Quận Vương Đế Tôn Quá Hung Mãnh

Chương 4

Trước Sau

break
Khác với những chiến lợi phẩm trước kia, khi bị cướp về, Tuyết Liên đã mang thai được một tháng.

Ban đầu vì hoàng đế vội vã khải hoàn hồi triều nên không phát hiện ra. Đợi đến khi nhận ra thì đã quá muộn.

Cung Thịnh vốn không để tâm nữ nhân đoạt về có còn trinh tiết hay không, thế nhưng mang theo hài tử lại là điều sỉ nhục không thể dung thứ. Vì vậy, người hạ lệnh cho Tuyết Liên — khi ấy đã được phong làm Tuyết Phi — phải bỏ đứa bé. Nhưng Tuyết Phi lấy cái chết ép buộc, thề sống chết không khuất phục!

Điều khiến người ta kinh ngạc là Cung Thịnh, kẻ xưa nay cường thế, lại chịu nhượng bộ. Cuối cùng, người ra lệnh bịt miệng tất cả những kẻ biết chuyện, nhận đứa trẻ mà nàng sinh ra là công chúa, còn ban cho cái tên Dĩ Mạt — Cung Dĩ Mạt.

Đó tuyệt đối không phải một cái tên dành cho công chúa, mà là cách người nam nhân quyền lực ấy dùng để tuyên cáo tình yêu với nữ nhân quật cường kia. Một đế vương nắm trong tay ba vạn giai lệ, vậy mà lại muốn cùng một người trong số đó nương tựa qua hoạn nạn.

Thánh sủng của Tuyết Phi, cũng theo cái tên Cung Dĩ Mạt ấy mà đạt đến đỉnh cao.

Đáng tiếc, nàng vốn không phải kẻ giỏi mưu toan. Dù được Cung Thịnh bảo hộ nghiêm ngặt, cuối cùng nàng vẫn không thoát khỏi những âm mưu chốn hậu cung. Khi Cung Dĩ Mạt lên ba, Tuyết Phi trúng độc mà qua đời, trước lúc lâm chung còn nói cho nữ nhi biết sự thật — nàng không phải cốt nhục của hoàng đế.

Không cần nhắc cũng biết, năm đó Cung Thịnh đau đớn và phẫn nộ đến nhường nào.

Mất đi mẫu thân được sủng ái, tiểu Cung Dĩ Mạt vì thân phận đặc thù mà chỉ sau một đêm liền trở thành kẻ bị ghét bỏ. Cung Thịnh không chịu gặp lại nàng, những phi tần từng ghen ghét Tuyết Phi thì nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng. Tiểu công chúa không có sủng ái, cũng chẳng có ngoại thích chống lưng, bị biếm vào lãnh cung chưa đầy hai tháng đã ngã bệnh.

Đời trước, nàng cũng xuyên đến vào năm ba tuổi. Nhưng đời này, lại chậm hơn bốn năm.

Kiếp trước nàng rất may mắn, vừa tỉnh lại không lâu đã gặp được sư phụ đến Đại Dục du hành, được thu làm đồ đệ và mang đi Vân Đỉnh Sơn.

Còn hiện giờ, nàng bảy tuổi mới trọng sinh, đã sớm lỡ mất cơ hội gặp sư phụ. Thêm vào đó, kế thừa ký ức cho thấy vị công chúa này đã ốm yếu trong lãnh cung suốt bốn năm, đủ thấy thân thể nàng hiện tại suy nhược đến mức nào.

Nghĩ ngợi hồi lâu, bụng nàng bắt đầu đói cồn cào. Dù sao cũng chỉ là thân thể trẻ con, chịu đói không nổi.

Nàng bóp bóp cánh tay gầy trơ xương, lại sờ lên gương mặt vàng vọt vì thiếu dinh dưỡng. Đừng nói đến thân thể rắn rỏi để luyện võ sau này, hiện tại ngay cả da bọc xương cũng còn thiếu!

Nhìn bát cơm thừa canh cặn được đưa tới từ hôm qua đặt trên bàn, Cung Dĩ Mạt khẽ thở dài một tiếng.


Xốc tấm chăn bông cứng đen sì lên, nàng nhảy xuống giường, tìm một đôi giày không mấy vừa chân xỏ tạm vào, cẩn thận bước ra ngoài.

Nơi nàng ở, rường cột chạm trổ vô cùng tinh xảo, nhưng lãnh cung vẫn là lãnh cung. Ngoài những gian ngói đẹp đẽ và vài cung nhân ít ỏi đến đáng thương, thì chẳng còn gì khác.

Lãnh cung cũng có phân khu, bị một con hẻm cung ngăn cách. Bên phải con hẻm là nơi ở của phi tần và cung nữ thất sủng, còn bên trái… là chỗ giam giữ những hoàng gia tử nữ phạm lỗi, không được yêu thương. Đời trước nàng ở lãnh cung chưa bao lâu đã được sư phụ mang đi, căn bản không biết mình lại có những “hàng xóm” như vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc