng, môi cong nhẹ, thì thầm: "Trì Trì là vì sáng nay hiểu lầm ta nên muốn dẫn ta ra ngoài chơi sao?"

"Thật ra ta không sao đâu, dù Trì Trì không dẫn ta đi chơi, ta cũng sẽ không buồn vì chuyện đó."

Khương Ý Trì liếc hắn một cái, miệng thì nói không sao, nhưng khóe miệng lại sắp kéo tới mang tai rồi.

Nàng ôm mấy cành mai, môi khẽ cong lên, cũng lộ ra vài phần ý cười: "Vậy thôi, không đi nữa."

"Ta có việc phải ra ngoài, ngươi ở lại cung Phi Vân cho đàng hoàng đi."

Bùi Ngọc lập tức ôm lấy cánh tay nàng, mái đầu trắng dính tuyết áp sát lại, ánh mắt mong chờ nhìn nàng: "Không, ta muốn đi. Ta muốn đi cùng Trì Trì."

Khương Ý Trì vỗ nhẹ lên hắn: Đi thay y phục."

"Được."

Nàng nhìn gương mặt hớn hở của hắn: "… Mặc dày một chút."

"Được!"

Như sợ nàng đổi ý, Bùi Ngọc lập tức buông nàng ra, xoay người chạy mất.

Khương Ý Trì ôm mai đứng dưới mái hiên. Ngoài kia trắng xóa một màu, nàng nhìn bóng lưng hắn, khóe môi không kìm được mà cong lên, khẽ lẩm bẩm: "Chỉ là ra ngoài một chuyến thôi mà, vui đến thế sao."

Thích ra ngoài như vậy, sau này có lẽ đừng giam hắn mãi nữa, thỉnh thoảng dẫn ra ngoài hít thở chút cũng được.

Khương Ý Trì nghĩ một chút, kéo vạt áo dài, ôm mai bước vào trong. Nàng cũng phải thay y phục.

Trong căn phòng ấm áp, Khương Ý Trì liếc nhìn mấy bộ y phục cung nữ dâng lên, nghiêng đầu nói: "Hình như bộ nào cũng không đẹp lắm."

Tiểu Xuân giật mình, vội nói với mấy cung nữ: "Mau mang thêm y phục tới."

Mấy cung nữ đang định lui xuống thì bị Khương Ý Trì gọi lại.

Nàng ngồi xuống, tùy ý nói: "Không cần mang mới đâu, lấy bộ mấy hôm trước ta mặc khi đến đại doanh ngoại thành đi."

Tiểu Xuân khựng lại.

Những cung nữ xung quanh cũng khựng lại.

Họ lặng lẽ nhìn Khương Ý Trì, thần sắc có chút phức tạp.

Thật sự quá không giống công chúa.

Công chúa từ nhỏ được sủng ái, mỗi ngày cung Phi Vân nhận vô số gấm vóc lụa là. Khi nào nàng từng mặc đi mặc lại một bộ y phục nhiều lần như vậy.

Nàng hình như thật sự rất thích điện hạ…

Khương Ý Trì: "?"

"Sao vậy?" Nàng nhìn họ hỏi.

"Nô, nô tỳ đi lấy ngay." Tiểu Xuân lập tức quay mặt đi, tránh ánh mắt nàng, lắp bắp nói.

Khương Ý Trì khẽ nhắm mắt, lười biếng "ừm" một tiếng, nói: "Bùi Ngọc nói ta mặc bộ đó rất đẹp. Sau này xuất cung thì mặc bộ đó đi."

Những cung nữ hầu hạ bên cạnh nhìn nhau.

Công chúa có còn nhớ lần trước khi điện hạ nói nàng mặc bộ đó đẹp, nàng đã trả lời thế nào không?

Lúc đó nàng rõ ràng nói mình là công chúa, sẽ không thường xuyên mặc một bộ y phục.

Còn bây giờ thì sao.

Ha.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương