Khương Ý Trì cầm túi sưởi trên tay, cười như không cười ngẩng đầu nói: "Bây giờ chúng ta phái người đến phúng sao?"
"Khi quay về gặp họ, nói với họ rằng bổn công chúa rất đau khổ, khóc đến nỗi ngất đi nên không thể đi được."
Trong điện im lặng một lúc, Khương Lạc khẽ mím môi, nâng mắt nhìn muội muội đang bình tĩnh kia, đau khổ đến nỗi khóc ngất đi…
Nếu không phải huynh ấy ngồi ngay trước mặt nàng nhìn nàng, e là huynh ấy đã tin điều đó rồi.
"Đúng vậy."
Bên ngoài, giọng nói của Thôi Trĩ rất nhẹ nhàng.
Thôi Trĩ vừa mới rời đi, các huynh muội ngồi trong điện còn chưa kịp nói gì đã nghe thấy giọng nói của Tiểu Xuân.
"Công chúa, hình như Hoàng thượng đến rồi."
Ngoài cửa, Tiểu Xuân nhìn Tấn Văn Đế đang vội vã tiến đến, liền rụt rè tránh sang một bên.
Tấn Văn Đế có vẻ như rất lo lắng: "Trì Trì đâu? Trì Trì thế nào rồi? Đã rời khỏi cung chưa?"
Tiểu Xuân cúi đầu đáp: "Bẩm Hoàng thượng, vẫn chưa."
Tấn Văn Đế thở phào nhẹ nhõm, ông nghe nói Thẩm Lăng bị đông cứng dưới nước đến mức gần như không còn nhận ra, sắc mặt tím tái, may mà Trì Trì vẫn chưa đến phủ Thẩm Quốc Công, nếu đi rồi, nhìn thấy hắn ta nhất định sẽ đau lòng.
"Công chúa ngủ chưa, Trẫm đi thăm công chúa." Tấn Văn Đế nhìn đèn trong cung vẫn còn sáng, vươn cổ hỏi.
Tiểu Xuân cúi đầu nói: "Công chúa vẫn chưa ngủ, Thái tử điện hạ và mấy vị Hoàng tử đều đến, đang ở bên trong nói chuyện với công chúa…"
Tấn Văn Đế muốn hỏi lại, cánh cửa trước mặt đột nhiên mở ra, người mở cửa chính là con trai trưởng của ông Khương Thịnh, cũng chính là Thái tử hiện tại của Đại Tấn.
Khương Thịnh đứng chắn ở cửa, khiến ông ấy không nhìn thấy bên trong, chỉ có thể nháy mắt, nói nhỏ: "Muội muội con thế nào rồi?"
"Rất đau lòng sao?"
Tấn Văn Đế nói rất nhỏ, sợ người bên trong nghe thấy.
Khương Thịnh suy nghĩ một lát rồi tránh sang một bên nhường đường: "… Người vào xem thử sẽ biết."
Tấn Văn Đế nhìn biểu cảm của huynh ấy, sắc mặt lập tức nghiêm túc.
Thật ra cũng dễ hiểu thôi, Trì Trì thích Thẩm Lăng như vậy, bây giờ nghe tin Thẩm Lăng đã chết, sao có thể không đau lòng cho được?
Tấn Văn Đế nhắm mắt lại, đứng trước cửa kéo kéo y phục, sắc mặt trở nên nghiêm túc hơn nhiều, nhấc chân bước qua ngưỡng cửa, đi vào chính điện của cung Phi Vân.
Sau khi ông vào trong, Khương Thịnh liền đóng cửa lại.
Tấn Văn Đế vừa bước vào đã thấy Khương Lạc và mọi người đang ngồi trên bàn, trên đó còn bày biện rất nhiều đồ ăn ngon, thấy ông bước vào, tất cả đều đứng dậy.
"Nhi thần tham kiến Phụ hoàng."
Tấn Văn Đế gật đầu, ánh mắt không dừng trên người họ, trực tiếp ngẩng đầu nhìn con gái của mình.
Khương Ý Trì mặc cung phục màu đỏ, cổ áo lông cáo trắng, thêu hoa hải đường bằng chỉ bạc, trên tay nàng cầm túi sưởi ấm màu tím nhạt, dáng người duyên dáng, ôn nhu mỉm cười nói: "Tham kiến Phụ hoàng."
Tấn Văn Đế đột nhiên dừng lại, có chút mơ hồ, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Như thế nào vẫn còn cười?
Không phải đau lòng đến ngốc rồi sao?
Tấn Văn Đế dừng một chút, nhìn nụ cười nhàn nhạt trên mặt Khương Ý Trì, nâng tay lên sờ gáy, chậm rãi đi vào ngồi xuống, có chút hoài nghi chính mình vẫn chưa tỉnh ngủ.
Thẩm Quốc Công làm ầm ĩ trong cung như vậy, hẳn là Trì Trì đã biết Thẩm Lăng đã chết rồi đúng không?
Hay là, họ vẫn chưa dám nói cho nàng biết?
"Phụ hoàng đến thăm ta sao?" Khương Ý Trì đi đến bên cạnh ông, rót cho ông một ly trà, giọng điệu bình tĩnh, thậm chí còn có chút vui mừng: "Ngươi lo ta sẽ vì chuyện của Thẩm Lăng mà đau lòng sao?"
"Hử? Hả?" Tấn Văn Đế ngẩng đầu nhìn nàng, ông chớp mắt nhìn con gái đang mỉm cười yếu ớt, tự hỏi liệu chính mình có đang gặp ảo giác không.
Nàng biết sao?
Nàng biết Thẩm Lăng đã chết nhưng vẫn còn cười được sao?
Tấn Văn Đế vô thức xoay xoay chiếc nhẫn trên tay, sắc mặt trở nên nghiêm túc hơn, xem ra chuyện này còn nghiêm trọng hơn so với ông tưởng.
"Phụ hoàng không cần lo." Khương Ý Trì ngồi xuống bên cạnh ông: "Sống chết có số, ta rất cởi mở về chuyện này."
Tấn Văn Đế chậm rãi quay đầu nhìn đám người Khương Thịnh, ánh mắt hơi mở to, trong mắt tràn đầy vẻ không tin được.
Sống chết có số?
Thật sự?
Chưa nói đến việc chết, trước kia chỉ cần Thẩm Lăng mất đi một sợi tóc, nàng sẽ đau lòng mà khóc thét lên.
Tấn Văn Đế càng nghĩ càng cảm thấy tình hình nghiêm trọng hơn mình tưởng, ông lặng lẽ nắm chặt tay, quyết định khi trở về sẽ viết thêm hai bức thư, thúc giục Hoàng hậu mau chóng trở về.
Ô, ông sợ con gái mình như thế này quá!
-
Phủ Thẩm Quốc Công.
Toàn bộ phủ Thẩm Quốc Công đều được treo khăn trắng, dựng lên linh đường, người hầu trong phủ cũng thay y phục trắng, khắp nơi đều là tiếng khóc than.
Sắc mặt Thẩm Quốc Công xanh xao ngồi ở đó, hắn ta nắm chặt tay, hồi lâu sau mới ngước mắt lên. Dưới ánh nến chập chờn, khuôn mặt hắn ta vừa u ám vừa sáng ngời: "Công chúa đau lòng đến mức khóc ngất đi sao?"
Người hầu khẽ gật đầu, giọng run run: "Đúng vậy, người của cung Phi Vân đều nói như vậy."
Thẩm Quốc Công quay đầu nhìn phu nhân đang ngồi bên cạnh, nói với người hầu: "Nếu công chúa buồn như vậy, phu nhân, ngày mai người hãy đến cung thăm công chúa một chút đi."
Người hầu cúi đầu không dám nói lời nào.
Phu nhân Thẩm Quốc Công nhìn bộ dạng đáng sợ của Thẩm Quốc Công, che ngực gật đầu: "Được, ngày mai thần thiếp sẽ mang đồ đến gặp công chúa."
Lúc này Thẩm Quốc Công mới quay đầu lại, ánh mắt một lần nữa nhìn người hầu: "Ngỗ tác điều tra thế nào rồi?"
Người hầu cúi đầu thành thật nói: "Ngỗ tác đã kiểm tra qua, Thế tưr quả thực đã chết đuối, nhưng ngỗ tác phát hiện trên cổ Thế tử có vết đỏ, trước khi Thế tử chết, có người đã bóp cổ ngài ấy."
Thẩm Quốc Công bình tĩnh nhìn hắn ta, sắc mặt hơi thay đổi, lặp lại từng câu từng chữ: "Trước khi chết, có người bóp cổ…"
"Vâng, Quốc Công có muốn truyền ngỗ tác vào hỏi không?"
"Cho hắn vào."
"Vâng."
Ai cũng biết tiểu Thế tử của phủ Thẩm Quốc Công sức khỏe không tốt từ nhỏ, thân thể gầy gò ốm yếu, từ nhỏ đã là một đứa trẻ ốm yếu, nhưng đứa trẻ ốm yếu này lại được Thạc Dương công chúa vô cùng yêu thương.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tương lai hắn ta sẽ trở thành phò mã.
Nhưng đột nhiên một tai nạn xảy ra, trước khi chết còn bị người ta bóp cổ, chuyện này thật nghiêm trọng.
Ngỗ tác biết rõ người này quan trọng đến mức nào, cho nên đã điều tra rất kỹ lưỡng, ông ấy cũng nói chuyện rất cẩn thận với Thẩm Quốc Công, sợ bỏ sót điều gì sẽ bị Thạc Dương công chúa chém đầu.
Ở Diên Đô này, đắc tội với ai cũng được nhưng không thể đắc tội với Thạc Dương công chúa.
Nàng là công chúa duy nhất của Hoàng thượng, là niềm kiêu hãnh của mọi người, Thái tử điện hạ cùng Hoàng tử kế vị đều hết mực cưng chiều nàng, phủ Định Quốc Công của Hoàng hậu nương nương cũng hết mực yêu thương nàng.
Vị Thẩm thế tử này chính là con ngươi trong mắt nàng, cái chết của Thẩm thế tử nhất định không được có bất kỳ sơ sót nào.
"Cho nên, Tiểu nhi không phải trượt chân rơi xuống nước mà, mà bị người ra giết hại." Thẩm Quốc Công cúi đầu, sắc mặt âm trầm không rõ.
Ngỗ tác cẩn thận gật đầu: "Đúng vậy, Thế tử đã bị người ta sát hại."
Thẩm Quốc Công ngồi đó nheo mắt lại, hắn ta đã hỏi câu này khi tìm thấy người kia.
Hố sâu bên bờ hồ trong cung Phúc Khang là do người của Khương Ý Trì đào ra.