“Lại còn em trai nuôi, nghe mà phát ham.”
Lâm Thư Duy di ngón tay trên màn hình một hồi lâu, cuối cùng nhấn vào nút xác nhận rời khỏi sảnh chờ.
“Thôi đi, em nhiều em trai lắm.”
Hoắc Đình: “Đồ lừa đảo.”
Lâm Thư Duy hốt hoảng: “Em đi ngủ đây.”
Chẳng đợi Hoắc Đình kịp nói thêm câu nào, cô nhanh chóng rời đội rồi đăng xuất khỏi game, ngay cả quà điểm danh của ngày mới cũng không buồn nhận.
Hoắc Đình nhắn tới: [Ngày mai chơi game nhớ gọi cả em trai theo nhé.]
Trong phút chốc, Lâm Thư Duy chẳng thể phân biệt nổi anh đang nhắc đến cậu “em trai” nào.
Sáng hôm sau.
Lâm Thư Duy tỉnh dậy khi chuông báo thức còn chưa kịp reo. Sau một đêm dài chìm trong mộng mị, cô ăn sạch sành sanh bát mì bà Vương nấu cho.
“Hôm nay định xuống đồng cày cuốc hay sao mà ăn khỏe thế con?”
Lâm Thư Duy đáp: “Làm xong hết rồi mẹ ạ.” (Thực ra là làm trong mơ rồi).
Bà Vương dặn dò: “Mẹ đi nhảy đây, nhớ giặt đống quần áo trong giỏ đi nhé. Tiện thể mở cửa phòng ra cho thoáng khí, suốt ngày cứ rú rú như con chuột nhắt không chịu bước chân ra đường, nhìn con lợn nó còn có sức sống hơn con đấy.”
“...”
Đúng là đã qua thời kỳ “vàng son” lúc mới về nhà, giờ cô phải chuẩn bị tinh thần bị mẹ mắng ròng rã suốt hai tháng tới.
Sau khi giặt xong quần áo, Lâm Thư Duy quay về phòng trang điểm. Đang dặm dở lớp kem nền thì Bùi Tinh Nhất gửi tin nhắn đến.
[Không cần đi đón thằng nhóc kia nữa đâu, ba mẹ tớ hôm nay về quê nên đã lái xe qua đón nó luôn rồi.]
Trả lời xong, Lâm Thư Duy đặt chiếc cọ nhỏ xuống. Tốt thôi, hôm nay cô lại thất nghiệp rồi. Nhưng nếu đã lỡ họa mặt đến tầm này mà không ra ngoài dạo phố thì đúng là phí phạm.
Trái ngược hoàn toàn với nhịp sống của cô, lúc Lâm Thư Duy sắp sửa ra khỏi cửa thì Hoắc Đình mới thức dậy. Anh vốn là kiểu người sống về đêm, nên luôn cảm thấy ban ngày dài dằng dặc thật khó trôi.
[Đi hẹn hò à?]
Lâm Thư Duy: [Vừa mới ra khỏi nhà.]
Hoắc Đình nhắc nhở: [Còn 26 ngày nữa.]
[26 ngày gì cơ?]
Hoắc Đình: [Còn đúng 26 ngày nữa là đến thời hạn quyết định anh có còn độc thân hay không.]
…
Ngủ một mạch đến tận mười một giờ trưa, Lâm Thư Duy tỉnh dậy mà đầu óc vẫn còn mơ màng. Nhìn ánh nắng gắt gỏng ngoài cửa sổ, cô mới sực nhớ ra: Hiện tại đang là mùa hè sau khi đã chia tay Hoắc Đình, chứ không phải mùa đông mập mờ của nửa năm trước.
Thật kỳ lạ, rõ ràng từ lúc bắt đầu mập mờ, yêu nhau cho đến khi chia tay cộng lại còn chưa đầy mười tháng, vậy mà Lâm Thư Duy cứ ngỡ mình và Hoắc Đình đã bên nhau lâu lắm rồi. Bản thân cô cũng không giải thích nổi tại sao, lúc chia tay không quá bi lụy, nhưng cảm giác hụt hẫng thì cứ âm ỉ kéo dài mãi không tan.
“Lâm Thư Duy!”
“Dậy mau, xuống nhà làm việc đi con!”
Chẳng biết do Hoắc Đình cảm thấy tội lỗi hay lại đang ủ mưu đồ xấu gì mà anh chịu để yên cho cô tịnh dưỡng hai ngày. Sau những trận “vắt kiệt sức lực” đó, Lâm Thư Duy cuối cùng cũng có được vài ngày bình lặng.
Bà Vương thúc giục: “Xuống lầu lấy hộ mẹ cái bưu phẩm.”
“Vâng ạ.”
Đợi đến khi mấy vết hằn trên chân do Hoắc Đình để lại tan gần hết, Lâm Thư Duy mới dám diện váy ngắn. Khoác lên mình chiếc váy hoa nhí màu xanh nhạt, cô khẽ vuốt mái tóc dài ngang thắt lưng, thầm nghĩ mình lại muốn đi cắt tóc rồi.
Xuống đến nơi, Lâm Thư Duy không vội ra trạm chuyển phát ngay mà ghé vào siêu thị mua kem. Đang mải chọn lựa thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói.
“Lấy cho anh hộp vị đào kia đi.”
Quay đầu lại, Hoắc Đình đã đứng sừng sững ngay sau lưng cô từ lúc nào. Anh vừa chạy bộ buổi sáng xong, tóc tai còn ướt đẫm mồ hôi, trên tay vắt một chiếc khăn lông màu xám trắng.
Lâm Thư Duy lấy hộp kem đó đưa cho anh: “Anh chạy bộ ở đâu thế?”
“Quanh hồ.”
Thanh toán xong, Hoắc Đình thong thả bóc vỏ kem rồi đưa lại cho cô.
“Xuống đây chỉ để mua kem thôi à?”
“Không phải.”
Lâm Thư Duy đón lấy cây kem vị dâu tây, vị ngọt lịm tan trên đầu lưỡi: “Tôi xuống lấy bưu phẩm hộ mẹ.”
Hoắc Đình hỏi: “Mấy giờ mới ngủ dậy đấy?”
Lâm Thư Duy đáp: “Mới dậy được hai mươi phút.”
Đêm qua cô bị muỗi đốt mấy phát, chiếc váy sát nách không che nổi những nốt đỏ chi chít trên cánh tay. Nhìn chúng cứ như những dấu hôn mà anh từng để lại, ngay cả trên cổ cũng có, lúc ẩn lúc hiện sau làn tóc dài.
“Tối qua không dùng hương muỗi à?”
Lâm Thư Duy lắc đầu: “Tôi không dùng, dùng cái đó không ngủ nổi.”
Loại hương muỗi bà Vương mua vừa to vừa đen, đốt lên khói xộc thẳng vào phổi khiến cô cả đêm chỉ thấy khó thở.
Hoắc Đình bảo: “Nhà anh có máy đuổi muỗi bằng tinh dầu điện.”
“Cái đó không ăn thua đâu.”
Đến trạm chuyển phát, Lâm Thư Duy đưa kem cho anh: “Cầm hộ tôi một lát, để tôi tìm đồ.”
Cái từ “một cái” mà bà Vương nói chỉ là con số ước lệ, thực tế danh sách mã nhận hàng đã chiếm hết nửa màn hình điện thoại. Đến khi Lâm Thư Duy tìm xong kiện cuối cùng, Hoắc Đình đã bị đống hộp lớn hộp nhỏ bao vây đến nghẹt thở.
“Nhiều thế này cơ à?”
Anh thầm nghĩ, nếu không tình cờ gặp anh, giữa cái thời tiết nắng nóng như thiêu như đốt này, một mình cô phải đi lại bao nhiêu chuyến mới bưng hết chỗ này về nhà?
Lâm Thư Duy thản nhiên đáp: “Thế này còn là ít đấy.”
Kem trong tay chỉ còn lại nửa hộp, nếu đợi mang về đến nhà chắc chắn sẽ chảy thành nước, nên cô định đứng ăn nốt rồi mới lên lầu.
Hoắc Đình gợi ý: “Vị này của anh ngon hơn của em đấy, thử tí không?”
Lâm Thư Duy liếc xéo anh một cái: “Thế anh định ăn của tôi à?”
“Không.”
Phần kem của Hoắc Đình vẫn còn khá nhiều, Lâm Thư Duy liền cầm thìa múc một miếng từ phía bên anh chưa chạm tới. Vị đào thanh mát quả thực ngon hơn hẳn vị dâu của cô, lại không quá ngọt.
“Lúc hôn nhau sao không thấy em chê hả?”
Lâm Thư Duy hừ lạnh một tiếng: “Ai bảo tôi không chê? Chẳng qua là tại anh khỏe quá thôi, nếu không tôi đã chạy mất dạng từ lâu rồi.”
Đúng là cái miệng của cô nàng này còn cứng hơn cả người anh nữa.
Hoắc Đình cười giễu: “Có giỏi thì lần sau anh hôn, em đừng có mà quấn lấy lưỡi tôi.”
Lâm Thư Duy nói: “Mặc kệ tôi.”
Cô cứ thích quấn lấy đấy, mắc gì mà anh không cho.
Phần kem còn lại Hoắc Đình nhường hết cho cô, anh vắt khăn lông lên cổ rồi cúi người sắp xếp lại đống bưu phẩm. Sau khi anh chồng các hộp theo thứ tự từ lớn đến bé, Lâm Thư Duy chỉ việc cầm hai cái hộp nhỏ nhất còn sót lại trên cùng.
“Đi thôi.”
Vứt rác xong, Lâm Thư Duy rảo bước nhẹ nhàng đi sau lưng anh. Chẳng biết sáng nay Hoắc Đình đã chạy bộ bao lâu mà cả một mảng lưng áo anh đều ướt đẫm mồ hôi.
Lúc lên lầu, Hoắc Đình hỏi cô: “Chiều nay em có kế hoạch gì không?”
Lâm Thư Duy đầy cảnh giác: “Anh định làm gì? Tôi không sang nhà anh đâu đấy.”
Anh khẽ cười: “Ngoài em ra thì tôi còn có thể làm gì được nữa?”
“...”
“Đồ mặt dày.”
Không đùa giỡn với cô nữa, Hoắc Đình nghiêm túc nói: “Mấy ngày nay ở nhà toàn ăn cơm hộp, tôi định nhờ người bản địa như em dẫn đi ăn mấy món ngon để cải thiện cuộc sống đây.”
Lâm Thư Duy đáp: “Tôi có biết khẩu vị của anh thế nào đâu, anh cứ đi ăn thử vài quán là biết ngay mà.”
Hoắc Đình thản nhiên: “Không biết đường.”
“Có định vị mà.”
“Lười.”
Đến trước cửa nhà, Lâm Thư Duy bảo anh đặt đống bưu phẩm xuống.
Hoắc Đình hỏi: “Đã mang đến tận đây rồi, không đưa vào nhà luôn à?”
Lâm Thư Duy dứt khoát nói: “Không cần đâu.”
Để anh mang vào thì chắc chắn bà Vương lại được dịp phấn khích cho xem. Với lại chỉ còn một tiếng nữa là đến giờ cơm trưa, cô không muốn phải ngồi ăn cùng Hoắc Đình tại nhà mình chút nào, điều đó cực kỳ ảnh hưởng đến cảm giác ngon miệng của cô.
Đặt đống đồ xuống, Hoắc Đình dùng khăn lau qua bàn tay.
“Không định trả cho anh chút phí vận chuyển à?”
Lâm Thư Duy vặc lại ngay: “Chẳng phải anh đã ăn kem của tôi rồi sao?”
Hóa ra cô tính toán nợ nần kiểu này đấy.
Hoắc Đình cố tình trêu chọc: “Chẳng phải mấy miếng cuối cùng đều để em ăn hết rồi sao? Trả lại cho anh đây.””
“Đồ keo kiệt.” Lâm Thư Duy làm bộ nôn một cái rồi chỉ xuống đất: “Nôn ra hết rồi đấy, anh tự đi mà nhặt.”
Cô có đôi mắt to tròn, gương mặt mộc không chút phấn son trông cực kỳ thanh tú và tự nhiên. Khi nói chuyện, hơi thở của cô còn thoang thoảng vị dâu tây, vừa kiêu kỳ lại vừa đáng yêu.
Chụt.
Hoắc Đình áp hai tay lên má cô vò nhẹ một cái, rồi cúi đầu hôn thật mạnh lên mặt cô.
“Lâm Thư Duy, sao em lại đáng yêu thế này nhỉ?”
Tim Lâm Thư Duy như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực!
Đây là ngay trước cửa nhà cô đấy!
Bà Vương có thể bước ra bất cứ lúc nào!
“Anh buông tôi ra!”
Hoắc Đình ấn ngón tay lên môi cô: “Sợ thế cơ à?”
Lâm Thư Duy gắt: “Đừng có phát điên!”
Người đàn ông nhếch môi cười: “Chiều nay đừng có diện đẹp quá, không là tôi sợ em không bước nổi ra khỏi tòa nhà này đâu.”
“Đồ lưu manh.”
Hoắc Đình bị cô mắng mà lại thấy sướиɠ rơn, anh cúi đầu chiếm chút tiện nghi thêm lần nữa rồi mới chịu quay người đi về nhà.