Nước đá trôi xuống thực quản, rơi thẳng vào nơi sâu thẳm của trái tim.
Rõ ràng biết rằng không nhìn thì sẽ không phải tự hành hạ mình, nhưng anh vẫn không thể dời mắt khỏi gương mặt đang cười nói vui vẻ kia.
Ngày này hai năm trước, Lương Tịnh Xuyên trở về Nam Thành một chuyến.
Mùa hè hoãn tốt nghiệp đó, gần như ngày nào anh cũng vùi đầu trong phòng thí nghiệm, để kịp thời hạn thẩm định bài báo, lúc nhắm mắt mở mắt đều là luận văn và dữ liệu.
Đến khi hoàn hồn thì kỳ nghỉ cũng sắp kết thúc.
Về vừa đúng dịp sinh nhật Trần Bạc Vũ.
Trần Bạc Vũ nói muốn mời khách, và bảo rằng, cô gái anh thích rốt cuộc đã đồng ý làm bạn gái anh vào đúng ba ngày trước sinh nhật.
Hỏi là ai, Trần Bạc Vũ còn úp úp mở mở, nói đến lúc đó sẽ biết.
Địa điểm ăn uống nằm trên một con phố nhỏ mang đậm phong cách Dân quốc ở khu phố cổ.
Chẳng may lúc ra khỏi nhà trời bắt đầu mưa, lại gặp đúng giờ cao điểm, đường sá tắc nghẽn kinh khủng. Tại một ngã tư đèn xanh đèn đỏ, anh xuống xe, đi bộ một trăm mét đến nhà hàng.
Mưa không quá lớn, anh đi tới dưới hiên, đang định đẩy cửa vào thì phía sau có tiếng bước chân chạy tới.
Anh quay đầu theo tiếng động, ánh mắt bắt gặp một gương mặt như tuyết mỏng sương trong.
Anh không giấu nổi sự ngạc nhiên: "Lam Yên?"
Lam Yên nghe tiếng ngước mắt lên, khựng bước chân lại, không đáp lại lời chào của anh nhưng dường như sự xuất hiện của anh ở đây không làm cô thấy bất ngờ.
Lúc này, anh mới để ý trên đầu Lam Yên đang che một chiếc áo vest nam.
Tim anh thắt lại một cái, một dự cảm tồi tệ đột ngột nảy sinh.
Câu hỏi còn chưa kịp thốt ra thành lời, khóe mắt anh đã thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc khác đang rảo bước từ trong màn mưa tới.
Trần Bạc Vũ sau khi đỗ xe ở phía đối diện đã chen vào dưới mái hiên chật hẹp, càm ràm một câu "Thời tiết này thật là", sau đó nhìn anh cười nói: "Cậu cũng vừa tới à?"
Ngay giây tiếp theo, anh ta tự nhiên nắm lấy cổ tay cô gái đang đứng đối diện với anh, kéo nhẹ cô về phía sau, kéo về bên cạnh mình, như thể phân chia ra hai chiến tuyến rạch ròi: "Cứ ngại chưa dám nói với cậu... Tôi và Lam Yên ở bên nhau rồi."
Dự cảm ứng nghiệm nhanh đến thế.
Cho đến tận ngày nay, anh vẫn không thể nhớ lại một cách trọn vẹn bữa cơm đó đã kết thúc như thế nào.
Thực ra, Trần Bạc Vũ không phải bạn trai đầu tiên của Lam Yên, với điều kiện là hai người cô từng quen trước đó có thể được gọi là bạn trai.
Một lần hồi cấp ba, một lần hồi đại học, bên cạnh cô xuất hiện những gương mặt lạ không rời nửa bước, thế nhưng chưa đầy bốn tuần đã biến mất, thậm chí còn không trụ nổi qua giai đoạn ba tháng mặn nồng thông thường.
Nhưng với Trần Bạc Vũ, cô đã quen được hai năm, thậm chí từ hơn nửa năm trước đã bắt đầu thử tiếp xúc với người nhà anh, như thể đang chuẩn bị cho bước tiếp theo. Dù bước đi này không mấy suôn sẻ và tạm thời bị gián đoạn, nhưng cũng chứng minh được rằng, với cô, Trần Bạc Vũ có vị trí quan trọng khác hẳn người thường.
Anh và Trần Bạc Vũ là bạn bè hơn mười năm, dĩ nhiên hiểu rõ người này phần lớn thời gian đều rất đáng mến, giống như lúc này vậy.
Là người ngoài cuộc, anh không thể biết được toàn bộ quá trình họ quen nhau, nhưng qua những mảnh vụn nhặt nhạnh được, anh cũng biết Trần Bạc Vũ rất giỏi tạo ra những bất ngờ không báo trước như vậy, đột nhiên khiêu vũ ngoài ban công, hẹn hò ở cửa hàng tiện lợi lúc hai giờ sáng, ngẫu hứng bay chuyến bay đêm đến thăm...
---