Quân Hôn 80, Một Đêm Say, Một Hoang Thai

Chương 35

Trước Sau

break

Lục Thiên Diệu lại hỏi thêm vài câu bâng quơ để dò hỏi về đứa trẻ. Đồng Minh Khải rất hiểu chuyện, những gì có thể nói thì nói, còn những gì không được phép thì cậu bé ấm ức bảo rằng mẹ không cho nói với người lạ.

“Thông minh thật đấy.” Lục Thiên Diệu không để tâm, cười chạm nhẹ vào mũi cậu bé rồi hỏi: “Con và Miêu Miêu, ai lớn tuổi hơn?”

Nhìn đứa trẻ có vài nét tương đồng với em trai mình, Lục Thiên Diệu tự nhiên cảm thấy gần gũi. Đồng Minh Khải suy nghĩ một lát, nhìn sang Lục Miêu Miêu rồi ngây thơ hỏi: “Cậu mấy tuổi rồi?”

Lục Miêu Miêu đáp bằng giọng trong trẻo: “Tớ ba tuổi.”

Lục Thiên Diệu bỗng cười không nổi. Trẻ mẫu giáo ít nhất cũng phải ba tuổi, cùng lớp với Lục Miêu Miêu thì chắc chắn cũng tầm đó. Chưa kịp để anh lên tiếng, Đồng Minh Khải đã ấm ức nói: “Vậy là con nhỏ hơn… con mới hai tuổi thôi.”

“Hai tuổi?” Giọng Lục Thiên Diệu bỗng cao vút lên.

Lục Miêu Miêu vỗ ngực, phụng phịu: “Cha, cha làm con sợ quá.”

“Không sao, không sao.” Lục Thiên Diệu dỗ dành con gái, rồi kinh ngạc hỏi Đồng Minh Khải: “Không phải chứ, con hai tuổi? Thật sự là hai tuổi?”

Đồng Minh Khải gật đầu. Lần này, không chỉ Lục Thiên Diệu mà ngay cả Lục Phong Thiên cũng ngạc nhiên, ánh mắt đổ dồn về phía cậu bé. Lục Thiên Diệu cảm thấy như mình đang chạm đến sự thật, anh nuốt nước bọt, cẩn thận hỏi: “Khải Khải, nói cho bác biết, con sinh tháng mấy?”

Lục Thiên Diệu không hề nhận ra mình đã đổi cách xưng hô từ “chú” thành “bác”, như thể trong tiềm thức, anh đã mặc định Đồng Minh Khải chính là cháu mình, là con của em trai. Đồng Minh Khải không hiểu suy nghĩ của người lớn, chỉ thành thật trả lời: “Tháng Năm ạ.”

Lục Miêu Miêu đứng cạnh nghe thấy thì vô cùng phấn khích, cô bé vỗ tay cười giòn tan: "Cậu nhỏ tuổi hơn tớ, vậy chẳng phải cậu nên gọi tớ là chị sao?"

Tâm tư Lục Thiên Diệu lúc này rối bời. Nếu giữa họ thực sự tồn tại mối liên hệ huyết thống, thì chuyện này hoàn toàn hợp lý.

Anh đưa mắt nhìn Lục Phong Thiên, từ biểu cảm của em trai cũng nhận ra sự sửng sốt tương tự. Suy cho cùng, nếu đối chiếu với khoảng thời gian Lục Phong Thiên đi làm nhiệm vụ, thì suy luận này lại rất logic.

Anh lục lọi lại trong trí nhớ những lần Lục Phong Thiên tiếp xúc với người phụ nữ lạ mặt kia, rồi nhẩm tính thời điểm mang thai, dường như... quả thực đứa trẻ sinh vào tháng Năm.

Cảm thấy mình đã chạm gần đến sự thật, anh thử thăm dò Đồng Minh Khải: "Khải Khải, cha mẹ cháu làm công việc gì?"

"Mẹ cháu phụ giúp bà ngoại ở quán ăn ạ." Đồng Minh Khải trả lời thành thật, rồi ánh mắt thoáng chút buồn bã, lí nhí nói: "Cháu... cháu không có cha..."

Lục Miêu Miêu nghe vậy liền thắc mắc: "Sao cậu lại không có cha? Ai mà chẳng có cha chứ?"

"Miêu Miêu, đừng nói linh tinh." Lục Thiên Diệu vỗ vai con gái, nhận thấy không thể tiếp tục truy hỏi thêm được nữa.

Sau khi dặn dò con gái, anh quay sang cười với Đồng Minh Khải, ôn tồn bảo: "Khải Khải, sau này cháu cứ thoải mái đến nhà bác chơi, coi đây như nhà mình nhé. Cháu chơi với Miêu Miêu có thấy vui không?"

Trẻ con vốn dễ dỗ dành, nghe hỏi vậy liền tạm quên đi nỗi buồn vừa rồi, cậu bé cười tươi gật đầu: "Dạ vui ạ!"

"Vậy sau này nhớ thường xuyên ghé chơi, nếu cháu muốn đến, bác có thể qua đón."

Đồng Minh Khải nghe thế thì vui mừng khôn xiết.

Lục Thiên Diệu không nói thêm với cậu bé nữa, mà đứng dậy tiến về phía Lục Phong Thiên, gần như không thể giấu nổi vẻ kinh ngạc, anh hạ thấp giọng: "Lục Phong Thiên, đây chẳng phải là con trai em sao?! Đây đích thị là con trai em rồi!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương