Quân Hôn 80, Một Đêm Say, Một Hoang Thai

Chương 18

Trước Sau

break

"Xin lỗi, xin lỗi, tôi vội quá, không đụng trúng anh chứ?" Đồng Nguyệt Hân liên tục nói lời xin lỗi.

Tuy nhiên, trong lúc cất lời, ánh mắt cô vẫn không ngừng tìm kiếm bóng dáng con trai mình trong lớp học.

Đồng Minh Khải tất nhiên đã nhìn thấy Đồng Nguyệt Hân từ sớm, cậu bé hớn hở chạy ùa tới, vui vẻ gọi: "Mẹ!"

"Mẹ đây!" Đồng Nguyệt Hân nhanh chóng ngồi xuống, xoa xoa đầu Đồng Minh Khải, ánh mắt tràn đầy vẻ áy náy: "Xin lỗi con nhé, mẹ đến muộn, Khải Khải đợi mẹ có sốt ruột không?"

Đồng Minh Khải ngoan ngoãn lắc đầu.

Ngay lúc này, Lục Miêu Miêu vẫn đang ngồi trong lòng Lục Phong Thiên, nghe vậy liền cười tươi rói tiếp lời: "Cậu ấy không hề sốt ruột đâu ạ, cậu ấy còn bảo với cháu là dì bận bịu công việc nên không thể đến đón cậu ấy sớm, ngoan lắm ạ."

Dứt lời, Lục Miêu Miêu cũng lễ phép chào hỏi Đồng Nguyệt Hân, nở nụ cười tươi: "Cháu chào dì ạ."

Nhìn cô bé nhỏ nhắn, đáng yêu đang đứng trước mặt, Đồng Nguyệt Hân lập tức nhận ra đây chính là cô bé đã gặp hồi sáng. Thấy hai đứa trẻ chơi đùa với nhau hòa thuận, cô cũng trút bỏ được gánh nặng trong lòng, mỉm cười đáp lại Lục Miêu Miêu: "Chào cháu. Cháu cũng về muộn thế này sao?"

Lục Miêu Miêu cười gật đầu: "Dạ vâng ạ~"

Sau màn chào hỏi, Đồng Nguyệt Hân trao đổi vài câu với giáo viên rồi nắm tay Đồng Minh Khải chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc ấy, Đồng Minh Khải nũng nịu cất tiếng chào Lục Phong Thiên: "Cháu chào chú ạ."

Nghe thấy lời của Đồng Minh Khải, Đồng Nguyệt Hân mới sực nhớ ra ở đây vẫn còn một người đàn ông mà cô suýt đụng phải lúc nãy.

Chỉ là, vừa mới liếc mắt nhìn qua, Đồng Nguyệt Hân đã thoáng sững sờ.

Người đàn ông này… sao lại có nét giống hệt Khải Khải lúc trưởng thành đến thế?

Đồng Nguyệt Hân đã trọng sinh, ký ức về dáng vẻ của con trai khi lớn vẫn còn vẹn nguyên, nên vừa nhìn thấy, cô đã lập tức liên tưởng đến hình ảnh Khải Khải trong tương lai.

Tiếp đó, cô quan sát lại Lục Phong Thiên, rồi lại nhìn sang con trai mình, dù bé con mới chỉ hai tuổi, nhưng sao càng ngắm càng thấy giống nhau đến lạ?

Thế nhưng, thế gian rộng lớn, việc có một hai người trông giống nhau cũng là chuyện thường tình.

Đồng Nguyệt Hân không suy nghĩ nhiều, sau khi gửi lời xin lỗi đến Lục Phong Thiên thêm lần nữa, cô dắt Đồng Minh Khải rời khỏi đó.

Hai mẹ con vừa bước ra khỏi cửa lớp, Đồng Nguyệt Hân đã áy náy giải thích: "Xin lỗi con nhé, để Khải Khải đợi mẹ lâu quá. Mẹ định đến đón sớm nên chọn đi đường tắt, ai ngờ lại bị lạc đường."

Mặc dù Đồng Minh Khải hiểu mẹ bận rộn, không phải không cần cậu, nhưng khi thấy Lục Miêu Miêu đã được đón về, trong lòng cậu vẫn dâng lên chút tủi thân.

Cậu tự nhủ rằng mẹ bận, nhưng vẫn mong Đồng Nguyệt Hân cho cậu một lý do cụ thể.

Thế nhưng khi nghe được lý do, cậu lại không ngờ tới tình huống này.

Mẹ đến cả đường tới trường mẫu giáo cũng đi nhầm, đúng là cần cậu phải bảo vệ rồi!

Lục Phong Thiên lái xe tới, trước khi lên xe, anh vẫn ngoái nhìn theo bóng lưng của Đồng Nguyệt Hân một lần nữa.

Lúc ở trong lớp, nhìn góc nghiêng của người phụ nữ ấy, anh đã cảm thấy quen thuộc, giờ nhìn lại càng thấy như đã gặp ở đâu đó, nhưng dù cố gắng lục lọi trí nhớ, anh vẫn không tài nào nhớ ra được.

Theo lý mà nói, số phụ nữ anh có thể tiếp xúc rất hạn chế, tuy Đồng Nguyệt Hân không hề trang điểm cầu kỳ, nhưng cô lại rất xinh đẹp. Nếu thực sự đã gặp qua, anh đáng lẽ phải ghi nhớ rất rõ mới đúng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương