Quận Vương Đế Tôn Quá Hung Mãnh

Chương 6

Trước Sau

break
“Đừng có mơ! Giờ người ta đã trèo cao rồi, làm sao còn nhớ tới hạng người như ngươi? Ngươi tưởng nàng ta thật lòng với ngươi sao? Chẳng qua thấy ngươi dầu gì cũng là hoàng tử, đi theo có thể thăng tiến nhanh chóng. Giờ Thánh Thượng hai năm rồi chẳng buồn nhớ đến ngươi, đủ biết ngươi không còn giá trị, không bỏ đi thì đợi làm gì?”

Những lời cuối cùng ấy khiến tiểu nam hài vốn đã nhạy cảm lập tức nổi giận! Cậu bé hung hăng trừng mắt đối phương, giọng nói nghẹn ngào mà yếu ớt:

“Tiểu Điệp sẽ không! Nàng nói sẽ không rời bỏ ta!”

Tiểu Điệp từng chịu ân lớn của mẫu phi hắn, sao có thể dễ dàng ruồng bỏ hắn như vậy?

“Ha ha ha! Chim khôn thì chọn cành mà đậu, có gì sai? Chẳng lẽ phải theo ngươi chịu chết sao? Mau uống chén thuốc này đi, biết đâu tạp gia vui vẻ, còn để ngươi giữ được cái mạng nhỏ!”

Một câu nói ấy khiến trong mắt tiểu nam hài dâng lên nỗi đau thương cùng hận ý lạnh lẽo.

Cậu bé nghiến răng, trừng trừng nhìn lão thái giám mặt trát phấn trắng trước mắt. Cậu hận! Hận tất cả bọn họ!

Năm xưa, ngay sau khi mẫu phi qua đời, cậu đã bị người hãm hại, biếm vào lãnh cung. Chỉ trong một đêm, trời đất như đổi màu, cậu nếm đủ ấm lạnh của nhân tình thế thái.

Những kẻ được hậu cung phái tới nói là để hầu hạ, kẻ thì hành hạ cậu đủ đường; đợi đến khi cậu bị thương nặng, liền lôi đi làm kẻ chịu tội thay. Những người từng đối xử tốt với cậu, cũng lần lượt chết một cách khó hiểu vì đủ loại nguyên do. Thế nhưng cậu không ngờ, ngay cả Tiểu Điệp — người từng chịu ân lớn của mẫu phi — cũng rời bỏ cậu chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi.

Trong chốc lát, dù tâm trí có cứng cỏi đến đâu, cậu bé cũng không khỏi sinh ra oán hận và sợ hãi với thế đạo này, càng thêm cảm giác bơ vơ bị tất cả ruồng bỏ. Giờ đây, thân thể nhỏ bé ấy chỉ có thể gắng gượng chịu đựng, không để nỗi bất an trong lòng bộc phát. Nào ngờ, như vậy vẫn chưa đủ — bọn chúng còn trắng trợn ép cậu uống thuốc độc!

Còn Cung Dĩ Mạt đang lén quan sát bên cạnh, ban đầu còn vì đứa trẻ kia mà toát mồ hôi lạnh. Nhưng khi nhìn rõ tiểu nam hài ấy là ai, nàng lập tức không còn chút tâm tình xem kịch vui nào nữa, chỉ cảm thấy một ngọn lửa giận dữ bùng lên dữ dội trong lồng ngực!


Con mẹ nó, lại là hắn! Cung Quyết! Dù có hóa thành tro, nàng cũng nhận ra, huống chi chỉ là phiên bản thu nhỏ thế này!

Lúc này hắn mím chặt môi, đã thấp thoáng dáng vẻ tuấn mỹ vô song của ngày sau. Trong đôi mắt kia tràn ngập quật cường và phẫn nộ, nhưng bàn tay siết chặt ống tay áo lại tố cáo nỗi sợ hãi cùng bất an trong lòng. Cũng phải thôi, dù có xuất chúng đến đâu, hắn cũng chỉ mới sáu tuổi, thân thể gầy yếu ấy chẳng thể làm được gì.

Chỉ là, dù hiện tại hắn có đáng thương đến mấy, cũng không thể che giấu được việc ngày sau hắn sẽ tàn độc đến mức nào! Những hình phạt tra tấn kia, như đang hiện rõ trước mắt — là bóng ma mà cả đời này nàng cũng không thể quên.

Ánh mắt Cung Dĩ Mạt lóe lên hung quang. Nàng nghĩ, có phải nên nhân lúc tiểu tử này còn chưa kịp ra tay giết nàng, thì nàng ra tay trước, bóp chết hắn hay không?

Thấy tiểu Cung Quyết vẫn cứng đầu không chịu uống, lão thái giám bắt đầu sốt ruột. Chuyện này vốn tiến hành trong bí mật, không thể kéo dài thêm. Hắn lập tức xông lên, một tay khống chế tay chân Cung Quyết. Không ngờ lão thái giám này lại là kẻ luyện võ. Còn Cung Quyết tuy có tập qua chút quyền cước, nhưng tuổi còn quá nhỏ, lại suy nhược vì thiếu ăn, chỉ vài chiêu đã bị chế trụ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc