Ngụy Mãng thấy chủ tử nhà mình đứng trong gió tuyết, thần sắc kia là thứ hắn ta chưa từng thấy bao giờ.
Hắn ta không nhịn được mở miệng: “Bệ hạ?”
Tiêu Dực thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Ngụy Mãng hỏi: “Ngươi cảm thấy, Trẫm là người như thế nào?”
Đáng sợ đến mức nha đầu kia nhìn thấy hắn cứ như gặp quỷ, đầu cũng không ngoảnh lại mà bỏ chạy, giống như không muốn có nửa điểm dây dưa với hắn vậy.
Ngụy Mãng im lặng một chút, len lén ngước mắt nhìn vị Đế vương trước mặt.
Vị Đế vương này năm nay chỉ mới ba mươi sáu tuổi nhưng trải nghiệm lại quá nhiều.
Hắn mười ba tuổi đã ra sa trường rèn luyện, mười lăm tuổi lập nên vô số chiến công hiển hách, quân địch chết dưới tay hắn không đếm xuể.
Mười sáu tuổi hồi triều, chưa đầy hai năm đã đấu thắng mấy vị Hoàng tử Thân vương, được phong làm Thái tử.
Làm Thái tử chưa đầy hai tháng đã đăng cơ xưng Đế.
Từ thiếu niên Đế vương đến thanh niên hiện tại, thấm thoắt đã mười mấy năm trôi qua.
Vị Đế vương này tích uy rất nặng. Ngay cả người đi theo bên cạnh Đế vương nhiều năm như hắn ta, cũng không dám tùy tiện càn rỡ.
Hắn ta cân nhắc từ ngữ rồi mở miệng nói: “Bệ hạ là một vị Đế vương rất nhân ái.”
“Nhân ái? Trẫm còn tưởng Trẫm rất đáng sợ chứ.” Tiêu Dực nhớ tới thiếu nữ vừa chạy trốn như thỏ đế kia, không nhịn được cười khẩy một tiếng.
Sợ hắn đến mức như vậy sao?
Trong chớp mắt, ý cười trên mặt Đế vương càng thêm đậm.
Tuy nói vừa rồi không bắt được thiếu nữ nhát gan như thỏ đế kia. Nhưng chung quy cũng có thể khẳng định được một điểm. Đó chính là, nàng quả thực là người của Hành cung Thước Sơn này.
Vốn dĩ không định chủ động tìm kiếm nữ tử đêm đó, lúc này Đế vương nhìn Ngụy Mãng, tùy ý phân phó: “Tra một chút, hôm qua có những ai đã ra khỏi hành cung.”
Ngụy Mãng nghe vậy, trong lòng rùng mình.
Chuyện Bệ hạ phái mình đi tìm một nữ tử, quả thật là chuyện xưa nay chưa từng có.
Hành cung Thước Sơn dù sao cũng là nơi Hoàng đế nghỉ lại, tự nhiên canh phòng cẩn mật, người ra kẻ vào đều có ghi chép. Chỉ cần tra xét một chút là biết nữ tử kia là ai rồi.
Ngụy Mãng làm việc rất nhanh nhẹn. Chẳng bao lâu sau, hắn ta đã trình lên danh sách ghi chép những người ra vào hành cung.
Tiêu Dực ngồi trước thư án, tùy ý mở danh sách ra.
Người được ghi chép trên cùng là tên của Thái tử, xuống dưới một chút chính là tên của Bùi Cẩm Ninh.
Thời gian hai người rời cung gần như trùng khớp.
Chuyện này chẳng có gì lạ, chuyện Thái tử đưa cô nương Bùi phủ đi Kim Phong Đài, hôm qua lúc về hành cung Tiêu Dực đã biết rồi.
Ánh mắt Tiêu Dực không hề dừng lại nửa điểm, tiếp tục nhìn xuống dưới.
Các quý nữ rời hành cung đi giải sầu có hơn mười người, tỳ nữ đi theo có hai ba mươi người.
Còn có người ra ngoài mua sắm...
Đủ loại người, trên danh sách ghi chép không ít cái tên.
Có những cái tên thậm chí còn không phân biệt được nam nữ.
Tiêu Dực day day trán, ném danh sách cho Ngụy Mãng, buông một câu: “Tra.”
Ngụy Mãng nhận lấy danh sách: “Vâng.”
Trong lòng hắn ta cũng không nhịn được tò mò, nữ tử ngày đó rốt cuộc là người phương nào.
Buổi chiều, Cẩm Ninh đang ngủ trưa. Bên ngoài truyền đến tiếng thúc giục của Hải Đường: “Cô nương, người phải dậy rồi, lát nữa Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương thiết yến, những người theo hầu giá ở hành cung đều phải có mặt, cô nương cần phải thay y phục sớm, chớ để muộn giờ.”
Cẩm Ninh ngồi dậy, để mặc cho Hải Đường và Thạch Lựu thay y phục cho mình.
“Cô nương, hôm nay mặc bộ váy màu đỏ thắm này thế nào?” Hải Đường nhìn ba bộ y phục trên bàn, cười nói.
Cẩm Ninh nhìn thấy bộ đó, im lặng một chút. Bộ y phục màu đỏ thắm này, nàng không dám mặc nữa!
Càng không dám mặc chạy đến cung yến.
Bây giờ vẫn chưa đến lúc để vị Đế vương kia biết được thân phận thật sự của nàng.
Chưa biết rõ, đôi khi mới càng hấp dẫn người ta, không phải sao? Nếu để vị Đế vương vốn luôn khắc kỷ kia biết nàng là Thái tử phi đã được định sẵn, hắn làm sao có thể động lòng với nàng? Chỉ sợ sẽ thẹn quá hóa giận mới đúng!
Cẩm Ninh chỉ vào bộ váy đối khâm màu trắng ngà thêu hoa ngọc lan chìm nhạt màu hơn bên cạnh, khẽ nói: “Lấy bộ này đi.”
Bộ y phục này có phần quá mức giản dị. Đặc biệt là ở Hành cung Thước Sơn tuyết phủ trắng xóa này, màu sắc như vậy càng không nổi bật. Nhưng may mắn là Cẩm Ninh sinh ra đã có dung mạo xinh đẹp, tóc đen môi đỏ, tươi tắn vô cùng.
Y phục như vậy mặc lên người nàng, không những không có cảm giác nhạt nhòa, ngược lại còn tôn lên vẻ đẹp thanh khiết như yêu tinh trong tuyết của nàng.
Thật ra Cẩm Ninh vốn dĩ là một người có dung mạo tuyệt sắc.
Chẳng qua, đa số thời gian nàng đều duy trì vẻ đoan trang hiền thục của một nữ tử thế gia, khiến người ta nhìn vào không khỏi cảm thấy có chút cổ hủ, nên đã bỏ qua dung nhan kiều diễm này.
Đợi mặc xong xuôi.
Cẩm Ninh lại chọn một tấm khăn che mặt đeo lên.
Hải Đường có chút khó hiểu: “Cô nương, sao người lại che mặt đi vậy?”