Quân Hôn 70: Theo Chồng Về Doanh Trại, Cô Liên Tục Mang Thai

Chương 9

Trước Sau

break

Không nhiều lắm, chỉ có mấy tờ phiếu vải và phiếu lương thực.

Cô đến đây mấy ngày rồi mà vẫn chưa đi dạo cửa hàng bách hóa lần nào, hôm nay phải đi dạo cho thật đã mới được.

Tuy nhiên, trước khi đi dạo cửa hàng, cô dự định đi xem tình hình ở vài công xưởng gần đây, hỏi xem có nơi nào đang tuyển công nhân hay không.

...

"Anh Yến Thanh, anh nhìn gì thế? Gọi anh mà chẳng thấy phản ứng gì."

"À, không có gì, đi thôi."

Ngay khi người đàn ông vừa quay người định rời đi, trên phố đột nhiên vang lên một tiếng hét chói tai: "Cướp! Có kẻ cướp kìa!"

Người đàn ông mặc một bộ quân phục, dáng người cao lớn thẳng tắp. Nghe thấy tiếng hét, anh phản ứng cực nhanh, lao vút ra đón đầu gã thanh niên đang chạy trốn.

Gã thanh niên kia cũng là kẻ lanh lợi, thấy một người đàn ông mặc quân phục vô cùng nổi bật giữa đám đông đang lao về phía mình, gã hoảng loạn trong giây lát, sau đó nhanh chóng đảo mắt quan sát xung quanh, thay đổi phương hướng chạy sang một con phố khác.

Hướng đó vừa hay lại là nơi Lê An Lạc đang đi tới.

Lê An Lạc đang đi, thấy trạm xe buýt ở ngay phía trước không xa, bỗng nghe thấy phía sau ồn ào náo loạn, còn có người hét lên... cướp?

Giữa thanh thiên bạch nhật mà cũng dám táo tợn như vậy sao.

Cô quay đầu lại nhìn, liền thấy một cảnh tượng thế này: Một gã thanh niên mồ hôi nhễ nhại, quần áo hơi xộc xệch, tay cầm một chiếc túi đang hoảng hốt chạy phía trước, phía sau là một người đàn ông mặc quân phục, ước chừng cao hơn một mét tám, đang vững vàng truy đuổi.

Khoảng cách giữa hai người đang không ngừng rút ngắn lại. Do đứng ngược sáng nên Lê An Lạc nhìn không rõ mặt người đàn ông kia cho lắm.

Lúc này, gã thanh niên chạy gần đến bên cạnh cô, Lê An Lạc chẳng kịp suy nghĩ gì, theo bản năng đưa chân ra cản. Ngay sau đó nghe thấy một tiếng "bịch" khô khốc, gã thanh niên ngã nhào về phía trước.

Lê An Lạc nghe tiếng thôi cũng thấy đau thay, nhưng gã thanh niên rất nhanh chóng lồm cồm bò dậy tiếp tục chạy.

Đúng lúc này, xe buýt vào trạm, Lê An Lạc bước lên xe và nhanh chóng rời đi.

Cố Yến Thanh cũng không ngờ lại gặp lại cô gái lúc nãy.

Hôm nay anh đi gặp đồng đội, nên đặc biệt kéo theo cậu em họ đi mua ít đồ, chủ yếu là để có người xách đồ hộ.

Lúc ở cửa hàng bách hóa, anh vô tình thoáng thấy một cô gái. Dù chỉ nhìn thấy góc nghiêng thôi nhưng vẻ đẹp ấy cũng đủ khiến người ta nghẹt thở, huống chi cô gái đó không biết nghĩ đến chuyện gì vui mà còn mỉm cười một cái.

Giây phút ấy, Cố Yến Thanh cảm thấy cả thế giới như tĩnh lặng lại, anh chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập thình thịch liên hồi như trống điểm.

Sau đó nghe thấy em họ gọi, đến khi định thần lại thì cô gái đã biến mất, cứ như là một giấc mơ vậy.

Không ngờ bây giờ lại nhìn thấy lần nữa. Tuy khoảng cách hơi xa nhưng thị lực của anh vốn rất tốt, và anh nhìn thấy rất rõ, vừa rồi chính cô gái ấy đã đưa chân ngáng đường gã thanh niên kia một cái.

Nghĩ đến đây, trong mắt Cố Yến Thanh hiện lên ý cười, sau đó anh tăng tốc và nhanh chóng bắt kịp gã thanh niên.

Sau khi trả lại chiếc túi bị cướp cho người bị hại và đưa tên cướp đó đến đồn công an, Cố Yến Thanh cùng em họ rời đi.

Bên này, bác gái cả Triệu Ngọc đã đến nhà máy dệt, hội hợp với con gái trước: "Thế nào? Đã đánh tiếng trước với chủ nhiệm của con chưa?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương