Đến khi cô nói xong, mặt bà ta đã đen như đít nồi, xen lẫn chút tức giận.
Bác gái cũng đã bình tĩnh lại: "Bà Lý, xem ra bà không biết chuyện này à? Bà chưa gặp cậu ta mà lại nói cậu ta cao một mét tám, đẹp trai, tính tình tốt, nói chung là khen hết lời."
Bà Lý đập mạnh vào đùi: "Oan cho tôi quá, chuyện này tôi thật sự không ngờ tới."
"Điều kiện của cậu ta rất tốt, nhà chỉ còn mẹ già, hai chị gái đều đã lấy chồng, bản thân lại có công việc chính thức."
"Vốn dĩ tôi định đi gặp trước để tìm hiểu thêm, nhưng con bé Linh Hương nhà Quế Phương nói nó đã gặp rồi. Chuyện cao một mét tám cũng là nó nói với tôi. Tôi nào ngờ nó lại lừa tôi chứ? Tại sao chứ?"
"Dù sao đi nữa, chuyện này là do tôi sơ suất, tôi thật lòng xin lỗi hai người. Hai người cứ yên tâm, lần sau tôi nhất định sẽ xem xét kỹ lưỡng, sẽ giới thiệu cho cháu An Lạc người tốt nhất."
Lê An Lạc và bác gái nhìn nhau. Cô không quen người tên Linh Hương này, không biết đối phương chỉ đơn thuần là trêu đùa hay là có ý nhắm vào cô.
Bác gái rõ ràng cũng không hiểu lắm, nhưng bà Lý đã nói đến nước này, hơn nữa tuy bà ta có sơ suất, nhưng cũng không thể hoàn toàn trách bà ta được.
Bà ta cũng đã xin lỗi rồi, họ cũng không thể cứ "nắm mãi không buông", hơn nữa, sau này họ quả thật vẫn cần nhờ bà ta giúp đỡ.
"Thôi thôi, chuyện hôm nay cho qua đi. Nhưng lần sau bà phải để tâm hơn đấy, xem xét kỹ rồi hãy giới thiệu cho con bé An Lạc nhà chúng tôi. Không thể để xảy ra chuyện như hôm nay nữa."
Bà Lý liên tục đảm bảo: "Chắc chắn, chắc chắn, hai người cứ yên tâm."
Sau khi bà Lý rời đi, Lê An Lạc cũng ra về. Giờ này chắc cha mẹ cô cũng sắp tan làm rồi.
Nhà của gia đình cô ở trong khu tập thể cũng có ba phòng ngủ, một phòng khách, kèm theo một khoảng sân nhỏ, trong sân còn trồng một cây hồng.
Hàng năm nhà cô hái hồng xong đều mang sang cho bác gái làm thành bánh hồng, rồi lại mang về nhà một ít.
Bánh hồng của bác gái cô làm rất ngon.
Trong ký ức, nguyên chủ đã ăn vài lần và rất thích, còn Lê An Lạc mới xuyên không đến thì chưa được ăn bao giờ.
Phòng ngủ chính là của cha mẹ cô, hai phòng còn lại là của cô và em trai, mỗi người một phòng. Thời buổi này, rất hiếm gia đình có được căn nhà như thế này.
Lê An Lạc vừa về nhà được một lúc thì cha mẹ cô cũng đã về, còn mang theo cơm mua ở nhà ăn của đơn vị.
Vì nguyên chủ không biết nấu ăn, mà cha mẹ cô lại bận rộn, trước đây lúc Lê An Khang còn ở nhà thì đều là do cậu ấy nấu.
Bây giờ cậu ấy không có ở đây, thường là cha mẹ cô tan làm rồi ra nhà ăn mua cơm mang về. Nếu họ quá bận, tan làm muộn, thì Lê An Lạc sẽ ra ngoài ăn.
Bên này, cả nhà của Lê An Lạc vừa ăn cơm vừa nói chuyện xem mắt hôm nay.
Bên kia, bà Lý sau khi rời khỏi nhà bác cả của Lê An Lạc thì đi thẳng đến nhà Quế Phương.
Bà ta phải đi hỏi con bé Linh Hương kia tại sao lại lừa bà ta.
…
"Hả? Lừa bác? Cháu đâu có?"
Nhìn vẻ mặt vô tội của Linh Hương, bà Lý cũng có chút nghi ngờ.
"Sao cháu lại nói không lừa bác, không phải cháu nói với bác là thằng nhóc nhà họ Chu cao lớn, đẹp trai, tính tình tốt à?"
Chu Gia Bảo chính là người bà Lý giới thiệu cho Lê An Lạc đi xem mắt hôm nay.