Không còn thời gian do dự, nàng dốc hết sức, khó khăn lắm mới kéo được Cung Quyết lên giường. Không còn cách nào khác, nàng trọng sinh chưa bao lâu, bản thân cũng gầy yếu, lấy đâu ra nhiều sức lực.
Trong phòng không có đèn, hơi lạnh ẩm ướt tràn ngập. Cung Dĩ Mạt rùng mình, xoa xoa cánh tay, may mà trong không gian còn có đèn pin, nếu không e rằng thật sự phải mò mẫm trong bóng tối.
Toàn thân hắn nóng hầm hập dữ dội. Dù biết hắn sẽ không chết, Cung Dĩ Mạt cũng không thể trơ mắt nhìn đối phương cứ sốt như vậy mãi. Nàng véo nhẹ gò má nóng rẫy của Cung Quyết, khẽ thở dài một tiếng.
“Thật là tiện cho ngươi!”
Trong cơn mê man, Cung Quyết cảm thấy có một luồng ánh sáng cực sáng xuất hiện. Rõ ràng là ban đêm, vậy mà một góc nhỏ dưới giường lại sáng như ban ngày. Ngay sau đó, hắn cảm nhận được bên cạnh có người!
Thân thể hắn theo bản năng căng cứng, đầu đau như muốn nứt ra. Bàn tay lại chậm rãi thò xuống dưới gối, muốn lấy viên đá sắc bén mà hắn đã mài đến cực kỳ nhọn! Đúng lúc này, hắn nghe thấy giọng nói đầy bực bội của đối phương.
“Thật là chán ghét, vì sao thứ ta cần thì không có, còn ngươi cần thì lại có chứ!”
Nghe ra đó là giọng của vị hoàng tỷ kia, thân thể hắn lập tức thả lỏng lại. Ngay cả bản thân hắn cũng không hiểu, vì sao mình lại dễ dàng tin tưởng một người mới chỉ gặp có một lần như vậy.
Rất nhanh, hắn cảm giác có thứ nước thuốc chua đắng bị rót vào miệng. Ban đầu hắn không muốn nuốt, nhưng nghĩ tới việc ở lãnh cung mà cầu được loại thuốc này hẳn gian nan đến mức nào, hắn liền ép mình nuốt xuống. Đắng đến mức cả khuôn mặt hắn nhăn lại thành một đống.
Cung Dĩ Mạt thấy vậy liền cười khoái chí. Nàng hòa viên thuốc vào nước cho hắn uống, biết rõ đắng đến mức nào, nhưng thấy Cung Quyết khó chịu, nàng lại cảm thấy hả hê!
Ngay sau đó, Cung Quyết cảm giác đối phương đang cởi y phục của mình. Dù trong cơn mơ màng, hắn vẫn thấy xấu hổ. Mẫu thân từng dạy, nam nữ bảy tuổi không được chung đường, huống chi là như thế này. Thế nhưng hắn sốt đến mức chẳng còn chút sức lực nào, chỉ có thể giả vờ ngủ để khỏi khiến đối phương khó xử.
Y phục vừa được cởi ra, Cung Dĩ Mạt liền hít sâu một hơi.
Hóa ra ngoài những chỗ tay chân lộ ra bên ngoài, trên người cậu bé chi chít vết thương. Ngoài vài vết sẹo cũ cùng bầm tím từ trước, phần lớn đều là những tổn thương ngầm không dễ nhận ra. Nhưng từng chịu qua những đau đớn ấy, Cung Dĩ Mạt hiểu rõ, những vết thương nhỏ kia đau đớn đến mức nào.
…… Trong cung vốn không thiếu những thủ đoạn giết người không thấy máu. Không ngờ ngay tại lãnh cung, bọn họ cũng có thể ra tay tàn độc đến vậy với một đứa trẻ.
Nàng mím môi, trong lòng vô cùng bực bội.
Một mặt nàng thấy đứa trẻ trước mắt thật đáng thương, mặt khác lại nghĩ tới việc sau này, hắn sẽ đem toàn bộ những đau khổ từng chịu hôm nay, từng chút một trả lại trên người nàng, liền cảm thấy hắn thật đáng hận!
Thế nhưng kẻ đáng hận cũng có chỗ đáng thương. Cung Dĩ Mạt lại thở dài một tiếng, đưa tay vào không gian.
Nàng mang theo rất nhiều thuốc, vì quanh năm bôn ba bên ngoài, đây đều là đồ thiết yếu. Giờ phút này lại vừa lúc phát huy tác dụng. Dùng cho hắn cũng được. Kiếp trước, vì những loại thuốc này mà nàng đã rước không ít tai họa, kiếp này phải cẩn thận hơn mới được.