Rơi Vào Bẫy Tình Của Chú Nhỏ

Chương 4: Rơi Vào Bẫy Tình Của Chú Nhỏ

Trước Sau

break

Cách đây không lâu, Cố Khanh Nam nhắm trúng một dự án nghiên cứu và phát triển, đã bỏ không ít tâm huyết vào đó. Nhưng oái oăm thay, từ vài tháng trước, Cố Ngôn Sênh cũng đã để mắt đến dự án này. Anh ta đã sớm móc nối các mối quan hệ, thời gian qua cũng tốn không ít công sức lo liệu. Hai bên giằng co không dứt, bên nào cũng là thế lực lớn, khiến đối tác kẹt ở giữa không dám đắc tội ai.

Người ở đầu dây bên kia rõ ràng biết chuyện mà còn cố tình hỏi, chẳng có chút thành ý nào. Cố Ngôn Sênh vốn chẳng còn kiên nhẫn, anh dùng một tay ôm ngang eo thon của cô gái, nhấc bổng cô lên vai rồi sải bước về phía ghế sofa. Cô gái nhẹ bẫng, bế lên chẳng tốn chút sức lực nào.

Bất ngờ bị nhấc bổng khiến hai chân rời khỏi mặt đất, Chu Vãn Nguyệt sợ hãi thốt lên một tiếng, vùng vẫy kịch liệt. Nhưng sức lực mèo cào của cô đánh vào lưng Cố Ngôn Sênh chẳng khác nào đang gãi ngứa cho anh.

"Ông muốn làm gì, thả tôi xuống!"

Tiếng kêu xin tha thứ này vừa vặn lọt vào tai Cố Khanh Nam.

Cố Ngôn Sênh cảm nhận rõ sự nôn nóng của đối phương, anh cười khẩy, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa.

"Đã bao nhiêu năm không gặp cô cháu gái nhỏ, bây giờ con bé xinh đẹp như một đóa hoa, thật muốn nếm thử một chút. Chắc cha sẽ không để ý đâu nhỉ?"

Anh thả cô gái xuống sofa, bản thân cũng thoải mái ngồi xuống rồi lại kéo mạnh cô vào lòng, giam chặt không cho cô nhúc nhích.

Cánh tay rắn chắc vòng qua vai cô, anh cúi đầu, há miệng cắn nhẹ lên chiếc cổ non nớt trắng ngần, chậm rãi gặm nhấm trêu đùa khiến cô gái lại thốt lên một tiếng kinh hãi. Cô nào đã từng chịu sự cợt nhả suồng sã thế này bao giờ, hốc mắt đỏ hoe, bộ dáng luống cuống muốn khóc mà không dám khóc càng khiến Cố Ngôn Sênh thấy buồn cười.

Ở đầu dây bên kia, Cố Khanh Nam gầm lên vào điện thoại: "Mày điên rồi sao! Con bé còn nhỏ, mày tha cho nó đi, tao đồng ý với mày!"

Sau đó, ông hạ giọng xuống nước: "Cha tuổi đã cao rồi, Cố thị sớm muộn gì cũng là của mày. Mày không chịu về kế thừa cho đàng hoàng, cứ thích ra ngoài tự mình lăn lộn, cần gì phải khổ sở như thế? Cha làm vậy chẳng phải cũng là đang dọn đường cho mày sao?"

Người đàn ông cười lạnh: "Hừ, tôi không rảnh rỗi mà đi nuôi một đám sâu mọt ăn hại đâu. Đừng có cái rác rưởi gì cũng nhét cho tôi." Dứt lời, chẳng đợi đối phương kịp phản ứng, anh đã thẳng tay cúp máy.

Lúc này, sắc mặt Cố Ngôn Sênh đã chuyển từ âm u sang quang đãng. Anh quay đầu nhìn cô gái nhỏ đang rưng rưng nước mắt trong lòng mình. Do lúc nãy vùng vẫy kịch liệt, cổ áo ngủ trễ xuống, bên trong lại không mặc nội y. Chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn thấy bầu ngực đầy đặn lấp ló, cùng đỉnh nụ hồng hào đang nhô lên. Không quá lớn, chỉ vừa vặn một bàn tay nắm trọn, đẹp đến hoàn hảo. Làn da trắng mịn lộ ra từng mảng lớn, trên cổ còn hằn lên vết đỏ do anh vừa cắn, tạo nên một khung cảnh ám muội không nói nên lời.

Yết hầu người đàn ông khẽ thắt lại, cảm nhận rõ rệt sự biến đổi nơi hạ bộ. Anh lơ đãng đưa đầu ngón tay chạm nhẹ lên mũi, làm như không có chuyện gì mà buông cô gái nhỏ đang thảm thương trong lòng ra.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc