Sắc Xanh Vụng Trộm

Chương 19

Trước Sau

break

Sản phẩm văn hóa sáng tạo trải nghiệm được thiết kế cho người có hứng thú vốn chỉ ở mức độ nhập môn.

Lõi tranh tổng cộng chỉ có một lỗ hổng lớn, chẳng bao lâu sau đã vá xong.

Lương Tịnh Xuyên nhờ Lam Yên kiểm tra.

Ngón tay cô chạm lên, sờ thử độ dày của mép dán: "Khá tốt."

"Thật chứ?" Lương Tịnh Xuyên nhìn cô.

"Có cần thiết phải lừa anh không, tôi cũng đâu có định dụ dỗ nam sinh lớp 12 khai báo nguyện vọng."

Dụ dỗ.

Lương Tịnh Xuyên lặp lại từ này trong lòng, khẽ nhếch môi rồi nói: "Bước tiếp theo là..."

"Bồi giấy mệnh mới."

Lam Yên kéo túi nguyên liệu bên cạnh lại, trong lúc lục tìm thì có người đi tới phía đối diện.

Lương Tịnh Xuyên ngẩng đầu.

Trần Bạc Vũ chống tay lên mép bàn, cười nói: "Sao hai người lại trốn ra đây thế này."

Lương Tịnh Xuyên im lặng một giây mới đáp: "Cái này khá hay, cậu có thể thử xem."

Trần Bạc Vũ cười: "Thử rồi. Tay chân tôi lóng ngóng, không chơi được môn này."

Lương Tịnh Xuyên ngước mắt: "Khi nào?"

Trần Bạc Vũ: "Hồi trước ấy, lúc tới xưởng bồi tìm Yên Yên chơi."

Đúng lúc này, có người từ trong bếp đi ra, cười nói đồ ăn có thể lên bàn rồi, có lẽ phải dọn dẹp bàn ăn thôi.

Trần Bạc Vũ thuê đầu bếp trưởng của một nhà hàng anh yêu thích đến nấu tiệc tại gia, trong bếp toàn là người của đội ngũ đầu bếp.

Trần Bạc Vũ gật đầu, hỏi Lương Tịnh Xuyên: "Sửa xong chưa?"

Lương Tịnh Xuyên thản nhiên đáp: "Chưa."

Lam Yên nhìn Lương Tịnh Xuyên rồi nói: "Đợi năm phút. Thay giấy mệnh xong là hòm hòm rồi."

Trần Bạc Vũ nói "Được", rồi quay người đi về phía bếp: "Để anh vào xem món ăn thế nào."

Trong bộ hộp mù này là bản sao của bức lụa màu Xuất Thủy Phù Dung Đồ của Ngô Bính thời Nam Tống, kích thước không lớn, tầm 30cm, thao tác không tốn thời gian.

Túi dụng cụ có sẵn hồ dán, dĩ nhiên không tốt bằng loại Lam Yên và mọi người tự nấu, nhưng dùng để trải nghiệm quá trình thì cũng tạm được.

Lam Yên đổ hồ vào bát, thêm nước sạch pha thành nước hồ, lấy một chiếc khăn khô thấm bớt nước thừa ở mặt sau lõi tranh đã phục chế, rồi cầm chổi chuyên dụng nhúng nước hồ quét lên mặt sau.

Làm mẫu vài đường, cô đưa chổi cho Lương Tịnh Xuyên: "Anh làm đi."

Lương Tịnh Xuyên cầm lấy chổi, đưa qua đưa lại hai lượt như Lam Yên vừa chỉ: "Thế này à?"

"Ừm."

Sau khi quét nước hồ xong hai lượt, Lam Yên lấy tờ giấy xuyến đơn dùng để bồi lõi tranh phủ lên mặt sau, lấy chổi lông thú để ép giấy: "Bắt đầu từ giữa, quét ra ngoài theo hình chữ Mễ, đừng dùng lực quá mạnh..."

Chữ Mễ (米): Một kiểu quét chổi theo hình dấu sao, bắt đầu từ tâm tỏa ra các hướng để đảm bảo giấy phẳng và đều hồ. 

Lam Yên vừa thao tác vừa giảng giải các điểm chính, cũng chỉ quét vài cái rồi giao phần còn lại cho Lương Tịnh Xuyên.

Anh tuy không thạo nhưng gan lì và tỉ mỉ, nên bắt nhịp rất nhanh.

Tiếng chổi lông lướt trên mặt giấy tạo ra tiếng sột soạt nhẹ nhàng.

Giọng của Lương Tịnh Xuyên lẫn vào trong đó, không mấy rõ ràng: "Trần Bạc Vũ thường xuyên tới đó à?"

Lam Yên phải phân tích một chút mới nghe rõ câu hỏi: "Hả?"

"Nơi cô làm việc ấy."

"Hồi trước thôi."

Lam Yên cảm thấy hơi kỳ quái.

Mức độ căng thẳng giữa cô và Lương Tịnh Xuyên tuy đã giảm dần theo tuổi tác, nhưng sau sự cố ăn đêm vừa rồi, cũng chỉ miễn cưỡng đạt tới trạng thái "nước sông không phạm nước giếng", còn lâu mới đến mức hòa hợp, chứ đừng nói đến "anh em thuận hòa". Chỉ cần nghĩ đến ái từ này thôi đã khiến cô nổi da gà.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc