Trạm xe buýt không trung, xe buýt đến trạm cuối khu D13 thì dừng lại.
Tổng cộng có 10 hành khách xuống xe. T
ôn Thiệu là người đầu tiên bước xuống, quay đầu lại nhìn thấy Kim Thiên theo sát sau đó.
Và Thẩm Khác cũng ở đó.
Người đàn ông trung niên với mùi nước hoa nồng nặc vẫn kiên nhẫn bám theo Thẩm Khác, cố gắng năn nỉ:
“Anh có muốn cùng tôi thử một lần không?”
Lúc này Kim Thiên mới biết, người ngồi phía sau họ chính là Thẩm Khác.
Trước khi Thẩm Khác bị trục xuất, rất ít người ở khu K và khu A biết đến anh.
Nhưng sau lần bị trục xuất trước đó, danh tiếng của Thẩm Khác đã lan rộng khắp cả hai khu.
Ở khu K, người sống tại đây hoặc là cực kỳ giàu có, hoặc là thuộc tầng lớp quý tộc.
Họ là những nhân vật quyền lực trong giới thượng lưu của Y thị, có tiền và có thế.
Thẩm Khác sinh ra và lớn lên tại khu K.
Cha của anh là Đại Pháp Quan của Y thị, người đưa ra phán quyết cuối cùng cho tất cả các tội phạm bị trục xuất.
Thẩm gia là một gia tộc lớn.
Thẩm Khác có tổng cộng bảy anh chị em ruột, tất cả đều là con của cha anh với bốn người phụ nữ khác nhau.
Trong số bốn người phụ nữ đó, mẹ của Thẩm Khác có địa vị thấp nhất, thậm chí còn thua xa nhiều phụ nữ ở khu A.
Người đàn ông trung niên nói rất nhiều, nhưng Thẩm Khác vẫn tỏ ra thờ ơ.
Khu D13 là nơi mà quyền lực được quyết định bằng sức mạnh và nguồn cung lương thực.
Nếu không phải ông ta thực sự thích dáng vẻ cao ráo, điển trai của Thẩm Khác, có lẽ ông ta đã dùng đến bạo lực.
“Ông chú, anh ta là người điếc đấy. Bây giờ lại chẳng khác nào con chó mất chủ. Sao ông không mua cho anh ta một cái máy trợ thính trước đi?”
Kim Thiên “tốt bụng” nhắc nhở người đàn ông trung niên đang có ý đồ xấu với Thẩm Khác.
Người đàn ông với lớp trang điểm tinh xảo ngỡ ngàng nhìn thiếu niên đứng trước mặt mình, cao hơn ông ta nửa cái đầu.
Tóc mái của Thẩm Khác hơi dài, che đi phần tai.
Da anh tái nhợt, ánh mắt u ám, trông như một ma cà rồng từ tiểu thuyết phương Tây bước ra.
Lúc trước ông ta không để ý, nhưng giờ nhìn kỹ dưới mái tóc dài lờ mờ lộ ra một chiếc máy trợ thính.
Không lạ khi nãy dù ông ta có nói gì, thiếu niên này cũng chẳng để tâm – hóa ra là anh không đeo máy trợ thính.
Chẳng lẽ anh thực sự là một kẻ điếc đáng thương?
“Hay là anh đáp ứng lời đề nghị của ông chú này đi. Dù sao cũng có người che chở cho anh.”
Tôn Thiệu chậm rãi bước đến bên cạnh Thẩm Khác.
“Bởi vì có lẽ cả đời anh sẽ phải sống ở cái nơi thấp hèn này, giống như con người anh vậy – cũng thấp hèn.”
Thẩm Khác liếc nhìn anh ta, nhún vai một cách lười biếng rồi đáp lại:
“Nếu anh quan tâm đến ông ta như vậy, sao không tự mình ‘lên’ đi? Không phải anh chán chơi mấy bạn giường không biết điều đến chết rồi sao?”
Câu nói của Thẩm Khác đánh trúng nỗi đau của Tôn Thiệu.
Trước đây, anh ta và Kim Thiên từng cùng một người nữa chơi bời, khiến một nữ sinh phải chết.
Vì chuyện này, Tôn Thiệu bị phán 10 năm trục xuất, còn Kim Thiên bị 7 năm vì vai trò đồng phạm.
Trong phiên tòa đó, Tôn Thiệu thậm chí còn ngụy biện rằng cô nữ sinh ấy cũng có lỗi khi không biết giới hạn.
Tôn Thiệu nghe nói rằng người đàn ông trung niên kia rất kiên trì rèn luyện cơ thể, sức khỏe cực kỳ tốt.
Và đặt trong bối cảnh này, “sức khỏe cực tốt” chẳng cần giải thích cũng hiểu có ý gì.
Sắc mặt Tôn Thiệu trở nên khó coi.
“Thẩm Khác, anh biết bị trục xuất đến khu D13 có ý nghĩa gì không?”
“Cha anh đã hoàn toàn từ bỏ anh rồi!”
“Chỉ cần tôi tiết lộ thân phận của anh cho bọn họ, anh sẽ không sống nổi một ngày ở đây, chắc chắn bị đám côn đồ đánh chết!”
Khu D13 hầu hết là nơi tập trung những tội phạm từng bị cha của Thẩm Khác trục xuất.
Họ sống trong một vùng đất cằn cỗi, nơi không có tương lai và không có hy vọng.
Một số người chờ đợi cái chết đến bất cứ lúc nào.
Mặc dù tất cả bọn họ đều có tội, nhưng ngay từ lúc phạm tội, họ đã mất đi sự tôn trọng với pháp luật và không còn kính sợ trước phán quyết.
Nhóm người này căm ghét đến tận xương tủy những kẻ cao ngạo, đặc biệt là Đại Pháp Quan đã khiến họ phải gánh chịu hình phạt.
Cha thiếu nợ, con phải trả.
Đối với họ, con trai của Đại Pháp Quan cũng không ngoại lệ.
Dưới ánh nắng ấm áp, gương mặt tái nhợt và nhuốm vẻ bệnh tật của Thẩm Khác bỗng nở một nụ cười, nhưng nụ cười đó lại lạnh lẽo đến rợn người.
Kim Thiên bất giác nổi da gà, cảm giác như mình vừa bị quẳng vào một nơi lạnh giá thấu xương.
Anh ta nhìn Thẩm Khác bước đến gần Tôn Thiệu, nắm lấy cổ áo Tôn Thiệu.
Với sức mạnh không ngờ, Thẩm Khác kéo Tôn Thiệu đến mép trạm xe buýt.
Tôn Thiệu vốn chỉ là một kẻ hổ giấy, về ngoài anh ta toát lên là một người giỏi ăn chơi và ra vẻ nhưng thực chất bên trong anh ta không biết đánh đấm.
Thẩm Khác với gương mặt nhợt nhạt và ánh mắt tối tăm, chỉ khẽ nhếch môi cười, vậy mà khiến Tôn Thiệu sợ hãi đến nghẹt thở.
Chân Tôn Thiệu bị nhấc khỏi mặt đất.
Khi cúi nhìn xuống dưới, anh ta chỉ thấy một khoảng sâu không đáy, khiến đồng tử anh ta co rút và toàn thân run rẩy.
Miệng anh ta hốt hoảng cầu xin:
“Anh Thẩm, anh Thẩm, tôi sai rồi! Tôi chỉ đùa thôi mà, tôi không nhớ mình đã nói gì nữa!”
Thẩm Khác khẽ nhếch môi, nụ cười nhàn nhạt:
“Thật sao? Vậy thì quên hết đi.”
Anh buông tay.
Kim Thiên nhìn bóng dáng đang rơi xuống dưới nền trời xanh mà không dám chắc Thẩm Khác đã ném người kia xuống đâu.
Anh ta suýt chút nữa hét lên, nhưng vội vàng quay sang Thẩm Khác để bảo đảm:
“Anh Thẩm, tôi chẳng thấy gì cả! Cũng không biết gì hết!”
Người đàn ông trung niên kia cũng sợ đến mềm nhũn hai chân, không còn ý định dây dưa với Thẩm Khác nữa.
Ông ta đã nhìn lầm rồi.
Thiếu niên trước mặt không phải một kẻ yếu đuối đáng thương mà là một ác ma thực sự.
Thẩm Khác không biểu lộ cảm xúc gì, bước khỏi mép trạm xe buýt.
Chỉ trong tích tắc, giá trị sám hối âm của anh tăng từ -1000 lên -1100.
Mọi thứ vừa xảy ra đều được hệ thống phát lại một cách chân thực cho Úc Nhạc Âm.
Hệ thống run rẩy nói:
“Tôi sợ quá. Nhân vật phản diện trong thế giới tiểu thuyết này sao lại trở nên đáng sợ đến thế?”
“Thật quá khủng khiếp. Nếu cứ như vậy vài năm nữa khi bước vào cốt truyện chính, không chừng vai chính cũng bị Thẩm Khác bóp chết!”
Úc Nhạc Âm không cảm thấy bất ngờ.
Hắn từng tận mắt chứng kiến Thẩm Khác vài năm sau – còn tàn nhẫn và độc ác hơn bây giờ rất nhiều.
Nhưng dù là Thẩm Khác của vài năm sau hay Thẩm Khác ở hiện tại, anh đều mang một vẻ tàn nhẫn đáng sợ.
Hệ thống hỏi:
“Ký chủ định khi nào tiếp cận mục tiêu nhiệm vụ vậy?”
Úc Nhạc Âm vốn là người Y thị.
Hắn từng nghe đến cái tên khu D13, nhưng không ngờ rằng Thẩm Khác, đối tượng liên hôn của mình lại từng sống ở nơi này.
Nếu khi ấy hắn biết, hắn thà chết còn hơn bị gia đình đưa đến làm chim hoàng yến cho Thẩm Khác.
Khi đó hắn ngây thơ nghĩ rằng mình đã thoát khỏi một địa ngục, nhưng lại không biết rằng mình đang rơi vào một địa ngục khác.
“Chờ thêm chút nữa.”
Úc Nhạc Âm nói.
Ở khu D13, đồ ăn đã là xa xỉ chứ đừng nói đến nơi ở.
Hắn quyết định đợi Thẩm Khác tìm được chỗ ở ổn định rồi mới xuất hiện, để tránh phải chịu khổ.
“Đúng là ký chủ suy nghĩ chu đáo!”
Hệ thống chú ý đến Úc Nhạc Âm đang điều khiển người giấy nhỏ.
Người giấy nhỏ nắm tay thành quyền, đập tan một hòn đá nhỏ trên mặt đất.
Phải thừa nhận rằng, quyền năng từ gói phúc lợi “mạnh mẽ tạo kỳ tích” quả thật rất hữu dụng.
Hệ thống hỏi:
“Ký chủ đang làm gì vậy?”
Người giấy nhỏ siết chặt tay, mỗi cú đấm đều nghiền nát một viên đá:
“Chuẩn bị quà ra mắt cho chồng cũ. Một cú đấm thẳng vào mũi.”
“Không có quy định nào cấm đánh mục tiêu của nhiệm vụ, đúng không?”
Hệ thống ngạc nhiên:
“Gì cơ?”
-
Khu D13 nằm giữa sa mạc than, thiên nhiên khan hiếm, cây cối chủ yếu là sản phẩm mô phỏng nhân tạo.
Thẩm Khác dựa lưng vào một cây đa thật hiếm hoi ở khu D13, nhắm mắt dưỡng thần.
Không xa nơi anh đứng, một tiếng nổ lớn vang lên, khói bụi lan tỏa dày đặc đến mức luồn qua cả mí mắt anh.
Khi khói bụi tan đi, trước mặt Thẩm Khác, cách anh không xa là một chiếc cờ lê rơi xuống, kèm theo một bàn tay đứt lìa.
Anh mặt không đổi sắc, bước qua bàn tay đó nhặt lấy chiếc cờ lê và tự nhủ rằng có lẽ sẽ dùng được vào một ngày nào đó.
Những người xung quanh cũng không mảy may phản ứng.
Họ lướt qua những mảnh thi thể bị nổ tung với vẻ mặt chai sạn, dửng dưng như thể không có gì xảy ra.
Ở Y thị, mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật.
Cả quý tộc lẫn thường dân nếu phạm pháp đều bị xử lý như nhau.
Tuy nhiên những kẻ dám vi phạm các điều cấm kỵ của pháp luật Y thị đều bị trục xuất đến khu D13.
Có lẽ mục đích của tầng lớp cai trị khi trục xuất tội phạm đến khu vực này là để họ tự giết hại lẫn nhau, nhờ đó không còn nguy cơ đe dọa đến trật tự chung của Y thị.
Hy sinh một khu D13 để đổi lấy sự an toàn và thuần khiết cho các khu vực còn lại được xem là lựa chọn hợp lý.
Các vụ nổ ở khu D13 xảy ra gần như hàng ngày.
Những người đã sống ở đây một thời gian dài khi đi trên đường, nghe tiếng nổ thấy mảnh thi thể văng đến gần chân mình cũng không mảy may hoảng sợ, chỉ coi đó là chuyện thường tình.
“Tiểu Dư! Sắp hết tháng rồi, tiền thuê cửa hàng tháng này anh tính khi nào trả tôi đây?”
Chủ nhà đến thu tiền.
Dư Cố bê ra một tách trà, cung kính đặt trước mặt ông ta, cười gượng với vẻ khó xử:
“Chú ơi, cho cháu thêm vài ngày nữa đi ạ.”
Chủ nhà đưa mắt nhìn quanh tiệm sửa chữa máy móc nhỏ bé, nơi trong suốt ba tháng qua không có lấy một vị khách nào ghé vào.
Lý do thứ nhất là vì dân bản xứ ở khu D13 ngày càng ít, còn những tội phạm bị trục xuất tới thì ngày càng nhiều.
Quan trọng hơn, kể cả khi có khách chỉ cần hỏi vài câu đã biết chủ tiệm này không đủ khả năng làm việc.
“Tiểu Dư à… Nếu anh không còn hứng thú với việc sửa chữa máy móc nữa, hay là chuyển nhượng cửa hàng này cho người khác đi. Như vậy, ít nhất anh còn kiếm được một chút tiền.”
Dư Cố cúi đầu, im lặng thật lâu.
Mấy tháng trước, cha anh ta đã qua đời.
Tiệm sửa chữa máy móc này là kỷ vật duy nhất cha để lại, nên dù thế nào anh ta cũng không thể bán đi.
Chủ nhà cũng hiểu lý do này, ông thở dài:
“Hôm nay lại có một đám thiếu gia nhà giàu đến khu này. Hay anh thử giúp bọn họ làm vài việc để kiếm chút tiền cơm trước đi.”
“Còn tiền thuê nhà… thì cứ nợ đó đã.”
Dư Cố đáp:
“Cũng không còn cách nào khác.”
Trong lúc đó, ở tiệm sửa chữa, Kim Thiên vốn định vào để sửa chiếc đồng hồ máy móc của mình.
Nhưng vừa nghe đoạn hội thoại kia, anh ta giật mình, lập tức ôm chặt lấy chiếc đồng hồ đắt tiền rồi rón rén rời khỏi tiệm, lẩn vào con hẻm nhỏ bên cạnh.
Mẹ nó, cái nơi quái quỷ này.
-
Khu D13 là khu vực lạc hậu nhất của toàn Y thị, nền kinh tế cực kỳ kém phát triển.
Đây là nơi tập trung những người nghèo khó, kiếm tiền ở đây quả thật không dễ dàng.
Mỗi năm từ các khu phát triển như khu A hoặc khu B lại có những thiếu gia, tiểu thư bị trục xuất đến đây.
Bọn họ đều phạm phải những tội ác lớn, năng lực sinh tồn kém cỏi, khả năng chiến đấu gần như bằng không trong khu D13 đầy rẫy hiểm nguy.
Nhưng họ có một điểm chung: bọn họ có tiền.
Những chiếc trí năng đầu cuối mà họ mang theo mình chứa đầy tiền tài, khiến những dân bản xứ nghèo khổ của khu D13, vốn đã căm ghét những kẻ "phế tài nhà giàu" này càng thêm hận thù.
Lúc này Dư Cố đang âm thầm quan sát một thiếu gia đứng dưới tán cây đa lớn.
Nguyên nhân rất đơn giản: người thanh niên này nhìn qua đã thấy toàn thân toát lên vẻ quý giá, một dáng vẻ mà chỉ những kẻ có tiền mới có.
Anh dựa vào thân cây, nhắm mắt dưỡng thần, bất động rất lâu.
Không rõ là đã từ bỏ ý chí sinh tồn hay đơn giản là tuyệt vọng với hoàn cảnh hiện tại.
Dư Cố tiến lại gần hơn, chú ý thấy trong tay người thanh niên có hai chiếc máy trợ thính nhỏ, thiết kế tinh xảo.
Hóa ra là một kẻ điếc.
Dư Cố thoáng do dự.
Hai chiếc máy trợ thính đó có vẻ đáng giá không ít tiền.
Đứng suy nghĩ một lúc, anh ta vẫn quyết định không ra tay.
Một kẻ điếc có tiền ở khu D13 chắc chắn sẽ chết, đặc biệt là nếu mất đi máy trợ thính, bị người khác đánh lén cũng không hề hay biết.
Anh ta không muốn gián tiếp gây ra cái chết của người khác.
Nhưng đôi giày trên chân kẻ điếc này trông khá tốt, nếu mang đi rửa sạch rồi bán lại cho người ở khu D có lẽ sẽ đổi được chút tiền hoặc đồ ăn.
Dư Cố mới đi gần được vài bước thì một chiếc cờ lê bằng thép từ trên trời rơi xuống, suýt nữa đập trúng mu bàn chân anh ta.
Ngẩng đầu lên, anh ta thấy người thanh niên kia đã đeo máy trợ thính trên tai.
“Đại ca, rốt cuộc anh có nghe thấy hay không vậy?”
Dư Cố thắc mắc.
Nếu phải đeo hai chiếc máy trợ thính, chắc chắn tai anh không tốt.
Rõ ràng Dư Cố đã bước đi rất nhẹ, vậy mà sao người này lại phát hiện ra?
Thẩm Khác hạ mắt liếc qua, nhận thấy trên tay Dư Cố không đeo vòng tay chứng nhận của những người bị trục xuất, chứng tỏ anh ta là dân bản xứ.
Anh lạnh lùng hỏi thẳng:
“Anh có chỗ ở không?”
Dư Cố cho rằng thiếu gia này đang hỏi xem ở đây có khách sạn hay không, liền bật cười:
“Anh nhìn xung quanh đi, chỗ này trông giống có khách sạn sao?”
Thật ra trước đây, khu D13 từng có một khách sạn duy nhất.
Nhưng vì ở đây quá nhiều kẻ bá đạo, ăn uống không trả tiền, còn đánh chết nhân viên quầy lễ tân, tự ý lấy chìa khóa phòng nên khách sạn đó cũng đã bị phá bỏ từ lâu.
Trời lúc này đã sắp tối.
Mà ở khu D13, khi màn đêm buông xuống, những "tai nạn bất ngờ" xảy ra quá thường xuyên.
Có một chỗ trú ẩn an toàn là điều cần thiết.
Thẩm Khác hiểu điều này.
Anh cúi xuống nhặt thanh sắt trên mặt đất, rồi lặp lại câu hỏi với vẻ lạnh lùng:
“Tôi đang hỏi anh có chỗ ở hay không.”
Ba giây sau, Dư Cố mới phản ứng lại — hình như anh ta đang bị người này dọa để cướp chỗ ở.
“Dựa vào cái gì mà tôi phải...”
Chưa kịp nói hết câu, Dư Cố đã nhìn thấy thanh sắt trong tay người thanh niên kia bị bẻ cong dễ dàng.
“Dựa vào cái gì mà tôi không cho anh chỗ ở chứ?”
Dư Cố ngay lập tức đổi giọng, cúi đầu khom lưng, dẫn Thẩm Khác về nhà mình.
Trong lòng anh ta âm thầm nghĩ: Chết tiệt, mấy tên ‘cừu béo’ lần này toàn là quái vật đội lốt người.