Sáng sớm, Cung Dĩ Mạt vận hành nội công suốt hai canh giờ, đến khi thu công mới từ từ tỉnh lại. Mỗi lần luyện xong, nàng đều cảm thấy tinh thần khoan khoái, khí huyết thông suốt. Cơn phong hàn do trận mưa tối qua gây ra cũng theo đó mà tan biến.
Đời này nàng bắt đầu luyện công hơi muộn, nhưng dù sao cũng đã từng tu luyện một lần. Nay vận công lại, gân cốt khớp xương đều thuận lợi trôi chảy. Cứ tiếp tục như vậy, không cần mấy năm, toàn bộ nội lực kiếp trước nàng đều có thể lấy lại.
Đúng lúc này, cửa lãnh cung bỗng bị người đẩy mạnh không chút khách khí. Một cung nữ mặt mày đầy tức giận xông vào, “rầm” một tiếng đặt hộp đồ ăn lên bàn, giận dữ mắng:
“Tiểu bệnh lao quỷ, ngươi sao còn chưa chết nữa hả!”
Ngay khoảnh khắc nàng ta bước vào, Cung Dĩ Mạt đã nằm ngay ngắn trên giường. Nàng nhớ rõ cung nữ này — đây là người thứ ba được phân tới chăm sóc nàng. Hai người trước đều phải tốn không ít công sức mới xin đổi chỗ khác. Cũng phải thôi, ai lại muốn trông nom một công chúa bệnh lao sống trong lãnh cung chứ? Đã không được sủng ái thì thôi, lại còn triền miên trên giường bệnh suốt bốn năm vẫn chưa chết, đúng là một “kỳ tích”.
Cung Dĩ Mạt giả vờ vừa tỉnh, liếc nàng ta một cái. Mỗi khi bị uất ức, cung nữ này lại tìm tới Cung Dĩ Mạt để trút giận, có khi lại mấy ngày liền không thấy mặt. Việc luyện công của nàng cần sự yên tĩnh, hơn nữa còn phải nghĩ tới việc cùng ở trong lãnh cung với tiểu Cung Quyết… Nghĩ đến đây, trong lòng nàng chợt lóe lên một ý, chi bằng một lần giải quyết dứt điểm cho xong.
Ánh mắt khẽ xoay, nàng tiện tay cầm chiếc khăn không biết moi được từ đâu ra, bắt đầu ho dữ dội. Cung nữ sợ lây bệnh, chán ghét lùi xa mấy bước, rồi nghe thấy giọng Cung Dĩ Mạt yếu ớt vang lên:
“A… máu…”
Trên chiếc khăn giơ lên, rõ ràng là vết máu đỏ tươi!
Cung nữ kia lập tức sợ đến nhảy dựng. Chưa kịp nói gì, Cung Dĩ Mạt đã đáng thương, đứt quãng nói tiếp:
“Không phải là… ho lao đấy chứ…”
Đó chính là bệnh truyền nhiễm!
Ngay tức khắc, cung nữ sợ đến hồn bay phách lạc, vội vàng quay đầu bỏ chạy. Đợi nàng ta chạy xa, Cung Dĩ Mạt mới thả lỏng, khẽ bật cười.
Như vậy, không bao lâu nữa, tòa lãnh cung này sẽ bị phong tỏa. Sẽ chẳng có ai rảnh rỗi đến kiểm tra kỹ xem một công chúa không được sủng ái có thật sự mắc ho lao hay không. Mặc kệ nàng tự sinh tự diệt, chính là cách xử lý tốt nhất.
Sau này, ngoài việc đưa cơm, sẽ không còn kẻ không có mắt nào xông vào tìm nàng gây phiền phức nữa. Nàng có thể yên tâm luyện công. Bằng không, nếu để người khác phát hiện ra sự khác thường của nàng, đúng là rắc rối lớn.
Quả nhiên như nàng dự đoán. Không bao lâu sau, vài cung nhân thần sắc vội vàng kéo tới. Thấy nàng mang dáng vẻ ốm yếu, tay còn cầm chiếc khăn dính máu, bọn họ nào dám lại gần. Lập tức phong tỏa nơi này, khóa liền mấy lớp cửa cung, chỉ chừa lại một ô cửa sổ nhỏ để đưa cơm. Thật sự là mặc cho nàng tự sinh tự diệt. Với một đứa trẻ bảy tuổi mà nói, không thể không gọi là tàn nhẫn.
Cung Dĩ Mạt khẽ mỉm cười. Kết quả này hoàn toàn đúng ý nàng. Đợi tất cả mọi người rời đi, nàng cuối cùng cũng yên tâm, nhảy xuống giường, ra sân hít sâu một hơi, rồi thong thả vận động tay chân, giãn gân cốt.