Khi Tống Đình Xuyên về đến nhà, vừa thấy đám người làm ra hiệu bằng ánh mắt là anh ta biết có gì đó không ổn, quả nhiên nhìn thấy Tống phu nhân đang chờ mình.
Anh ta cười hì hì: “Mẹ, khuya thế này còn chưa ngủ à? Mai mà mọc nếp nhăn thì xấu lắm đó.”
Tống phu nhân sai người mang trà giải rượu lên: “Ngày mai con ở nhà, không được đi đâu hết, ăn mặc cho tinh tươm lên cho mẹ, đừng có lôi thôi lếch thếch, mất mặt mẹ.”
Tống Đình Xuyên không để tâm: “À, chuyện hủy hôn ấy hả, lần trước con nói rồi, muốn hủy thì cứ hủy, cưới cho mẹ một cô con dâu bản địa không tốt sao.”
“Bây giờ nhìn lại, đúng là không đủ tốt thật.” Tống phu nhân đưa điện thoại: “Đây là tấm ảnh HD mẹ vất vả lắm mới kiếm được, con nhìn xong chắc chắn cũng sẽ thích.”
Tống Đình Xuyên mím môi, bất đắc dĩ bị ép nhìn, ánh mắt lập tức sáng lên.
Bối cảnh bức ảnh là lễ khoác áo blouse trắng của Đại học Trung y Hồng Kông, chú thích là tháng mười năm ngoái. Cô gái mặc chiếc áo blouse trắng mở cúc, bên trong là áo sơ mi phối với chân váy đen, gương mặt ngoan ngoãn, đôi mắt trong veo.
Anh ta nhận ra ngay.
Chính là cô gái anh ta gặp mấy ngày trước bên ngoài nhà Đường Sương, khi đó cô nàng đứng phía sau còn nói không quen anh ta.
Sau đó anh ta huy động quan hệ cũng không tìm được người, còn bị Trần Quân châm chọc, đám người giúp anh ta tìm kiếm hôm đó cũng vì một câu nói của anh cả mà dừng lại.
Thời gian này, tất cả thẻ của anh ta đều bị đặt hạn mức.
Thì ra cô ở Hồng Kông, thảo nào, vậy thì đỡ phải tìm nữa.
“Cô ấy tên gì ấy nhỉ? Trân Châu?” Tống Đình Xuyên vắt óc nhớ, thật sự là bao năm không gặp, không tài nào nhớ nổi.
“Hứa Nam Âm, tên ở nhà là Châu Châu, Trân với chả Châu.” Tống phu nhân lườm anh ta một cái, “Con chỉ cần nói, con có thích hay không là được.”
Tống Đình Xuyên ồ một tiếng: “Người ta không thích con mà, đã muốn hủy hôn rồi.”
Tống phu nhân: “Hủy hay không chẳng phải cũng chỉ vài câu nói là đổi được sao. Tối nay anh con cũng ở nhà, mai mẹ bảo nó đi cùng. Có nó ở đó, nhất định có thể khiến nhà họ Hứa đổi ý.”
Thấy mẹ mình nói chắc như đinh đóng cột, Tống Đình Xuyên thầm nghĩ anh cả thật sự sẽ giúp sao, nhưng lại ôm chút tâm lý may mắn, cùng lắm đến lúc đó mình hạ mình cầu xin thêm vài câu.
Trước khi lên đường, Hứa Nam Âm đi lấy chiếc đồng hồ đeo tay.
Mặt số dùng công nghệ riêng vốn có của nhà mình, bạch kim chế tác thủ công, chạm khắc kết hợp gắn chỉ vàng, nền xanh lam sâu thẳm, phong cách cổ điển, tao nhã.
Bố cô tên là Hứa Thiên Thạch, bên ngoài được gọi là “Vua đồng hồ”, riêng tư có lẽ còn có người gọi ông là “Đồng hồ Thạch”, nên Hứa Nam Âm dĩ nhiên rất rành về đồng hồ.
Cô nghĩ ngợi một chút, không chỉnh giờ, để Tống Hoài Tự tự điều chỉnh theo thói quen của anh ta. Mẫu này có lịch ngày, đến mười hai giờ đêm sẽ khẽ vang một tiếng.
Khi về, mẹ Hứa hỏi: “Nghe nói con đặt làm một chiếc đồng hồ?”
Hứa Nam Âm cũng không giấu: “Anh Tống cũng coi như đã giúp con, cái này là quà cảm ơn con chuẩn bị cho anh ấy.”
Mẹ Hứa không nghĩ nhiều, ngược lại còn rất vui vì con gái hiểu lễ nghĩa. Chỉ có bố Hứa là thấy ghen tị, ngay cả ông còn chưa từng nhận được chiếc đồng hồ nào do con gái đích thân đặt làm. Nhưng vì người nhận là Tống Hoài Tự nên ông cũng không dám than vãn, sợ lại bị vợ mắng.
Thấy nét mặt ông, Hứa Nam Âm nói: “Daddy, bố thiếu gì đồng hồ đâu. Nếu thật sự thích, năm nay con nhất định thiết kế riêng một mẫu cho bố.”
Bố Hứa lập tức gật đầu: “Được, được.”
Từ sáng, đã có người báo cho họ biết chuyên cơ riêng của Tống Hoài Tự vẫn đang được gửi ở sân bay Hồng Kông, bảo họ cứ việc dùng.
Cả nhà ba người cũng không khách sáo, chỉ là lên máy bay rồi mới phát hiện, về khoản này Tống Hoài Tự đúng là hào phóng hơn người.
“Đúng là nhà giàu chịu chơi.” Bố Hứa cảm khái, “Cha cậu ta với tôi cùng thế hệ, còn không bằng con trai. Trẻ mà tài giỏi, chúng ta thì già rồi.”
“Năm đó mắt nhìn người của ông cũng dở.” Mẹ Hứa nói: “Nếu sớm định hôn sự với Tống Hoài Tự, giờ chắc đã cưới xong rồi.”
Hứa Nam Âm: “…”
Bố Hứa nói: “Chẳng phải con chúng ta cùng tuổi với Đình Xuyên sao, lúc đó Châu Châu vẫn còn học cấp hai, Tống Hoài Tự đã vào công ty rồi, như vậy sao hợp được. Hơn nữa khi ấy Châu Châu cũng đồng ý, ai biết mấy năm nay nhân phẩm nó lại tệ như vậy.”
Những năm Hứa Nam Âm đi học, trong nhà chưa bao giờ nghĩ đến chuyện hôn ước, mãi đến lúc cô tốt nghiệp, mới tính xem còn hợp hay không.
Hứa Nam Âm không nhớ rõ năm xưa vì sao mình lại đồng ý – có lẽ là vì anh ta từng cứu mình, nên khi người lớn thuận miệng nhắc đến, cô cũng thấy không tệ?
Dù gì hôn nhân liên minh gia tộc cũng là chuyện rất thường thấy.
Chỉ là, sau đó nhà cô sang Hồng Kông định cư, không còn bất kỳ liên hệ nào với thành phố Ninh, thời gian trôi qua, người cũng khác xưa.
Máy bay hạ cánh thành phố Ninh là buổi chiều.
Tuy nhà họ Tống đã sắp xếp chỗ ở, nhưng vì hai bên sắp hủy hôn nên mẹ Hứa không nhận lời, vẫn cho người đến thu xếp trước.
Căn nhà cũ đã bị bố Hứa bán đi, bây giờ cũng không mua lại nổi, mà sau này cũng sẽ không đến đây nữa, nên không định tạm thời mua thêm căn nào.
Hứa Nam Âm chợt nhớ hôm đó Tống Đình Xuyên còn chủ động bắt chuyện với mình, tối nay nếu nhìn thấy cô, chưa biết chừng sẽ nói nhiều lời thừa thãi.
Mẹ Hứa vuốt má con gái: “Nghỉ ngơi cho tốt một lát, tối ăn món ngon, tối nay đã có Daddy và Mummy ở đây rồi.”
“Đình Xuyên đúng là nên thu bớt tâm lại.”
Nghe vợ nhắc đến Hứa Nam Âm, bố Tống cũng cảm thấy đây là một cô con dâu hoàn mỹ, gia tộc giàu cần có nhất chính là sự đoan trang.
Ông thay quần áo: “Từ từ mà nói chuyện, tướng mạo Đình Xuyên cũng không tệ, bên Hồng Kông lắm kẻ trăng hoa, sau này cưới rồi đừng như vậy là được.”
Tống phu nhân: “Lần trước Hoài Tự sang đó cũng không biết nói những gì, nhà họ Hứa còn chẳng thèm thông báo cho chúng ta, truyền thông Hồng Kông đã đưa tin là hôn ước nhà họ Hứa không còn nữa rồi.”
Bố Tống liếc bà một cái: “Chuyện của Hoài Tự, bà bớt xen vào.”
Tống phu nhân giúp ông chỉnh lại quần áo: “Tôi xen vào thế nào được, bao nhiêu năm nay lời nó nói với tôi đếm trên đầu ngón tay, ông thấy đấy, trong lòng nó đến giờ vẫn chưa tha thứ cho tôi…”
Tống Đình Xuyên cùng bố mẹ lên xe, cố ý mặc âu phục, thắt cà vạt, nghe nói bên Hồng Kông rất coi trọng hình tượng.
Địa điểm gặp mặt không phải ở nhà họ Hứa.
Hứa Nam Âm và cha mẹ đều không muốn đến muộn, kết thúc sớm thì về sớm, lúc vào cửa không ngờ bên trong đã có người.
Tống Hoài Tự đứng dậy: “Bác trai, bác gái.”
Bố Hứa dùng nụ cười che giấu sự ngượng ngùng: “Tống Hoài Tự, lâu rồi không gặp.”
So với chồng, nụ cười trên mặt mẹ Hứa càng rạng rỡ hơn, dù gì cậu ta cũng đã giúp nhà mình, lại là một người trẻ tuổi sự nghiệp thành công, bà vốn rất xem trọng kiểu người này.
“Xin mời ngồi.” Ánh mắt Tống Hoài Tự lướt qua người Hứa Nam Âm đang im lặng, “Hai bác thích uống loại trà nào?”
Anh ung dung, thái độ thong dong, hoàn toàn không nhìn ra trước đó từng lạnh lùng từ chối lời cầu cứu của bố Hứa.
Vừa chạm phải ánh mắt anh, Hứa Nam Âm lại cụp mắt xuống.
Trên cổ tay anh là một chiếc đồng hồ, cô từng nghe nói đến, là mẫu đặt làm độc nhất vô nhị trên toàn cầu, giá trị mấy chục triệu đô la Mỹ.
Nghĩ đến đây, cô bỗng thấy hình như mình đã chọn nhầm quà rồi.
Lúc người nhà họ Tống bước vào, thấy cảnh này, Tống phu nhân mới thầm thở phào, cứ tưởng hôm nay nó sẽ không tới.
Tống phu nhân lặng lẽ quan sát Hứa Nam Âm, thấy cô đúng như báo chí miêu tả: dịu dàng, ngoan ngoãn, bà càng thêm hài lòng.
Uống xong một tuần trà, nói chuyện làm ăn, chính trị xong xuôi, rốt cuộc cũng nhắc đến chuyện hôn ước gần như đã bị lãng quên của hai nhà.
Tống phu nhân sớm đã nghĩ kỹ nên nói thế nào: “Lúc trước Đình Xuyên còn nhỏ, cứ tưởng hôn ước này theo các người chuyển tới Hồng Kông là coi như không còn, bây giờ nó đã quyết định chấm dứt với những người bên ngoài, thông gia cứ yên tâm.”
Mẹ Hứa mỉm cười: “Vậy cứ để sai thành sai luôn đi, bây giờ đều là tự do yêu đương, hôn ước quả thực hơi lỗi thời.”
Bà đã công khai tuyên bố hủy hôn, sao có thể quay đầu lại.
Huống hồ, mấy ngày nay bà đã hỏi thăm về nhân phẩm của Tống Đình Xuyên, cũng chẳng khác gì mấy công tử ăn chơi lêu lổng bên Hồng Kông.
Nếu đã vậy, chẳng thà ở lại Hồng Kông, ít nhất còn ở ngay trước mắt, sẽ không để con gái phải chịu ấm ức.
Tống Đình Xuyên mở miệng đảm bảo: “Chú, cô, trước kia là do cháu không hiểu chuyện, từ lần trước gặp Châu Châu, cháu đã hối hận rồi, có thể cho cháu một cơ hội không?”
Nghe hai chữ “Châu Châu”, Hứa Nam Âm nổi cả da gà.
Ngày trước ở Hồng Kông cũng không phải chưa từng có công tử nhà giàu ỡm ờ gọi cô như vậy, nhưng với anh ta, ấn tượng ban đầu đã định sẵn, cô chỉ thấy chán ghét.
Coi cô là gì chứ?
Thấy cô rồi, cảm thấy gương mặt này được, là lại muốn đổi ý sao?
Dù sao Daddy và Mummy cũng sẽ giúp cô giải quyết, tối nay cô chỉ cần ăn ngon uống ngon, ngồi đó tận hưởng kết quả là được.
Cô đã phát hiện, tối nay chỉ có cô và Tống Hoài Tự là ung dung nhất.
Người đàn ông đối diện chậm rãi uống rượu, cằm hơi nâng, cổ họng với yết hầu nhô lên đặc biệt thu hút ánh nhìn.
Bất chợt, Hứa Nam Âm chạm phải ánh mắt anh quét sang, vành tai cô khẽ đỏ lên, vội né đi nơi khác.
Trong lòng mẹ Hứa đã loại Tống Đình Xuyên ra khỏi danh sách.
Huống hồ, hôm nay trong phòng riêng còn có người anh trai chín chắn, điềm đạm của anh ta, là con người thì không tránh khỏi so sánh, khoảng cách chênh lệch quá lớn.
Huống chi bà còn nghe nói, Tống Đình Xuyên cực kỳ hiếu thuận, rất nghe lời Tống phu nhân, nếu gả vào đây, mẹ chồng mạnh mẽ khó chiều như vậy, nghĩ thôi đã thấy đau đầu.
“Đình Xuyên là đứa trẻ ngoan.” Cha Hứa thuận miệng khen một câu, “Nhưng tôi vẫn muốn giữ Châu Châu ở bên mình lâu hơn một chút, hôn ước cứ chấm dứt tại đây đi.”
Bố Tống hơi nhíu mày, xem ra hai người này đã quyết tâm hủy hôn: “Đã như vậy, thôi coi như chúng ta có duyên mà không có phận.”
Nhà họ Tống hiện giờ như mặt trời giữa trưa, nhưng sản nghiệp nhà họ Hứa đều ở Hồng Kông, thực sự chẳng sợ hãi gì, mà ngành nghề cũng chẳng liên quan. Cố tình giữ lại hôn ước, chỉ tổ chuốc oán.
Mẹ Hứa lại nhắc đến đống quà: “Chúng tôi đã mang đến rồi, ngày mai sẽ cho người trả lại.”
Nhà họ Tống khéo léo từ chối: không cần, đã tặng thì coi như tặng rồi.
Mẹ Hứa không nghe theo, đã quyết định cắt đứt sạch sẽ rồi, giữ lại về sau dùng đến mà nhắc tới xuất xứ cũng không hợp.
Tống Đình Xuyên không ngờ chưa bắt đầu đã kết thúc.
Anh ta nhìn cha mẹ, rồi quay sang người anh cả đang ung dung uống trà, khẽ cầu xin: "Anh cả, giúp em với!"
Tống Hoài Tự nhìn anh ta, trong lòng cười nhạt, hờ hững hỏi: "Giúp em? Em có thể cho anh cái gì."
Tống Đình Xuyên: "Anh cả, trong mắt anh chỉ có lợi ích thôi sao?"
Đại quyền trong nhà đều nằm trong tay anh cả, mình là kẻ không có thực quyền thì có thể cho gì được, rõ ràng là cố tình sỉ nhục mình.
Tống Hoài Tự không hề động lòng trước lời buộc tội của anh ta, lạnh lùng thờ ơ.
"Không có bản lĩnh đó thì đừng mở miệng."
Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ giúp.
Anh là người thích đẩy sóng thêm gió hơn, và khiến đối phương càng thêm tuyệt vọng.
Hôn ước miệng cuối cùng cũng kết thúc bằng lời nói miệng.
Rời khỏi phòng riêng, cha Hứa và cha Tống vẫn còn đang nói chuyện chính trị, loại đề tài này mẹ Hứa không hứng thú, bà cũng chẳng nói chuyện được với Tống phu nhân.
Hứa Nam Âm chậm lại một bước, khẽ nói: "Mummy, con đi lấy món quà tặng anh Tống."
Mẹ Hứa gật đầu.
Chuyện mất mặt này, bà và chồng đều không muốn cho người khác biết.
"Tối nay hủy hôn, tâm trạng Tống phu nhân không tốt, Tống Hoài Tự là con trai bà ấy, con tặng quà xong thì về ngay, đừng nói nhiều." Bà dặn dò.
"Con biết rồi."
Hứa Nam Âm xách túi, đi ngược trở lại.
Vừa quay về đến cổng sân, cô nghe thấy giọng Tống Đình Xuyên: "Hôn ước không còn, tự con đuổi theo thì không được sao. Vừa nãy con còn nhờ anh cả giúp, mẹ biết anh ấy nói gì không, anh ấy hỏi con có thể cho anh ấy cái gì..."
Những lời còn lại dần xa đi.
Hứa Nam Âm im lặng một lúc, lùi về phía sau, đụng phải một bức tường.
Một bàn tay lớn từ phía sau đỡ lấy eo cô, cách qua váy vẫn nóng rát trên làn da, khiến cô như bị điện giật.
"Để quên đồ à?" Tống Hoài Tự cúi đầu hỏi.
Hứa Nam Âm hít thở sâu, cố trấn tĩnh cơn khao khát dâng lên trong lòng.
Cô quay người lại, đầu mũi bị mùi trầm hương ô mộc bao quanh, ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt tuấn tú quen thuộc, vest chỉnh tề, sáng chói mà điềm đạm.
Nhớ lại những gì vừa nghe được, Hứa Nam Âm dâng lên nỗi bực bội trong lòng, không muốn nói chuyện với anh.
Người đàn ông hơi nheo mắt.
Sự thay đổi cảm xúc của cô thực sự quá rõ ràng, thái độ lạnh nhạt, cũng không nhiệt tình như trước.
"Anh tiễn em." Tống Hoài Tự nhìn chằm chằm cô.
Hứa Nam Âm không để ý, đi vượt qua anh ra ngoài, đi được mấy bước, phát hiện cảm giác xâm lấn bên cạnh không hề biến mất.
Ánh mắt người đàn ông lướt qua chiếc hộp trong tay cô.
"Lần sau khi nào đến thành phố Ninh?" Anh từ tốn lên tiếng.
"Tống Hoài Tự." Hứa Nam Âm nhét chiếc hộp đựng đồng hồ vào lòng anh, dùng gương mặt ngoan nhất để nói những lời quyết liệt nhất.
"Sau này tôi sẽ không bao giờ đến nữa."