Con gái dòng chính phủ Quốc công, từng được gả cho tướng quân làm vợ cả, một lòng phò tá, dốc sức giúp hắn trở thành danh tướng vang danh thiên hạ. Nhưng cuối cùng, đổi lại chỉ là sự lạnh nhạt từ chồng, khinh ghét từ mẹ chồng. Đến khi nàng mang thai, hắn lại sủng ái tiểu thiếp, tin lời kẻ bói toán tà đạo, ra tay tàn nhẫn mổ bụng đoạt con, rồi còn bắt nàng gánh tội thay cho kẻ khác.
Mang mối huyết thù, nàng chết không nhắm mắt.
Trùng sinh trở lại, nàng không còn yếu mềm như kiếp trước. Từng bước một, nàng lạnh lùng đối phó với tỷ muội giả nhân giả nghĩa, ra tay giết chết mẹ kế độc ác, giành lại hồi môn bị cướp đoạt của mẫu thân. Kẻ bạc tình và tiện thiếp năm xưa từng kẻ, từng người, đều chết dưới lưỡi kiếm báo thù của nàng.
Sống lại một đời, nàng không còn mộng tưởng yêu đương, chỉ muốn sống an yên, thanh thản. Nào ngờ, lại vướng phải một vị nguyên soái bá đạo, ngang ngược, chẳng nói lý lẽ.
“Ta, cái gọi là đích nữ phủ Quốc công xét cho cùng cũng chỉ là một nha đầu xuất thân quê mùa. Không xứng với nguyên soái, ta không gả!”
“Đích nữ cũng được, nha đầu quê mùa cũng được, bổn soái đã nhìn trúng thì nhất định phải cưới!”
“Lòng ta độc, dạ ta ác, không chấp nhận nổi chuyện tam thê tứ thiếp. Nếu nguyên soái không muốn hậu viện máu đổ thành sông, thì tốt nhất đừng chọc vào ta.”
“Bổn soái không nạp thiếp, chỉ nuôi lang. Mà lang ta nuôi, chính là ngươi, con sói cái độc miệng này. Chuyện này không thể trì hoãn, đêm xuân ngắn ngủi, mau cùng bổn soái “ăn thịt”, rồi sinh cho ta một tiểu sói con!”