Anh còn chẳng biết gương mặt cô gái đó ra sao, chẳng lẽ Lục Thiên Diệu lại biết?
Anh sợ mình quên mất dung mạo cô ấy nên đã cố gắng ghi nhớ rất kỹ.
Ngay cả ảnh gián điệp chỉ cần nhìn thoáng qua anh cũng có thể khắc ghi, bắt giữ được đối tượng, cớ sao một cô gái đã có quan hệ thân mật với mình, anh lại không thể nhớ nổi?
Đây chẳng phải là đang sỉ nhục anh sao?
Trong lúc hai người đang trò chuyện, Đồng Nguyệt Hân đứng gần đó, khẽ đưa tay chạm lên mặt mình, lòng đầy lo âu.
Lục Thiên Diệu chỉ nói bâng quơ, không hề để tâm, anh nghĩ rằng Lục Phong Thiên từng mô tả cô gái đó có gương mặt đầy nốt đỏ nên rất dễ tìm. Dù cô ấy không chờ đợi hoặc đã rời đi, thì những người xung quanh chắc chắn phải có ấn tượng, không thể nào không ai hay biết.
Lục Phong Thiên có năng lực thế nào, gia thế ra sao, Lục Thiên Diệu hiểu rõ hơn ai hết, làm sao có chuyện hai năm rồi mà vẫn không có lấy một manh mối?
Nhưng…
Lục Thiên Diệu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, anh nhướng mày, nhìn chằm chằm Lục Phong Thiên: “Tôi vừa nghĩ ra một khả năng.”
Lục Phong Thiên nhìn anh trai mình.
“Biết đâu, gia đình đó không phải tự nguyện chuyển đi, mà là bị ép buộc. Nếu cậu và cô gái đó có con, cô ấy lại chưa chồng, chắc chắn không chịu nổi áp lực dư luận nên bị ép phải rời đi. Người xung quanh đương nhiên không muốn nhắc lại chuyện cũ, nên cậu mới không tìm thấy.”
Lục Thiên Diệu cười cợt nhìn Lục Phong Thiên, nói thêm: “Biết đâu đấy, bây giờ cậu đã có một đứa con lưu lạc bên ngoài rồi cũng nên.”
Lục Phong Thiên không giấu nổi sự khó chịu, lườm anh một cái: “Anh có thể nghiêm túc một chút được không?”
Nếu thực sự có con, anh quả thật rất có lỗi với cô gái đó, hơn nữa…
Những năm qua, cô ấy đã sống ra sao?
Lục Thiên Diệu cười lớn, không hề coi là thật, dù sao theo lời kể của Lục Phong Thiên, hai người chỉ có một lần duy nhất, làm sao có thể may mắn đến mức đó?
Vợ chồng anh còn phải mất mấy năm mới có con cơ mà.
Hai người coi đó như một câu chuyện đùa, nhưng Đồng Nguyệt Hân đứng cạnh thì không thể giữ nổi bình tĩnh.
Cô không kìm được mà liếc nhìn gương mặt Lục Phong Thiên, càng lúc càng khẳng định đường nét này quá giống con trai mình.
Trên đời này thực sự có sự trùng hợp đến mức này sao?
Cô thực sự gặp được cha ruột của Đồng Minh Khải, mà người này lại còn là chú của bạn học cậu bé?
Nghĩ đến độ tuổi của cô bé kia, Đồng Nguyệt Hân càng cảm thấy tình hình trở nên phức tạp.
Trước đây cô từng nghĩ, nếu tìm được cha ruột của Đồng Minh Khải thì tốt biết mấy, nhưng giờ đây…
Cha của Khải Khải lại là người đã có gia đình rồi sao?
Nếu để Đồng Minh Khải biết chuyện, cô không biết phải giải thích thế nào, càng không biết làm sao để đối diện với Lục Miêu Miêu.
Dù chưa tìm ra cách giải quyết, nhưng Đồng Nguyệt Hân biết lúc này tuyệt đối không được để Lục Phong Thiên phát hiện, cô vội vàng lau sạch chiếc bàn trước mặt rồi định rời đi ngay lập tức.
Đúng lúc đó, cô nghe thấy Lục Thiên Diệu nói tiếp.
“Đùa thì đùa vậy thôi, nhưng chúng ta nói chuyện nghiêm túc chút đi. Cậu bây giờ cũng không còn trẻ nữa, ông nội vẫn luôn thúc giục chuyện kết hôn. Nếu thực sự không tìm thấy người đó, thì cậu đồng ý đi xem mắt đi.”
Xem mắt?!
Nghe đến hai từ này, Đồng Nguyệt Hân kinh ngạc đến mức siết chặt chiếc khăn lau trong tay, cố gắng kiềm chế sự bàng hoàng và tránh không nhìn về phía Lục Phong Thiên.