Quận Vương Đế Tôn Quá Hung Mãnh

Chương 20

Trước Sau

break
“Trẻ con phải thật thà một chút. Bọn họ có đánh ngươi không? Có đau không?”

Tiểu Cung Quyết vốn định nói không đau, nhưng vừa chạm phải ánh mắt nghiêm khắc của tiểu nữ hài đối diện, lời đến miệng lại bị nuốt ngược vào. Hắn rầu rĩ đáp khẽ:

“Đau.”

Sao lại không đau cho được? Chỉ là bị đánh quá nhiều lần rồi, hắn quen nhịn mà thôi.

Trong mắt Cung Dĩ Mạt thoáng qua một tia xót xa. Hắn còn nhỏ xíu vậy mà đã biết nhẫn nhịn, lại hiểu chuyện đến mức khiến người ta chẳng thể ghét nổi…

Nghĩ vậy, nàng thoăn thoắt mở gói giấy dầu. Từng lớp giấy vừa bóc ra, mùi thơm càng nồng. Tiểu Cung Quyết bất giác hít hít mấy cái.

Hắn gầy đến mức chẳng còn chút đáng yêu nào, càng nhìn không ra dáng vẻ sau này. Đặc biệt khi đôi mắt to có phần đáng sợ ấy liếc sang, còn khiến người ta rờn rợn. Cũng chẳng biết hai tháng qua hắn đã trải qua những gì mà gầy rộc đi như thế, vậy mà vẫn lo nàng chưa ăn.

Cung Dĩ Mạt càng nhìn càng không đành lòng. Nàng gắng cười, vỗ nhẹ lên vai hắn, nhe hàm răng trắng bóng:

“Chúng ta ăn cùng nhau! Ngươi mà dám nói một chữ ‘không’, ta đi ngay đấy!”

Lời đe dọa ấy chặn hết mọi câu từ của tiểu Cung Quyết. Hắn ngoan ngoãn, nàng mới hài lòng gật đầu.

May mà cái đùi gà còn khá to. Cung Dĩ Mạt xé một miếng, thịt đã nguội, nàng vẫn nhét thẳng vào miệng hắn:

“Ăn!”

“Ư… ưm…”

Tiểu Cung Quyết trợn mắt nhìn nàng, ăn cũng không xong mà nhả cũng chẳng dám. [Hoàng tỷ vừa vặn tuổi lớn, đúng lúc cần ăn thịt…] Hắn còn đang nghĩ, Cung Dĩ Mạt đã xé thêm một miếng nhét vào, cắt ngang ý nghĩ ấy.

“Ăn cơm thì đừng nghĩ đông nghĩ tây!”

Tiểu Cung Quyết theo bản năng gật đầu. Thấy đùi gà đã vơi quá nửa, hắn vội nói lí nhí, miệng còn đầy thịt:

“Ngươi… cũng ăn.”

Cung Dĩ Mạt nhe răng cười:

“Hảo! Ta cũng ăn!”

Nói rồi nàng xé một miếng nhỏ bỏ vào miệng. Đùi gà này ướp muối dầu hơi quá tay, nhìn thì ngon mắt mà ăn lại ngấy; nếu là ngày thường, nàng chẳng thèm động tới.

Nhưng nhìn tiểu Cung Quyết ở bên cạnh híp mắt, vẻ mặt thỏa mãn phồng má nhai, lòng nàng bỗng nhói lên. Nàng nghiến răng, hung hăng cắn một ngụm, nhét hết phần thịt còn lại vào miệng, vừa nhai vừa nói lầm bầm, mặt mày dữ dằn:

“Đi! Tỷ dẫn ngươi tới tiệm ăn!”

Đêm đen gió lớn…

Cung Dĩ Mạt và Cung Quyết—hai bóng nhỏ xíu—nằm rạp trên mái nhà, dán mắt nhìn phía trước. Một hàng cung nữ bưng hộp thức ăn nối đuôi nhau bước vào gian phòng đèn đuốc sáng trưng. Hai đứa đồng loạt nuốt nước miếng.

Nơi này nghe nói là chỗ ở của một vị Chu tần. Tuổi đã lớn, lại chẳng còn được sủng ái. Thế nhưng nay thiên hạ thái bình, đãi ngộ hậu cung cũng không tệ. Chỉ riêng cơm thịt, bậc tần mỗi ngày đã có tới sáu cân. Nghĩ xem, nàng—một nữ nhân còn phải giữ dáng—làm sao nuốt nổi từng ấy?


Lúc này, từng hộp thức ăn được bày ngay ngắn trên chiếc bàn bát tiên mạ vàng, mùi thơm tỏa ra ngây ngất. Nữ chủ nhân trong phòng đang ôm gương đồng soi mình, hai tay nâng má, vốn còn yên ổn, vậy mà chợt “choang” một tiếng, nàng hất phăng gương đồng xuống đất!

Chu tần nổi giận, cả phòng lập tức quỳ rạp. Vị chủ tử này tính khí thất thường, chẳng ai dám chạm vào cơn thịnh nộ của nàng.

“Đúng là một lũ vô dụng! Ta bảo các ngươi mua phấn mặt của Văn Hương Các, thế mà mang về thứ gì đây? Thấy ta không được sủng ái, nên các ngươi dám qua loa với ta phải không?”

Một nữ tử chừng đôi mươi, môi đỏ như son, đứng đó mắng mỏ. Mắng được một hồi, cuối cùng nàng lại tự mình gục xuống bàn trang điểm, nức nở khóc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc