Bây giờ vẫn chưa đến giờ nấu cơm trưa, biết đối tượng của Lê An Lạc sắp đến, rất nhiều bà cô, bà thím chưa từng thấy mặt anh, cùng mấy gã thanh niên không có việc làm đều tụ tập lại một góc trong sân để bàn tán.
Mọi người đều đang mong chờ xem đối tượng của Lê An Lạc trông như thế nào, nghe nói là một sĩ quan quân đội.
Các bà các thím đa phần là vì tò mò, còn mấy gã thanh niên thì trong lòng có chút không cam tâm, muốn xem thử người mà Lê An Lạc chọn ưu tú đến mức nào.
Thế nên khi Cố Yến Thanh lái chiếc xe Jeep vào sân, ngay lập tức anh đã thu hút toàn bộ sự chú ý. Bình thường ở đây chẳng mấy khi có ai lái xe vào, lại còn là xe quân đội nữa.
Gần như ngay lập tức, mọi người đều biết đây chính là đối tượng của Lê An Lạc.
Có người ngưỡng mộ, nhưng cũng có kẻ không nhịn được mà buông lời ghen tị.
"Cái con bé An Lạc này đúng là có phúc thật đấy, cứ tưởng phen này nó phải xuống nông thôn rồi, ai ngờ quay đi quay lại đã tìm được một đối tượng là sĩ quan."
"Chứ còn gì nữa, nhưng cũng tại An Lạc xinh đẹp quá mà, làn da trắng như phát sáng ấy, đôi mắt thì long lanh, cô gái như vậy ai mà chẳng thích?"
Có một cô gái nghe thấy vậy thì trong lòng khó chịu, lầm bầm một câu: "Chẳng qua là cái đồ hồ ly tinh thôi, ngoài cái mặt ra thì còn cái gì nữa đâu?"
Một bà thím đứng cạnh nghe thấy liền không vui: "Cháu nói cái kiểu gì thế hả? Thím thấy cháu chính là đang ghen tị với nhan sắc của con bé An Lạc thì có, nghe mà thấy toàn mùi chua ngoa.
Với lại, cháu không biết là sau ngày lập quốc thì không được phép nói mấy chuyện đó nữa à? Coi chừng thím báo cáo cháu tội tuyên truyền mê tín dị đoan đấy."
Nếu là bình thường, bà thím cũng chẳng chấp nhặt với mấy đứa nhỏ làm gì, nhưng vốn dĩ bà hồi còn trẻ tuổi cũng là một mỹ nhân, về già lại đặc biệt yêu thích những cô gái trẻ có ngoại hình xinh đẹp.
Mà vẻ đẹp của Lê An Lạc thì đúng là chạm đến trái tim bà, để bà nghe thấy người ta sỉ nhục cô ngay trước mặt thì bà không bỏ qua được là cái chắc.
Bà ghét nhất mấy cái đứa con gái vì ghen tị mà đi nói xấu sau lưng, bôi nhọ người khác.
Vẻ ngoài là trời sinh, nhưng tâm hồn là do tu dưỡng. Kẻ có tâm hồn xấu xí thì dù mặt mũi có đẹp đến đâu cũng chỉ là hạng xấu xí mà thôi.
Cô gái kia không ngờ lời mình nói lại bị người khác chú ý, bị lời của bà thím dọa cho một trận, vội vàng thanh minh: "Cháu... cháu vừa rồi có nói gì đâu, thím đừng có nói bậy."
Nói xong, cô ta liền chạy mất dạng, đến kịch hay cũng chẳng dám xem nữa.
Chuyện nhỏ này không ai hay biết, Lê An Lạc nghe thấy tiếng động bên ngoài thì biết Cố Yến Thanh đã tới, liền đi ra đón.
Cố Yến Thanh đang lấy lễ vật ở ghế sau xe, vừa quay người lại thấy cô, anh lập tức nở một nụ cười rạng rỡ.
Người đàn ông vốn đã khôi ngô, nay lại cười tươi như thế thì sức sát thương tăng lên gấp bội, không ít bà thím lớn tuổi đứng đó đều nhìn đến ngây cả người. Huống chi là mấy cô gái trẻ tuổi.
Tâm trạng Lê An Lạc có chút phức tạp, hơi có mùi "giấm chua" một chút, nhưng nghĩ đến người đàn ông này là của mình thì lại thấy tự hào và đắc ý.
Cô khẽ lắc đầu xua tan những ý nghĩ vẩn vơ trong đầu: "Để em xách bớt cho."