Sau Khi Chết, Vị Hoàng Tử Tuấn Tú Ấy Đã Nhảy Khỏi Thành Lâu

Chương 39

Trước Sau

break

Sao có thể là bình thường được chứ, chuyện này rõ ràng là không bình thường.

Khóe mắt Bùi Ngọc ửng đỏ, hàng mi khẽ run lên.

Không bình thường sao…

Thiếu nữ trong lòng hắn nâng mặt hắn, nghiêm túc nói: "Bùi Ngọc, chuyện này không bình thường."

"Ta đã có ngươi rồi, sẽ không đối tốt với nam nhân khác nữa." Giọng nàng rất nhẹ, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn hắn: "Ta chỉ đối tốt với ngươi thôi."

Bùi Ngọc ngơ ngác nhìn nàng, trong đôi đồng tử màu nhạt xinh đẹp tràn đầy mờ mịt và bất lực. Cuối cùng, đôi môi mỏng đỏ nhạt có hình dáng xinh đẹp của hắn khẽ động, phát ra một tiếng hơi rất nhẹ: "Vậy…"

Chỉ là một chữ, những lời còn lại đều nghẹn nơi cổ họng, không thể thốt ra thêm được nữa.

Khương Ý Trì nhìn khuôn mặt mê hoặc lòng người trước mặt, có chút không yên mà nghiêng người tới, cắn nhẹ lên môi mỏng của hắn một cái. Nàng cúi mắt xuống, mang theo chút buồn bực và tự trách, khẽ nói: "Vân Tiêu là nữ tử."

Bùi Ngọc đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh hơi đỏ tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

Vân Tiêu… là nữ tử?

Sao nàng ấy có thể là nữ tử được…

Khương Ý Trì cúi mắt, trong giọng nói vốn thanh lãnh mang theo chút oán trách nho nhỏ: "Vốn dĩ ta rất giận vì ngươi không trực tiếp hỏi ta mà lại tự mình đoán mò, nhưng…"

Nàng dừng lại một chút, dưới ánh nhìn của hắn mà ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt màu nhạt của hắn, nói: "Nhưng nhìn ngươi như vậy, ta lại không nỡ."

Không nỡ nhìn hắn thành ra thế này.

Thậm chí còn có chút trách bản thân, có gì to tát đâu, sao lại không thể nói thẳng với hắn chứ.

Bùi Ngọc vẫn chưa hoàn hồn, hắn ngồi đó, trông có chút ngây dại.

Hắn cẩn thận xâu chuỗi lại mọi chuyện từ đầu đến cuối, Vân Tiêu mới mười mấy tuổi đã tham gia võ thí, còn đạt được thành tích không tệ, phụ thân nàng ấy lại là Vân đại tướng quân lừng danh của Đại Tấn. Nhưng một kỳ tài võ học như vậy, lại không ra trận tòng quân, cũng không nhập triều làm quan, mà luôn ở trong phủ…

Hóa ra là vậy, hóa ra là như vậy.

Bởi vì nàng là nữ tử, nên mới không theo phụ thân ra biên cương.

Cũng vì thế, nên mới không nhập sĩ làm quan.

Nhưng bây giờ, nàng lại tiến vào đại doanh ngoại ô…

Bùi Ngọc hơi hoàn hồn lại, nhìn người trước mặt.

Nàng đưa tay ôm lấy hắn, nói: "Sau này nếu còn chuyện như vậy nữa, ngươi phải trực tiếp chất vấn ta, không được tự mình đoán bừa."

Ngừng lại một chút, nàng lại có phần tức tối nói: "Rốt cuộc chỗ nào là bình thường chứ?"

"Chuyện này hoàn toàn không bình thường! Ta đã có ngươi rồi, sao có thể đối tốt với nam nhân khác được. Hóa ra trong lòng ngươi lại nghĩ ta như vậy, ngươi coi ta là loại người gì thế hả!"

Nói rồi, nàng vươn tay, bóp mạnh lấy má Bùi Ngọc.

Gương mặt trắng lạnh của hắn bị bóp đến hơi méo đi.

Nàng ngồi trên đùi hắn, mái tóc dài đen nhánh như lụa buông xuống, khẽ cọ vào cổ hắn, ngưa ngứa.

Bùi Ngọc vẫn còn đắm chìm trong cú sốc "Vân Tiêu là nữ tử", hắn bị nàng bóp má như vậy, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn nàng.

Trong đôi mắt màu nhạt ấy là vô vàn cảm xúc phức tạp.

Vân Đô thống của đại doanh ngoại ô lại là nữ tử — chuyện lớn như vậy, e rằng trên đời này chẳng có mấy người biết.

Nàng vậy mà lại nói thẳng cho hắn biết…

Trên mảnh đất hoang vu trong lòng hắn, dường như có một mầm non đang lặng lẽ nhú lên.

Hắn khẽ mím môi, giọng nói cũng dịu đi, thanh âm êm tai như ngọc thô được mài giũa: "Chuyện Vân Đô thống là nữ tử, còn có ai biết nữa?"

Khương Ý Trì vẫn đang bóp má hắn thì bỗng nhíu mày, nàng đang nói chuyện khác, hắn chen vào làm gì chứ?

Nàng buông tay, tùy ý khoác tay qua cổ hắn, nghiêm túc nghĩ một chút rồi đáp: "Ta, Thôi Trĩ, bản thân Vân Tiêu, còn có những người nàng ấy tin tưởng."

"Giờ thì ngươi cũng biết rồi."

Ngừng lại một chút, nàng lại bổ sung thêm.

Đôi mắt long lanh ánh đỏ ấy cong lên, tựa như viên bảo thạch đẹp nhất thế gian đang tỏa sáng rực rỡ trước mắt người đời.

Bùi Ngọc đưa bàn tay thon dài trắng nõn ra, khẽ kéo vạt áo nàng, đôi mắt sáng lên nhìn nàng hỏi: "Vậy Trì Trì cứ thế nói cho ta biết sao, tin ta đến vậy sao?"

Khương Ý Trì: "?"

Nàng nghiêm túc nhìn hắn một cái, nói như lẽ đương nhiên: "Ngươi chỉ có thể ở bên ta, chẳng đi đâu được cả, nói cho ngươi biết thì có gì là không ổn."

Bùi Ngọc: "…"

Người này đúng là… chẳng hiểu phong tình gì cả.

Hắn khép mắt lại, đưa tay ôm lấy nàng: "Xung quanh ta chẳng phải toàn là người sao, Đông Thanh này, rồi cung nữ ở cung Phi Vân, chẳng phải đều là người sao? Ta không thể nói với họ sao?"

Hắn cúi đầu, dựa vào người nàng, giọng nói rầu rĩ: "Trì Trì là tin ta mà."

Giọng nói trầm trầm ấy còn mang theo vài phần vô lại.

Khương Ý Trì: "?"

Ngón tay nàng đặt lên lưng hắn, mặt không biểu cảm vỗ nhẹ hai cái, hắn nói sao thì coi như vậy đi.

Bùi Ngọc nhích lên trước một chút, đôi mắt sáng lấp lánh ghé sát trước mặt nàng, thấp giọng hỏi: "Vậy khi nào Trì Trì đưa ta đến đại doanh ngoại ô đây?"

Khương Ý Trì: "?"

Nàng ngồi trong lòng hắn, nghiêm túc suy nghĩ hai giây: "Chẳng phải ngươi đã biết Vân Tiêu là nữ tử rồi sao, còn đến đại doanh làm gì?"

Bùi Ngọc hơi nghiêng đầu, trông như tâm trạng rất tốt, tựa vào vai nàng nói: "Nhưng ta chưa từng đi xem điểm binh bao giờ…"

Khương Ý Trì: "…Đi."

"Lần sau khi đại doanh ngoại ô điểm binh, ta sẽ đưa ngươi đi."

Đôi mắt hắn cong lên, đôi mắt vừa rồi còn đỏ hoe không biết từ lúc nào đã khôi phục bình thường, trở nên sáng lấp lánh.

Bùi Ngọc khẽ cọ cọ vào nàng: "Trì Trì đối với ta thật tốt."

Khương Ý Trì khép mắt lại, giơ tay nắm lấy cổ áo sau của hắn, kéo người ra xa mình.

Bùi Ngọc bị kéo rời khỏi người nàng, đôi mắt màu hổ phách nhạt nhìn nàng, ánh mắt vô tội.

Khương Ý Trì: "…"

Ngón tay nàng từ cổ áo sau chậm rãi trượt lên, ấn lên đầu hắn, cúi mắt xuống, áp môi mình lên môi hắn.

Nụ hôn đến quá đột ngột, đồng tử Bùi Ngọc khẽ co lại, gương mặt trắng lạnh lập tức đỏ bừng, bàn tay từ từ vòng lấy lưng mảnh mai của nàng, khép mắt lại.

Môi răng bị cạy mở.

Nàng hôn hắn một cách hờ hững, đôi môi mềm mại mang theo chút tính công kích nhàn nhạt.

Sau khi quấn quýt xong, Khương Ý Trì mới bình thản buông hắn ra, ngón tay thon dài trắng nõn nâng lên, chậm rãi lau đi lớp ướt át trên môi hắn.

Trong đôi mắt đen láy của nàng phản chiếu gương mặt mê hoặc lòng người của hắn, nàng nâng khuôn mặt nóng rực của hắn lên, cổ họng hơi ngứa tràn ra giọng nói trầm khàn:

"Ngươi biết là được rồi."

Bùi Ngọc mím môi, hô hấp cũng nhẹ đi.

Ánh mắt hắn có phần mơ hồ gật đầu, vô thức đáp: "…Ta biết rồi."

Khương Ý Trì nâng mặt hắn lên: "Biết rồi thì phải biết báo đáp ta cho tốt."

Chóp mũi nàng khẽ cọ vào chóp mũi hắn, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm hắn, như muốn hút cả người hắn vào trong.

Khoảng cách giữa hai người quá gần. Đối diện với đôi mắt ấy, Bùi Ngọc thậm chí còn nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, hắn liếm môi, thấp giọng nói: "…Trì Trì muốn ta báo đáp thế nào?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương