Vừa bước ra, cô đã gặp Chu Khiết Thiện dường như đã chờ sẵn bên ngoài.
Đồng Nguyệt Hân giật mình, đặt tay lên ngực, nói nhỏ: “Mẹ làm gì ở đây vậy? Làm con hết hồn.”
Chu Khiết Thiện cười xòa, vỗ về con gái như dỗ trẻ con, rồi nhẹ nhàng hỏi: “Khải Khải ngủ rồi à? Không đòi ngủ cùng con sao?”
Đồng Nguyệt Hân gật đầu, nhìn về phía cửa phòng, ánh mắt dịu dàng: “Dạ, ngủ rồi. Mẹ có chuyện gì muốn nói với con ạ?”
Chu Khiết Thiện gật đầu, lại không vội vã đứng chỗ này nói chuyện, mà kéo tay Đồng Nguyệt Hân đến ghế sofa.
Chờ hai người ngồi xuống đàng hoàng, Chu Khiết Thiện mới nắm lấy tay con gái: “Hân Hân, mẹ muốn nói với con chuyện này, con suy nghĩ kỹ chút…”
Đồng Nguyệt Hân có dự cảm gì đó: “Dạ, mẹ nói đi…”
“Mẹ có một bà mối quen biết, cũng biết tình huống của con, muốn giới thiệu cho con một người, con có muốn đi xem mắt không?”
Quả nhiên!
Đồng Nguyệt Hân không cần suy nghĩ mà lắc đầu, kiên quyết từ chối: "Không đâu. Mẹ, bây giờ con không muốn bàn về mấy chuyện này."
Những ký ức đau thương từ kiếp trước ùa về, chỉ cần thoáng nghĩ đến Lục Chí Dĩnh, Đồng Nguyệt Hân đã chẳng còn chút niềm tin nào vào phái mạnh.
Cô tự nhủ bản thân hoàn toàn đủ năng lực để nuôi dạy Khải Khải khôn lớn, hà cớ gì phải phụ thuộc vào đàn ông? Chẳng phải cha ruột nào cũng đối xử tử tế với con cái, vậy nên thà rằng không có còn hơn. Ít nhất, với tư cách là mẹ, cô chắc chắn sẽ không bao giờ để con mình phải chịu thiệt thòi.
Tất nhiên, nếu tìm được cha ruột của thằng bé mà người đó là một người đàn ông đáng tin cậy, thì câu chuyện sẽ khác.
Thế nhưng, sau khi trọng sinh, cô đã hoàn toàn gạt bỏ ý định kết hôn. Cô chỉ khao khát một cuộc sống bình lặng, được sớm tối quây quần bên cha mẹ.
Chu Khiết Thiện dường như đã thấu hiểu tâm tư của con gái, bà khẽ thở dài, nắm lấy tay cô thủ thỉ: "Hân Hân, con nghe mẹ nói này. Cuộc sống hiện tại của chúng ta tuy rất ổn, nhưng con không thể để Khải Khải mãi thiếu vắng hình bóng người cha. Bây giờ thằng bé còn nhỏ chưa hiểu chuyện, nhưng sau này lớn lên, nếu nó thắc mắc, con định trả lời thế nào?"
Đồng Nguyệt Hân im lặng, không đáp.
Chu Khiết Thiện lại tiếp lời: "Hơn nữa, khi Khải Khải đến trường, nếu bị bạn bè hỏi han, con tính sao đây? Mẹ tin con đủ sức nuôi dạy thằng bé, nhưng con trẻ còn non nớt, liệu nó có chịu đựng nổi những lời xì xào bàn tán hay không?"
Đồng Nguyệt Hân vẫn giữ thái độ im lìm.
Cho rằng con gái đã bắt đầu dao động, Chu Khiết Thiện dò hỏi: "Hay là chúng ta cứ thử gặp mặt xem sao? Con cứ gặp trước đã, nếu không ưng ý thì thôi. Nhưng con không thể cứ độc thân cả đời được, đúng không?"
Thực lòng, Đồng Nguyệt Hân cũng đang cân nhắc điều đó.
Nhìn vẻ lo âu hiện rõ trên gương mặt Chu Khiết Thiện, Đồng Nguyệt Hân mím môi đáp: "Mẹ, nếu cha dượng không đáng tin, chẳng phải Khải Khải sẽ phải chịu khổ sao? Người ta vẫn bảo, biết người biết mặt khó biết lòng mà!"
Trong tâm trí cô, hình ảnh Lục Chí Dĩnh của kiếp trước lại hiện về rõ mồn một.
Ngày trước, cô từng bị những lời đường mật của hắn mê hoặc, cứ ngỡ hắn là người tốt, khiến cô đắm chìm trong ảo tưởng.
Thế nhưng kết quả thì sao?
Chẳng phải cuối cùng cô vẫn rơi vào bi kịch đó sao?
"Mẹ, nếu mẹ lo lắng cho Khải Khải, thì chỉ cần thằng bé ở bên chúng ta, được giáo dục tử tế và nhận đủ tình yêu thương, con tin nó sẽ không đi chệch hướng hay hư hỏng. Đợi Khải Khải lớn thêm chút nữa, con sẽ nói cho nó biết về cha ruột, con tin thằng bé sẽ thấu hiểu."