Sau Khi Chết, Vị Hoàng Tử Tuấn Tú Ấy Đã Nhảy Khỏi Thành Lâu

Chương 32

Trước Sau

break

Đầu của Bùi Ngọc bị quấn kín hoàn toàn, sau khi nhận ra sự khác thường nơi vành tai, đồng tử hắn khẽ giãn ra, hắn vẫn giữ nguyên tư thế ấy, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.

Khương Ý Trì cắn một cái xong dường như vẫn chưa thỏa mãn, nàng khẽ liếm môi dưới, rồi vén chăn lên, để lộ đầu của cả hai người.

Xung quanh lập tức sáng hẳn lên, gương mặt đỏ bừng lúng túng của Bùi Ngọc cũng hoàn toàn rơi vào tầm mắt của Khương Ý Trì.

Khương Ý Trì ngước mắt nhìn gương mặt đỏ ửng của hắn, hàng mi khẽ run, những ngón tay thon đẹp nâng lên, nàng tay đặt lên đầu hắn, ấn xuống rồi hôn lên châu môi của hắn.

Bùi Ngọc mở to mắt, cái đầu bị giữ chặt không thể cử động, chỉ có thể ép buộc cảm nhận cảm giác khác thường ấy… thoải mái đến lạ.

Không phải nói là… ngủ trưa sao?

Bùi Ngọc có chút mơ hồ khép mắt lại, vành tai càng lúc càng đỏ.

Mà gương mặt vốn đã khiến người ta khó lòng dời mắt kia, vì vệt hồng ấy mà càng trở nên diễm lệ mê người.

Sau khi hôn đủ rồi, Khương Ý Trì mới buông hắn ra.

Bàn tay vốn đặt trên đầu hắn chậm rãi trượt xuống, ôm lấy hắn: "Ngủ đi."

Giọng nói bình thản không gợn sóng, như thể người vừa hôn hắn không phải là nàng.

Bùi Ngọc yên lặng một lát, mím môi, khẽ dịch người sang bên cạnh, mới nhúc nhích được một chút, Khương Ý Trì đã mở mắt ra lần nữa.

Nàng ngước mắt, đôi đồng tử đen nhánh nhìn chằm chằm hắn: "Đi đâu?"

Bùi Ngọc: "…Ta, ta cởi giày."

Khương Ý Trì lúc này mới buông tay, giọng nói bình tĩnh mang theo chút buồn ngủ: "Nhanh lên."

Bùi Ngọc xoay người xuống giường, động tác rất nhanh cởi giày, nhưng lại không lập tức lên giường, mà đứng bên mép giường do dự một chút.

Người nằm trên giường cau mày, mở mắt nhìn hắn: "Vẫn chưa xong?"

Bùi Ngọc đứng bên giường nhìn nàng, khẽ nói: "Trì Trì, cởi áo ngoài đi, không thì ngủ sẽ không thoải mái."

Khương Ý Trì nằm đó nhìn hắn vài giây, có chút mất kiên nhẫn giơ tay lên, có vẻ đương nhiên nói: "Ngươi giúp ta."

Bùi Ngọc mím môi, quỳ lên giường giúp nàng cởi áo ngoài.

Sau đó, dưới ánh nhìn của nàng, hắn cũng cởi áo ngoài của mình, rồi trèo lên giường.

Vừa mới nằm xuống, người bên cạnh đã nhắm mắt chui thẳng vào lòng hắn.

Đầu nàng tựa lên ngực hắn, giọng nói trầm thấp: "Chậm quá…"

Nói xong lại cọ cọ trong lòng hắn, tìm một tư thế thoải mái, rồi dần dần thở đều.

Bùi Ngọc vốn không có thói quen ngủ trưa, hắn nằm đó rất lâu vẫn chưa ngủ được.

Hắn rũ mắt xuống, ánh mắt dừng lại trên gương mặt người trong lòng.

Gò má nàng trắng mịn, khi nhắm mắt lại liền bớt đi vài phần xa cách, trông yên tĩnh mà gần gũi.

Bùi Ngọc lặng lẽ nhìn khuôn mặt nàng, từ đôi mắt đang khép, đến sống mũi cao thẳng, rồi đến đôi môi mỏng hồng nhạt.

Hắn khẽ mím môi, nhớ lại nụ hôn ban nãy, vành tai lại lần nữa đỏ lên một cách không bình thường.

Bùi Ngọc ngoan ngoãn để nàng ôm, khẽ nhắm mắt lại.

Nàng thích hắn đến vậy, nhất định sẽ không có người mới.

Cung Phi Vân, hậu viện.

Vài cung nữ đang đứng nói chuyện ở một góc khuất.

Trong đó có một người đưa cho hai cung nữ đối diện mỗi người một túi đồ lớn.

Hai cung nữ vội vàng mở túi ra liếc nhìn một cái, sau khi xem xong lại lập tức buộc chặt miệng túi lại.

Cung nữ đưa đồ nhìn phản ứng của họ, khẽ hừ một tiếng nói: "Chỉ cần các ngươi làm theo lời ta nói, Quốc công gia sẽ không bạc đãi các ngươi đâu."

Hai cung nữ ôm túi đồ có chút do dự, nhìn nhau một lúc, một người ôm cái túi nặng trĩu trong tay nói: "Chúng ta nói trước rồi, chuyện làm tổn hại đến công chúa, chúng ta không làm."

"Hừ." Cung nữ kia nói: "Quốc công gia chẳng qua chỉ tức giận con hồ ly tinh ở điện phía Đông thôi, sao có thể làm chuyện tổn hại đến công chúa được?"

"Lần này bảo các ngươi làm, có làm hại công chúa không?"

"Chỉ là bảo các ngươi truyền vài câu nói cho hắn thôi, nói mấy câu mà được cả túi vàng lớn thế này, chẳng phải quá lời rồi sao!"

Hai người ôm túi vàng, cúi đầu xuống: "…Nói vậy thì… cũng đúng."

"Nhưng sau này có chuyện gì thì đừng tìm chúng ta nữa, lần này chỉ giúp một lần thôi, sau này sẽ không giúp nữa đâu!"

"Được, một lần thì một lần."
Cung nữ kia liếc hai người họ một cái, cười nhẹ, rồi xoay người bước ra cửa sau của cung Phi Vân.

Trên mặt nàng ta vẫn còn nụ cười, nhưng chỉ trong khoảnh khắc đã cứng đờ lại.

Thôi Trĩ mặc một thân đồ đen đứng ở cửa sau cung Phi Vân, hai tay khoanh trước ngực, mặt không biểu cảm nhìn nàng ta: "Ngươi là người của cung nào?"

"Ta, ta…" Cung nữ kia lập tức hoảng loạn, nàng ta không chắc những lời mình vừa nói bên trong có bị Thôi Trĩ nghe thấy hay không, liền vội cúi đầu: "Bẩm, bẩm Thôi cô nương, nô tỳ là người của cung Vọng Xuân, đến cung Phi Vân là… là để thăm đồng hương."

"Thăm đồng hương." Thôi Trĩ nhìn chằm chằm nàng ta, giọng lạnh nhạt, nàng ấy đưa tay ra, giữ chặt cổ cung nữ kia: "Nếu đã là đồng hương, nói mấy câu thế này sao đủ? Chi bằng vào trong nói chuyện cho thật kỹ với đồng hương của ngươi đi."

"Ta, ta…"

Bị giữ cổ, cung nữ kia khó thở, nàng ta liều mạng giãy giụa, nhưng sức lực hoàn toàn không bằng Thôi Trĩ, chỉ có thể bị động chịu khống chế.

Ngay lúc nàng ta tưởng mình sắp không chịu nổi nữa, Thôi Trĩ buông tay.

Cung nữ kia nặng nề ngã xuống đất.

Bên cạnh Thôi Trĩ lại xuất hiện thêm hai hắc y nhân.

Nàng ấy cúi đầu nhìn cung nữ đang ngồi bệt dưới đất, giọng vẫn lạnh lùng: "Đưa người vào trong, nhốt chung với mấy "đồng hương" của nàng ta, trông coi cho cẩn thận."

"Vâng."

Cung nữ kia trợn to mắt, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị người ta giữ chặt hai tay, bịt miệng lại, rồi lôi thẳng từ cửa sau cung Phi Vân vào trong.

Nàng ta bị ném mạnh vào một căn phòng tối om, rồi lại nhìn thấy hai cung nữ vừa mới nói chuyện lúc nãy.

Bên cạnh hai người ấy thậm chí còn đặt túi tiền mà nàng ta vừa đưa cho họ.

Khi nàng ta bị ném vào, hai cung nữ kia đang ôm chặt lấy nhau khóc nức nở.

Xong rồi… tất cả xong rồi…

Tất cả đều bị nghe thấy rồi…

E rằng kế hoạch của Quốc công gia cũng sẽ thất bại.

Nửa canh giờ sau, cánh cửa của căn phòng tối được mở ra, một tia sáng lọt vào trong.

Một bóng người mảnh mai xinh đẹp xuất hiện ở cửa.

Là Khương Ý Trì.

Khương Ý Trì xách váy bước vào, Thôi Trĩ theo sát phía sau nàng.

"Căn phòng này tối quá." Giọng nàng bình thản nói.

Thôi Trĩ quay đầu lại nhìn, lập tức có người đi vào thắp đèn.

Sau khi trong phòng sáng hơn một chút, Khương Ý Trì mới đưa mắt nhìn về phía họ.

Hai cung nữ của cung Phi Vân vừa thấy là Khương Ý Trì, lập tức vừa khóc vừa bò tới:

"Công chúa tha mạng! Công chúa tha mạng!"

"Nô tỳ biết sai rồi, nô tỳ biết sai rồi! Nô tỳ không nên tham chút tiền đó, nô tỳ biết sai rồi…"

Khương Ý Trì không biểu cảm, ánh mắt cụp xuống nhìn họ, thần sắc xa cách, lạnh nhạt, giọng nói cũng lạnh lẽo mười phần: "Thế nào, cung Phi Vân thường ngày đối xử tệ với các ngươi sao?"

Tiếng khóc của hai cung nữ chợt khựng lại.

Khương Ý Trì nhìn họ, ngước mắt liếc qua cung nữ bên trong, khóe môi khẽ cong lên: "Thiếu các ngươi bạc à?"

"Không, không! Công chúa đối với chúng nô tỳ rất tốt, là chúng nô tỳ… là chúng nô tỳ không biết tốt xấu…"

"Bây giờ mới biết mình không biết tốt xấu sao?" Khương Ý Trì quay đầu nhìn họ, giọng nói đột nhiên lạnh hẳn xuống: "Cả đời này của bôtn công chúa, ghét nhất là loại ăn cây táo rào cây sung."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương