Quân Hôn 70: Theo Chồng Về Doanh Trại, Cô Liên Tục Mang Thai

Chương 7

Trước Sau

break

Phần còn lại là phòng khách, không gian này rất rộng, chủ yếu đặt bàn ăn và sofa.

Ngoài ban công phòng khách, cô có trồng một ít hoa hồng, hoa nhài và còn đặc biệt dành ra một góc nhỏ để trồng hành lá.

Sau đó, ở góc tường nơi đặt các thùng chứa đồ, cô nhìn thấy một chiếc hộp nhỏ mà trước đây trong căn hộ không hề có.

Với tâm trạng hồi hộp, Lê An Lạc mở chiếc hộp ra, bên trong đầy ắp vàng bạc châu báu. Tuy số lượng không quá nhiều nhưng cực kỳ giá trị!

Dù hiện tại cô chưa thể đem ra sử dụng, nhưng đợi đến khi đất nước mở cửa, nếu muốn làm kinh doanh thì đây chính là vốn liếng của cô.

Thật sự phải cảm ơn Diêm Vương, cô quyết định từ nay sẽ không thầm mắng ông ấy trong lòng nữa.

...

Cứ thế hai ngày nữa lại trôi qua, phía bà Lý vẫn chưa có tin tức gì. Thấy chỉ còn nửa tháng nữa là văn phòng khu phố sẽ công bố danh sách xuống nông thôn, Lê An Lạc bắt đầu cảm thấy lo sốt vó.

Đừng nói là cô, ngay cả mẹ Lê cũng sốt ruột, bà còn đặc biệt chạy sang nhà bác gái cả một chuyến.

Lúc mẹ Lê đến, con gái lớn của bác gái là Lê Miểu cũng ở đó. Đợi sau khi mẹ Lê ra về, Lê Miểu hỏi chuyện mới biết là đang muốn giới thiệu đối tượng cho em họ.

Không hiểu sao, trong đầu cô ấy đột nhiên nảy ra một cái tên, càng nghĩ càng thấy người đó vô cùng xứng đôi với em họ mình.

Lê Miểu phấn khởi nắm lấy tay mẹ: "Mẹ, mẹ còn nhớ chủ nhiệm văn phòng của bọn con mà mẹ từng gặp khi đến tìm con không? Người mà mẹ khen là rất đẹp ấy."

Triệu Ngọc nghe con gái nhắc liền nhớ ra ngay: "Mẹ biết, cô ấy làm sao?"

"Cháu trai của chủ nhiệm đang đến đây thăm thân. Lần trước con lên văn phòng tìm chủ nhiệm thì vừa vặn gặp được anh ta.

Ôi chu choa mạ ơi, anh ta đẹp trai lắm, các cô gái trong xưởng đều mê mẩn cả, ngay cả người đã kết hôn như con mà còn không kìm được muốn nhìn thêm mấy cái."

"Hơn nữa nghe nói anh ta là quân nhân, cấp bậc còn không thấp đâu. Quan trọng nhất là người đàn ông này vẫn chưa có đối tượng."

"Nghe chủ nhiệm nói, hình như gia đình ở quê giục cưới mấy lần rồi, cũng sắp xếp xem mắt nhưng anh chàng này chẳng thèm sốt ruột, chưa lần nào chịu đi cả, hỏi đến thì chỉ bảo là chưa muốn lấy vợ."

Triệu Ngọc có chút động lòng, nhưng vẫn còn lưỡng lự: "Con nói thì tốt thật đấy, nhưng người ta đã không muốn kết hôn thì mình có nói tốt đến mấy cũng vô dụng thôi."

Lê Miểu nhìn mẹ mình, đầy ẩn ý nói: "Mẹ ơi, mẹ còn không hiểu đàn ông sao? Thấy con gái xinh đẹp là bước chân chẳng vững ngay. Cháu trai của chủ nhiệm bảo là không muốn kết hôn, nhưng biết đâu vừa nhìn thấy em An Lạc là anh ta lại chẳng muốn rước ngay về nhà ấy chứ?"

Triệu Ngọc gật đầu: "Con nói cũng có lý. Vậy đi, ngày mai mẹ xin nghỉ phép, trước giờ cơm trưa mẹ sẽ đến tìm con, con dẫn mẹ đi gặp vị chủ nhiệm đó để thăm dò ý tứ xem sao."

"Dạ, không thành vấn đề!"

Lê An Lạc vẫn chưa hề hay biết bác gái đang định tìm đối tượng cho mình. Hai ngày nay cô dự định sẽ đi dạo loanh quanh khắp nơi.

Tiện thể xem thử phong tục tập quán thời này thế nào, biết đâu vận may đến lại tình cờ gặp được một người đàn ông tuyệt vời thì sao.

Cũng không biết có phải vì bà Lý bị đả kích từ lần trước nên lần này định chuẩn bị một "phi vụ" lớn hay không, mà mấy ngày rồi vẫn chẳng thấy động tĩnh gì.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương