Không rõ vì sao cục diện đảo ngược, người nắm quyền chủ động đã đổi.
Chỉ thấy Phất Vọng đặt hai tay sau gáy Hỉ Sơn, ngón tay luồn qua mái tóc dài, bất ngờ siết chặt, khiến nàng ngậm sâu hơn, nhiều hơn, triền miên tận cùng.
Đến khi Hỉ Sơn giơ tay giãy giụa, Phất Vọng mới buông ra, chăm chú nhìn sợi tơ bạc kéo dài giữa môi răng, tan vỡ rồi dư vị còn vương nơi khóe miệng, khiến ánh mắt hắn trầm tối.
Vì vừa khóc, đôi mắt Hỉ Sơn sưng đỏ, tầm nhìn mơ hồ, không thấy rõ sắc mặt Phất Vọng. Nàng chỉ nghe tiếng cửa phòng, cửa sổ lần lượt “rầm rầm” khép lại, cảm nhận được hắn ôm nàng tiến về phía giường, bàn tay rộng lớn đặt lên lưng, một lần nữa dùng chân khí chữa trị thân thể.
Như thể chìm trong nước, dần dần thả lỏng, dễ chịu, nhưng không biết từ khi nào tăng y trên người đã bị cởi sạch.
Mơ hồ choáng váng, chỉ cảm nhận được những nụ hôn dày đặc rơi xuống cổ. Mãi đến khi có thứ gì đó chạm vào nơi giữa hai chân, Hỉ Sơn mới giật mình, toàn thân run lên, hơi thở rối loạn.
Nàng nhận ra bản thân đã rất khó để giành lại thế chủ động.
Hai tay bị ghì chặt, không thể nâng lên, thứ đó chậm rãi tiến sâu vào giữa hai chân, tách mở một lối nhỏ.
“Ah…”
Hỉ Sơn không kìm được mà thở dài.
Giữa nhịp tim dồn dập như trống gõ, trong cơn mê man, nhìn thấy hắn chậm rãi rời đi, lại rút ra ngoài, khiến con đường u tối vừa mới hé mở khép lại, không khỏi dâng lên một cảm giác trống vắng.
Nàng đưa tay muốn bắt lấy thứ gì đó, vươn về phía trước nhưng chỉ chạm được vào vầng trán láng mịn của hắn, đang từ trước ngực nàng trượt dần xuống dưới.
Hôn lên bụng dưới, rồi tiếp tục đi xuống, cho đến khi hôn đến nơi sâu nhất.
Sống mũi cao thẳng vùi vào giữa nụ hoa, như thể cảnh tượng nàng ngồi trên mũi hắn mà cao trào tối qua vẫn còn hiện hữu. Khi đó, Hỉ Sơn chưa từng nghĩ rằng, vài ngày sau, khi hắn ngậm lấy ŧıểυ huyệt của nàng, lại có thể thành ra bộ dáng này.
Môi bao phủ lên gò thịt, lúc thì ngậm lấy, lúc lại đưa lưỡi vào trong, khuấy động qua lại, khi thì dùng đầu lưỡi liếʍ láp, không ngừng mυ"ŧ lấy, trộn lẫn mà khuấy đảo.
“Ah... ah...”
Hỉ Sơn liên tiếp thở gấp, tay quơ loạn trong không trung, lại bị Phất Vọng từng chút một nắm chặt.
Nàng liên tục gọi “ngươi”, cố gắng mở mắt ra nhìn, chỉ thấy hắn ở giữa hai chân, đôi mắt khẽ ngước lên nhưng động tác chưa từng dừng lại, sống mũi vẫn vùi sâu trong ŧıểυ huyệt.
Đôi mắt sâu thẳm, u tối ấy ẩn chứa một cảm xúc vô cùng phức tạp, trong đáy mắt vừa có từ bi, lại vừa tràn đầy du͙© vọиɠ, khiến người ta không khỏi siết chặt lòng.
Hắn lại một lần nữa vùi sâu xuống, giữ chặt lấy chân nàng, đặt lên vai mình, càng lúc càng sâu, càng lúc càng nhanh. Rõ ràng là lần đầu tiên, động tác còn chưa có quy luật, vậy mà rất nhanh đã khiến Hỉ Sơn bấu chặt lấy ga giường, không kìm được mà phun ra một dòng suối trong.
Phất Vọng từng chút một liếʍ sạch.
Vị Phật tử xuất trần, tu hành thanh tịnh kia, đang dẫn dắt những đệ tử Thiếu Lâm thành kính hồi kinh, nhưng trong căn phòng tối tăm, nơi không ai nhìn thấy, lại đang ngấu nghiến ŧıểυ huyệt của nữ nhân.
Hỉ Sơn co quắp ngón chân, gần như co giật.
Hơi thở dồn dập, chậm rãi nhìn thấy hắn lại lần nữa ngẩng đầu lên, nhưng không hôn nàng, chỉ ngậm lấy giọt lệ nơi đuôi mắt. Đến lúc này mới nhận ra, không biết từ bao giờ, nước mắt lại rơi xuống. Dường như không có điểm dừng.
Hắn cứ thế tiếp tục cúi người, hôn lấy, ngậm lấy, cũng không hề biết mệt mỏi.
Cho đến khoảnh khắc nào đó, cây thịt căng cứng lại lần nữa áp vào ŧıểυ huyệt, lại từng chút một tiến vào.
Nhờ có sự trêu đùa vừa rồi, nơi đó đã đủ ướt át, cự vật đi vào dễ dàng hơn một chút, tốc độ nhanh hơn, thậm chí còn sâu hơn trước.
Tiến vào càng nhiều, mở rộng hơn nữa, Hỉ Sơn không khỏi hít sâu một hơi lạnh, chỉ cảm thấy một cơn tê dại sâu đậm lan từ ŧıểυ huyệt ra khắp cơ thể, đến lồng ngực, đến eo bụng, đến tận đầu ngón tay…
Nàng nhíu mày, hơi thở rối loạn, chỉ biết ngẩn ngơ há miệng, để mặc nước bọt chảy xuống cằm.
Hắn đưa tay vuốt phẳng hàng mày nhăn lại.
Lòng bàn tay khẽ vuốt ve, chậm rãi nâng lên rồi lại hạ xuống, trong khi bàn tay còn lại trượt xuống eo, giữ chặt lấy, bất chợt mạnh mẽ thúc sâu vào.