"Nguyệt Hân, đừng gọi!" Lục Chí Dĩnh vươn tay định giật lấy điện thoại của cô.
Đồng Nguyệt Hân lùi lại, đúng lúc đó, cô bị trượt chân trên bậc thang. Cô cố gắng với tay bám vào thanh vịn, nhưng Cố Hiểu Quyên lại nhanh chóng đưa tay ra, dáng vẻ như muốn đỡ cô, nhưng vừa nắm được tay cô lại hơi kéo ngược lại, khiến cô không thể với tới lan can, cả người mất đà ngã nhào xuống cầu thang.
Mọi thứ chao đảo, cơ thể Đồng Nguyệt Hân chưa kịp cảm nhận cơn đau thì đã hoàn toàn chìm vào bóng tối...
Khi cô mở mắt lần nữa, chỉ cảm thấy đầu óc hơi quay cuồng. Bên cạnh vang lên một giọng nói non nớt: "Mẹ ơi, mẹ sao thế, đừng làm Khải Khải sợ nha."
Bản năng làm mẹ trỗi dậy, Đồng Nguyệt Hân vội vàng ôm chầm lấy con trai trước khi kịp nhìn rõ mặt con.
Trước khi hoàn toàn tỉnh táo, những lời lẽ của Lục Chí Dĩnh và Cố Hiểu Quyên vẫn còn văng vẳng bên tai, khiến cô ngay khi nghe thấy giọng Lục Minh Khải, lập tức nghĩ rằng con mình đang gặp nguy hiểm.
"Mẹ..."
Lục Minh Khải khẽ gọi, dù đang khó thở nhưng cậu bé không có ý định đẩy cô ra, chỉ mếu máo: "Khải Khải... sắp không thở được rồi..."
"Hả?"
Lúc này Đồng Nguyệt Hân mới hoàn toàn tỉnh táo, nhìn khuôn mặt đã đỏ bừng của con trai, cô vội vàng nới lỏng vòng tay. Định trấn an con, cô chợt nhận ra có điều gì đó rất lạ, cẩn thận quan sát đứa trẻ trước mặt.
Khuôn mặt của Lục Minh Khải...
Sao lại nhỏ bé thế này?
Và cả vóc dáng của con cũng... nhỏ đi rất nhiều!
Vừa rồi trong đầu cô chỉ nghĩ đến việc con trai được an toàn, không để ý đến chi tiết nào khác. Giờ nhìn kỹ mới thấy khuôn mặt bé xíu, đôi tay cũng mũm mĩm, đôi mắt trong veo nhìn cô, trông con chỉ chừng... hai, ba tuổi.
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
Đồng Nguyệt Hân lo lắng nhìn Minh Khải kỹ hơn, sau khi xác nhận đây đích thực là con trai mình, cô càng thêm hoang mang, liền hỏi: "Khải Khải?"
Lục Minh Khải không hiểu sao mẹ mình lại có biểu hiện khác thường như vậy, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu, đáp lại bằng giọng trẻ con: "Dạ, mẹ, Khải Khải đây. Mẹ vừa bị ngã từ cầu thang xuống, dù Khải Khải gọi thế nào mẹ cũng không đáp lời."
Trong lòng Đồng Nguyệt Hân vẫn ngập tràn sự kinh ngạc, thậm chí còn nghi ngờ mình đang nằm mơ. Cô véo mạnh vào cánh tay mình, dùng lực rất mạnh, khiến mu bàn tay đỏ ửng lên.
Đau quá!
Không phải là đang mơ sao?
Lục Minh Khải thấy hành động của mẹ, đôi mắt tròn xoe đầy kinh ngạc nhìn cô. Một lúc lâu sau cậu bé mới phản ứng, vội nắm lấy tay mẹ, thổi phù phù, vừa thổi vừa nói: "Mẹ, phù phù! Phù phù, không còn đau nữa đâu!"
Nhìn đứa con ngoan ngoãn, khỏe mạnh trước mắt, nước mắt của Đồng Nguyệt Hân suýt nữa đã trào ra.
Nếu đây không phải là ảo giác, vậy những chuyện trước kia, Lục Chí Dĩnh, Cố Hiểu Quyên, chuyện cô mất đi đứa con trai yêu quý, tất cả đều chỉ là một giấc mơ sao?
Lục Minh Khải cứ chăm chú nhìn mẹ. Thấy mẹ sắp khóc, cậu bé lập tức luống cuống, giọng non nớt an ủi: "Mẹ đừng sợ, Khải Khải đưa mẹ đi tìm ông ngoại, bà ngoại nha!"
Cậu bé cử động hơi mạnh, vô tình va vào chiếc bàn gỗ bên cạnh, làm chiếc cốc sứ trên bàn rơi xuống sàn, phát ra tiếng loảng xoảng.
Đồng Nguyệt Hân giật mình tỉnh táo trở lại.
Chiều cao hiện tại của Lục Minh Khải vừa vặn ngang với chiếc bàn gỗ nhỏ bên cạnh. Cái bàn này cô có ấn tượng, Minh Khải lúc này vừa tròn hai tuổi.