Sau Khi Chết, Tôi Bị Phản Diện Nuôi Thành Quỷ Của Hắn

Chương 7: Gặp quỷ

Trước Sau

break

Người trợ lý trẻ tuổi phát hiện cửa thang máy mở ra. Nhưng bên trong không có ai. Anh ta thấy hơi lạ, nhưng rất nhanh bị tin nhắn từ bạn bè trên điện thoại thu hút.
Cửa thang máy phát ra tiếng đóng lại, nhưng bị thứ gì đó chặn, rồi lại mở ra.
Sau đó, thang máy tiếp tục đóng lại, rồi bị chặn và mở ra lần nữa.
Hỏng rồi ư?
Người trợ lý cuối cùng cũng nhận ra có điều gì đó không ổn. Anh ta không hiểu vì sao trên người cũng nổi lên cảm giác lành lạnh. Nhưng ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ bằng kính sát sàn rất đủ.
Ban ngày ban mặt, có thể có thứ gì được chứ.
Người trợ lý nghĩ rằng mình suy nghĩ quá nhiều, đứng dậy định gọi điện thoại cho người sửa chữa.
Nhưng khi anh ta bước ra dưới ánh nắng, vẫn cảm thấy nhiệt độ của ánh sáng mặt trời lúc này lại hơi buốt giá. Rõ ràng là mùa hè, ngược lại anh ta lại cảm thấy cái lạnh như nắng đông buốt giá.
Lẽ nào điều hòa bật thấp quá?
Trợ lý tiện tay chỉnh nhiệt độ về lại hai mươi bốn độ, sau đó mới đi tìm số điện thoại sửa chữa.
Vừa quay đầu lại, anh ta đã nhìn thấy cậu thiếu gia nhỏ nhà họ Tạ nằm gục ở cửa thang máy.
Sắc mặt cậu ta tái nhợt, không nhúc nhích gì cả.
Cửa thang máy cũng không phải bị hỏng, chính là vì bị cậu ta chặn lại, cứ mở ra rồi đóng vào. Âm thanh máy móc lặp đi lặp lại cứng nhắc như tiếng gọi hồn không ngừng tuần hoàn.
"Á á á!!!"
Trợ lý kêu lên thảm thiết, anh ta muốn chạy nhưng lối thoát duy nhất lại bị thi thể chặn mất.
Anh ta run rẩy chân bám vào cửa.
Đây là hiện trường án mạng... sao.
"Kêu cái gì, khiêng cậu ta vào đi."
Đằng sau đột nhiên truyền đến giọng nói của Tổng giám đốc Thẩm, người trợ lý vốn đã sợ hãi suýt chút nữa lại bị sốc.
Không biết Tổng giám đốc Thẩm xuất hiện phía sau từ lúc nào.
Người trợ lý không dám chạm vào thi thể, lần đầu tiên anh ta lấy hết can đảm từ chối yêu cầu của Tổng giám đốc Thẩm, điên cuồng lắc đầu trong sợ hãi và cứng đờ.
"Chưa chết." Thẩm Chiếu Tuyết khẽ cong môi.
Ngực người đó vẫn còn phập phồng.
Nhìn lại thiếu niên đứng bên cạnh với vẻ mặt hả hê. Hắn đại khái có thể đoán được đã xảy ra chuyện gì.
Đây là để Tạ Vân Triêu trả đồ lại.
Nhìn nhân vật chính chân-thiện-mỹ bị người trợ lý kéo lê như kéo xác vào phòng tiếp khách.
Trợ lý còn muốn đặt người đó lên sofa, dù sao cũng là thiếu gia nhà họ Tạ, nhưng bị Thẩm Chiếu Tuyết ngăn lại.
Lý do là không cần thiết làm bẩn ghế sofa.
Tạ Triêu Triêu càng thấy sảng khoái hơn, phản diện quả không hổ danh là phản diện, thủ đoạn làm nhục người khác thật phong phú.
Bây giờ chỉ cần cậu tìm đồ mà Tạ Vân Triêu mang theo rồi làm rơi xuống đất để Thẩm Chiếu Tuyết phát hiện là được.
Tạ Triêu Triêu lục lọi túi quần áo của đối phương, sờ thấy một chiếc cà vạt được gấp gọn gàng, đặt trong hộp.
"Là cái này à, hai người họ làm gì mà đến cả cà vạt cũng để quên ở chỗ người ta vậy." Tạ Triêu Triêu lôi thứ đó ra.
Thật ra cậu chỉ đơn thuần tò mò, tiện miệng nói vậy thôi. Nhưng câu đó lại lọt vào tai Thẩm Chiếu Tuyết thì nghiêm trọng rồi.
Điều này khiến hắn có ấn tượng về Tạ Vân Triêu càng tệ hại hơn.
Chiếc cà vạt rơi xuống đất.
Trợ lý nhận ra đây là cà vạt Tổng giám đốc Thẩm đeo hôm qua, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc và sự phấn khích hóng chuyện.
Thẩm Chiếu Tuyết không hề che giấu sự thiếu kiên nhẫn trong mắt, nói với trợ lý: "Đêm qua tôi không khỏe, cậu ta thừa lúc hỗn loạn trộm đi đấy."
"Ồ ồ." Trợ lý theo bản năng đáp lời.
Sau đó phản ứng lại thì thấy không đúng: "Hả?"
Tổng giám đốc Thẩm giải thích với anh ta làm gì, anh ta cũng không dám hỏi.
Mặc dù ngày nào anh ta cũng đọc truyện tổng tài bá đạo yêu tôi, nhưng cũng không phải không có đầu óc mà nghĩ Tổng giám đốc Thẩm để ý đến mình.
Nhưng ở đây lại không có ai khác.
Lẽ nào là nói cho quỷ nghe sao.
Thẩm Chiếu Tuyết đã muốn đốt luôn chiếc cà vạt này rồi.
Nhưng liên quan đến sự bất thường của Tạ Triêu Triêu vừa rồi, hắn cảm thấy có lẽ mình buộc phải nhận lấy. Liền bảo trợ lý giúp hắn cất đi.
Vài ngày nữa sẽ vứt vào thùng rác.
Lúc trợ lý cầm chiếc cà vạt đi, trong đầu Tạ Triêu Triêu chợt lóe lên tiếng nhắc nhở của hệ thống.
[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, nhận được 20 điểm tích lũy!]
Hệ thống đọc xong thông báo, có chút khó tả.
Mặc dù nó rất thích nhân vật chính chân-thiện-mỹ, nhưng vừa nãy đi cùng Tạ Triêu Triêu trong thang máy, cũng nhìn thấy biểu cảm vặn vẹo của nhân vật chính.
Đây thật sự là biểu cảm độc ác mà nhân vật chính sẽ thể hiện sao.
Nó suýt nữa nghi ngờ thế giới này có lẽ không chỉ có vai phản diện gặp lỗi. Nhưng có lẽ chính vì lỗi của vai phản diện mà nhân vật chính cũng bị bóp méo rồi.
Nó vẫn muốn giúp nhân vật chính của mình "tẩy trắng" một chút.
"Thế nào, hiệu quả cao không?" Tạ Triêu Triêu cong môi cười.
Khuôn mặt có nét trẻ con của cậu rất dễ mang lại cảm giác ngây thơ. Nhưng trong hốc mắt cong lên, sương đen cuồn cuộn. Ác ý gần như muốn ngưng tụ thành vật chất.
Câu nói này tưởng chừng như đang khoe công, thực chất là đang tát vào mặt hệ thống.
Đây chính là hậu quả của việc ép buộc cậu làm nhiệm vụ.
Cuối cùng thì thủ đoạn của phản diện tàn độc hơn, hay một con ác quỷ lúc nào cũng có thể xuất hiện đáng sợ hơn.
Còn dám ép buộc cậu nữa, cậu sẽ ngày ngày bám theo dọa cho tên nhân vật chính này khiếp vía.
Dọa chết hắn đi.
[Có chút thủ đoạn nào đều dùng hết lên người nhân vật chính rồi, sao cậu không dọa phản diện như vậy đi?]
Hệ thống không dám lên tiếng, nó biết càng bênh vực nhân vật chính thì con quỷ này càng thích bắt nạt nhân vật chính hơn.
"Không vội." Tạ Triêu Triêu tùy tiện đáp lại.
Cậu đã nếm trải sự ngọt ngào khi được phản diện cho ăn.
Vẫn muốn ăn thêm vài lần nữa cơ.
Hơn nữa có phản diện đút cho ăn, cậu cũng không vội dùng điểm tích lũy đổi lấy đồ ăn nữa.
Chỉ cần vừa ăn đồ của phản diện, vừa tích lũy điểm để sống lại là được.
Sống lại rồi muốn ăn gì thì ăn nấy, không cần nhìn sắc mặt của phản diện và hệ thống.
Đó mới là tự do thật sự.
Thiếu niên tính toán trong đầu, quyết định vẫn nên tích cực làm nhiệm vụ hơn.
Chỉ là, cảm giác cháy bỏng trong ảo cảnh thôi đã khiến cậu khó chịu đến mức đó, nếu là thật thì sao.
Cậu cũng không phải là kẻ ngốc.
Chỉ cần lợi dụng lỗ hổng bắt nạt nhân vật chính là được rồi, không cần thiết phải tự đưa mình vào chỗ nguy hiểm.
Nhiệm vụ hoàn thành, Tạ Triêu Triêu như một chú mèo kiêu ngạo, ngẩng cao cằm lững thững theo phản diện về văn phòng.
Tâm trạng cậu tốt, âm khí quanh thân cũng theo đó bay phấp phới, giống như chiếc đuôi vểnh lên thẳng đứng của một chú mèo.
Thẩm Chiếu Tuyết làm việc trên máy tính xách tay, bên cạnh còn đặt một chiếc máy tính nhỏ hơn.
Trên đó đang chiếu bộ phim hoạt hình hot nhất vài năm trước.
Tạ Triêu Triêu không nhịn được cười nhạo: "Mày xem, tổng tài này làm việc còn lén lút xem phim hoạt hình kìa."
[Tôi nhớ phản diện không có thiết lập này mà…] Hệ thống lạ lùng lật tìm trong cơ sở dữ liệu.
"Mấy cái sở thích nhỏ nhặt thế này không được ghi lại thì cũng bình thường thôi mà." Tạ Triêu Triêu chẳng coi ra gì.
Ghế của Thẩm Chiếu Tuyết rất lớn, tay vịn bằng da cũng rất rộng.
Tạ Triêu Triêu tùy ý ngồi lên tay vịn cũng thấy thoải mái, cánh tay còn rất tự nhiên khoác lên vai của phản diện.
Coi phản diện như cái tay vịn vậy.
Lúc này không có nhiệm vụ gì, Tạ Triêu Triêu bèn xem phim hoạt hình giết thời gian.
Không ngờ xem một lúc lại rất mê.
Thẩm Chiếu Tuyết biết Tạ Triêu Triêu đang dựa vào mình.
Vai hắn lúc này rất lạnh, còn hơi cứng đờ. Đây là do bị âm khí ảnh hưởng. Nhưng không sao cả, anh trai có thể dựa vào hắn, hắn rất vui.
Mặc dù không thể nhìn thấy anh trai như thế này, nhưng lại có thể cảm nhận được làn da hai người kề sát.
Hắn đang nghĩ đầy mãn nguyện như vậy, thì đột nhiên cảm thấy vai nhẹ đi.
Luồng khí âm hàn nhạt bớt. Là Triêu Triêu ngồi thẳng dậy.
Mắt Thẩm Chiếu Tuyết tối sầm lại.
"Tiếc thật, giá mà vừa ăn vặt vừa xem thì tốt rồi."
Tạ Triêu Triêu xem hơi bị nghiền, giai điệu bài hát mở đầu cũng rất quen thuộc.
Có lẽ lúc còn sống cậu cũng thích xem cái này.
[Ký chủ có tài năng ca hát thật đấy! Mới xem đến tập hai mà đã hát theo được rồi.] Hệ thống tìm cơ hội lấy lòng.
"Đương nhiên rồi." Tạ Triêu Triêu không hề khách sáo nhận lấy lời khen.
Cậu sẽ không thừa nhận mình thích xem phim hoạt hình trước khi chết đâu.
Thẩm Chiếu Tuyết đang làm việc bên cạnh dừng động tác gõ phím lại. Hắn gửi cho trợ lý một tin nhắn, rồi chuyển trang khác.
Tạ Triêu Triêu không nhìn thấy hắn viết gì. Nhưng vài phút sau, người trợ lý đã đi vào, còn xách theo một thùng đồ ăn vặt.
"Để cạnh tôi." Thẩm Chiếu Tuyết nói ngắn gọn.
Trợ lý nén lại sự kinh ngạc trong lòng, đặt đống đồ ăn vặt xuống bên cạnh.
Vừa rời khỏi phòng, anh ta liền nóng lòng kể lể với bạn bè.
"Tổng giám đốc Thẩm thế mà đang xem phim hoạt hình của trẻ con!! Lại còn bảo tôi mang đến cả thùng đồ ăn vặt!!"
"Trời ơi chẳng lẽ thật sự là đang yêu đương với cậu nhà họ Tạ kia à??"
"E hèm, không giống lắm, cậu nhà họ Tạ bây giờ còn đang nằm dưới đất kìa, sếp cũng không cho tôi xử lý."
Tạ Triêu Triêu nhìn đống đồ ăn vặt trước mắt rất thèm, không biết Thẩm Chiếu Tuyết còn đang nhớ cố nhân hay không.
Thẩm Chiếu Tuyết mở một túi khoai tây chiên đang hot nhất hiện nay, hầu hết trẻ con đều thích ăn.
Hắn đặt túi khoai tây chiên trước màn hình máy tính xách tay, chuẩn bị một chút rồi rụt tay về tiếp tục làm việc.
Tạ Triêu Triêu nhìn thoáng qua khuôn mặt nghiêng của phản diện, đối phương dường như đang làm việc rất nghiêm túc.
Không cần thiết phải xé túi khoai tây chiên đặt trước phim hoạt hình đâu nhỉ.
Nhưng cậu sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội ăn chực uống chầu nào, đưa tay ra cầm lấy miếng khoai tây chiên.
Miếng khoai tây chiên bị lấy đi vẫn còn ở chỗ cũ, nhưng trên tay Tạ Triêu Triêu cũng có một miếng.
Thành công rồi??
"Cố nhân của hắn nhất định thích ăn vặt, thích xem phim hoạt hình, cho nên hắn mới bày ra như vậy, giả vờ như đối phương đang ở bên cạnh."
Tạ Triêu Triêu đưa ra một phỏng đoán rất hợp lý: "Phản diện thật thâm tình quá đi, cảm động thật đấy, tiếc là lại làm lợi cho mình rồi."
[Đúng vậy đúng vậy.] Hệ thống cảm thấy có gì đó không ổn.
Nhưng nó nhớ rõ thiết lập của vai phản diện cũng không có bạch nguyệt quang nào đã chết cả.
Theo cơ sở dữ liệu, quả thực có những người không chấp nhận được người thân qua đời, giả vờ như đối phương vẫn còn sống.
Cố nhân đó chắc đã đầu thai rồi, nếu không cũng không thể để Tạ Triêu Triêu cứ nhặt được đồ cúng như vậy.
Tạ Triêu Triêu sung sướng ngồi ăn khoai tây chiên, xem phim hoạt hình, vô cùng thoải mái.
Những con ma có người nhà cúng bái, cũng chưa chắc đã được như cậu.
Bởi vì phần lớn mọi người chỉ cúng bái vào những ngày đặc biệt, hơn nữa sẽ không mang theo đồ ăn vặt linh tinh.
Càng không nói đến việc vừa ăn vặt vừa xem phim hoạt hình.
[Ký chủ, nhân vật chính tỉnh rồi.]
Vì chuyện bị ảo cảnh cảnh cáo trước đó, ấn tượng của Tạ Triêu Triêu về nhân vật chính và hệ thống càng tệ hơn.
Vừa nghe đến nhiệm vụ là âm khí của cậu không ngừng tuôn trào ra ngoài.
Lạnh lẽo rợn người, chẳng cần bật điều hòa.
Hệ thống cảm nhận được sự thay đổi của ký chủ, ngữ khí cũng có chút yếu ớt.
[Tôi không có ý định phát nhiệm vụ đâu.] Hệ thống vội vàng giải thích: [Nhà nhân vật chính có quyền có thế, nếu mời người bắt ma sẽ bất lợi cho chúng ta.]
Nó vẫn lo lắng cho ký chủ hơn.
Ký chủ gặp chuyện, nó cũng không có năng lượng để đổi người liên kết. Tương đương với việc cùng nhau tiêu đời.
Tạ Triêu Triêu nhét một miếng khoai tây chiên vào miệng, tiếng nhai giòn tan nghe vẫn rất ghê rợn.
Có lẽ vì là ma, ăn gì cũng nghe như tiếng răng sắc nhọn gặm trên xương.
Cậu cười khẩy một tiếng đầy âm u: "Cứ để hắn đi đi, tao đâu có theo hắn đâu."
Muốn bắt ma cũng phải tìm thấy cậu đã chứ.
"Chỉ cần phản diện không đi bắt ma thì chẳng ảnh hưởng gì."
Hơn nữa tên phản diện này hình như không mê tín lắm, giờ còn chưa phát hiện ra điều bất thường.
Chắc sẽ không nghĩ đến việc tìm người bắt ma đâu.
Lúc Tạ Vân Triêu ngất đi cũng liên tục gặp ác mộng.
Trong đầu, tên giả mạo đó không ngừng bảo cậu ta cứu hắn.
Họ không phải là bạn tốt sao.
Cậu ta mơ thấy mình dù đi đến đâu, tên giả mạo đó cũng đi theo. Cậu ta giật mình tỉnh dậy mồ hôi lạnh đầm đìa. Lạnh từ đầu đến chân.
May mà đã không còn ở trong thang máy nữa.
Tạ Vân Triêu nhận ra mình dường như đã an toàn rồi, xung quanh rất sáng, không giống như có ma.
Cậu ta vẫn đang ở trong phòng tiếp khách.
Chẳng lẽ vừa nãy từ lúc bước vào thang máy chỉ là mơ thôi sao?
Tạ Vân Triêu thở hổn hển, mãi một lúc mới hoàn hồn. Lúc này mới nhận ra mình đang nằm trên đất. Cậu ta vậy mà bị đặt nằm trên sàn nhà như thế này.
Dù có một lớp thảm thì đó cũng là nơi hàng ngày bị người ta giẫm đạp. Hơn nữa còn rất cứng, khiến toàn thân cậu ta ê ẩm.
Cậu ta nhìn thấy trợ lý đang hóng chuyện ở đằng xa. Có chút tức giận đứng bật dậy, người đau đến suýt không đứng vững.
Tạ Vân Triêu đi thẳng đến trước mặt trợ lý, cau mày chất vấn: "Tại sao không đỡ tôi dậy, không gọi bác sĩ cho tôi?"
Trợ lý nghẹn lời, anh ta chỉ là một kẻ làm công quèn, có chút chột dạ nhìn về phía văn phòng bên trong.
Tạ Vân Triêu không phải kẻ ngốc, cậu ta nheo mắt lại, trưng ra nụ cười lễ phép ngoan ngoãn lần nữa.
"Vậy anh có biết tại sao tôi lại ngất đi không?"
Bây giờ cậu ta cần làm rõ mọi chuyện xảy ra trong thang máy, rốt cuộc là ác mộng sau khi cậu ta đã ngất đi, hay là thật sự có ma.
Tạ Vân Triêu rất rõ ràng, trên đời này có ma.
Nếu không cha cũng sẽ không tốn nhiều công sức như vậy để trấn áp cái tên giả mạo kia.
Bây giờ là tình huống gì.
Tên giả mạo chạy ra tìm cậu ta rồi sao?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương