Sửa soạn xong xuôi, cô đứng trước gương ngắm nghía hồi lâu, hài lòng gật đầu.
Xem lại thời gian thấy cũng gần đến giờ Cố Yến Thanh tới, Lê An Lạc liền đi ra ngoài.
Nhà cô ở tầng một, băng qua khoảng sân ra đến phía ngoài, quả nhiên thấy Cố Yến Thanh đã đứng chờ sẵn ở đó.
"Anh Cố, anh đến lúc nào thế?"
Nghe thấy giọng của Lê An Lạc, anh quay mặt lại, nhìn thấy cô thì trong mắt ánh lên vẻ kinh diễm, cười nói: "Anh cũng vừa mới tới thôi. Hôm nay em đẹp lắm."
Cố Yến Thanh phát hiện ra kể từ khi gặp Lê An Lạc, anh trở nên hay cười hơn hẳn, chỉ cần nhìn thấy cô là anh sẽ vô thức nở nụ cười.
Nếu để những người quen biết nhìn thấy dáng vẻ của anh lúc này, chắc hẳn họ sẽ ngạc nhiên đến mức rớt cả tròng mắt ra ngoài mất.
Lê An Lạc không ngờ Cố Yến Thanh lại khen cô trực tiếp như vậy, nhưng không thể phủ nhận là nghe xong cô thấy rất vui. Cô cũng bắt đầu cảm nhận được sự ngọt ngào khi yêu đương rồi.
Cảm giác này cũng không tệ chút nào.
Hôm nay Cố Yến Thanh đạp một chiếc xe đạp tới, cũng không biết là anh mượn ở đâu ra. Đôi chân dài của anh sải bước vắt qua yên xe ngồi xuống, quay đầu nhìn Lê An Lạc: "Em lên xe đi."
Lê An Lạc bề ngoài thì bình tĩnh nhưng trong lòng đang không ngừng cảm thán, vẻ đẹp trai ngời ngời của anh như muốn "đập" thẳng vào mặt cô vậy.
Cô vịn vào một bên eo của anh, ngồi nghiêng trên yên sau, sau đó sửa lại tà váy rồi buông tay ra, thản nhiên nói: "Đi thôi."
Lúc bàn tay nhỏ nhắn của Lê An Lạc vịn vào eo mình, cơ thể Cố Yến Thanh bỗng cứng đờ, căng thẳng không thôi. Nhưng khi cô buông tay ra, trong lòng anh lại dâng lên một nỗi hụt hẫng lạ kỳ.
Đạp xe đi được một đoạn, Lê An Lạc nghe thấy phía trước truyền đến giọng nói hơi khàn của Cố Yến Thanh: "Đường hơi xóc, hay là em vịn vào anh đi?"
Lê An Lạc thấy có chút buồn cười, nhưng bàn tay nhỏ vẫn rất thành thật túm lấy một góc áo của anh.
Quãng đường sau đó hai người không nói gì thêm, giữ im lặng và nhanh chóng đến được rạp chiếu phim.
Lúc này, những người đến rạp xem phim đa phần là thanh niên, hầu hết là các cặp đôi đang tìm hiểu hoặc những đôi vợ chồng trẻ mới cưới.
Cố Yến Thanh đi tìm chỗ gửi xe đạp, đến lúc anh quay lại Lê An Lạc mới phát hiện trên tay anh xách một chiếc túi.
Thấy Lê An Lạc tỏ vẻ thắc mắc, Cố Yến Thanh giải thích: "Anh thấy đằng kia có bán đồ ăn nên mua một ít, lát nữa vào xem phim thì ăn, anh còn mua cả nước ngọt nữa."
Lê An Lạc gật đầu, người đàn ông này cũng thật tinh tế và chu đáo, cộng thêm một điểm.
"An Lạc, em có muốn xem bộ phim nào đặc biệt không?"
Lê An Lạc xem qua một lượt: "Em cũng không biết nên xem phim gì, hay là anh chọn đi?"
Cố Yến Thanh suy nghĩ một lát, cuối cùng chọn một bộ phim kể về tình hữu nghị cách mạng giữa các nhân vật chính: "Bộ này được không em?"
"Em không có ý kiến gì, cứ xem bộ này đi."
Chỗ ngồi của họ ở vị trí chính giữa, không quá gần cũng không quá xa, tầm nhìn cực tốt.
Rạp chiếu phim thời này so với thời hiện đại thì còn rất thô sơ, phim chiếu chủ yếu là phim đen trắng.
Lê An Lạc vẫn cảm thấy rất hứng thú, sau khi phim bắt đầu cô liền chăm chú theo dõi, nhìn mãi rồi cũng bị cuốn vào nội dung phim.
Thế nhưng Cố Yến Thanh ngồi bên cạnh thì lại có chút bồn chồn.