Còn về chuyện "lần đầu gặp mặt" mà anh nói, lúc nãy khi đi dạo anh cũng đã nhắc qua, cô cũng không ngờ hai người lại có cái duyên này.
Cố Yến Thanh đợi cô nói xong, liền hồi hộp và lo lắng hỏi lại một lần nữa: "Đồng chí Lê An Lạc, em có nguyện ý cùng anh xây dựng tình hữu nghị cách mạng không?"
Thú thật, Lê An Lạc không hề bài xích, nhưng có một số vấn đề cô vẫn muốn hỏi cho rõ ràng.
"Em có vài câu hỏi muốn hỏi anh trước."
"Được, em cứ hỏi đi."
Lê An Lạc thầm sắp xếp ngôn từ trong đầu rồi lên tiếng: "Anh có yêu cầu vợ mình bắt buộc phải có công việc, hay phải ở nhà đầu tắt mặt tối lo việc nội trợ không?"
"Không. Chuyện có đi làm hay không là tùy ở em, dù thế nào anh cũng sẽ ủng hộ. Còn về việc nhà, anh chưa bao giờ nghĩ đó là việc của riêng ai, chỉ cần anh có thời gian, khi ở nhà anh sẽ làm."
Nghĩ một chút, Cố Yến Thanh bổ sung thêm: "Sau khi kết hôn, bất kể em có đi làm hay không, tiền lương và tiền tiết kiệm của anh đều sẽ giao cho em giữ. Em muốn mua gì cứ việc tiêu, anh hoàn toàn không có ý kiến gì."
Lê An Lạc cảm thấy hơi đỏ mặt vì cách nói chuyện và giọng điệu của anh như thể cô đã là người nhà của anh vậy, đồng thời cô cũng rất hài lòng với câu trả lời này. Bởi cô có thể nhận ra người đàn ông này rất nghiêm túc, anh thực sự nghĩ như vậy.
"Còn một vấn đề nữa, anh có... trọng nam khinh nữ không? Có suy nghĩ nhất định phải có con trai không? Hoặc gia đình anh có ai nghĩ như vậy không?"
Cố Yến Thanh bật cười, anh cảm thấy Lê An Lạc rất khác với những cô gái mà anh từng biết trước đây: "Anh thì không. Bất kể là con trai hay con gái thì đều là con của anh, anh đều thương như nhau."
Sau đó anh hơi ngập ngừng một chút, nhưng vẫn chọn nói thẳng ngay từ đầu: "Có điều mẹ anh thì hơi trọng nam khinh nữ, bà ấy luôn mơ ước có cháu trai bồng bế. Nhưng em đừng lo lắng về chuyện đó, anh sẽ đứng ra giải quyết ổn thỏa. Hơn nữa sau khi kết hôn, em sẽ đi tùy quân với anh, không sống chung với cha mẹ anh đâu."
Lê An Lạc khẽ nhíu mày, rồi sau đó mỉm cười: "Vậy em không còn vấn đề gì nữa. Anh có gì muốn hỏi em không?"
Thực ra điều cô cần chính là một thái độ rõ ràng từ Cố Yến Thanh, và kết quả này xem như khá mỹ mãn.
Cố Yến Thanh vốn dĩ thấy cô nhíu mày thì lòng thắt lại, nghe cô hỏi vậy liền theo bản năng lắc đầu: "Anh không có vấn đề gì."
Ngay sau đó, như sực nhận ra điều gì, anh kích động hỏi lại: "Đồng chí Lê, em... em đồng ý tìm hiểu và làm đối tượng của anh rồi phải không?"
"Đúng vậy." Lê An Lạc phóng khoáng gật đầu.
Hiện tại mà nói, người đàn ông này điểm nào cũng khiến cô hài lòng, một cực phẩm thật thụ như thế này đương nhiên phải vơ ngay vào bát mình trước đã. Còn tương lai thế nào, cứ để tương lai tính sau.
Nhìn người vừa nãy còn tỏ ra vô cùng nghiêm nghị mà giờ đây cười ngây ngô như một đứa trẻ, Lê An Lạc cũng bật cười theo, cô khẽ xoa bụng: "Em... em đói rồi."
Cố Yến Thanh lập tức đứng bật dậy, còn đưa tay ra định dắt cô. Lê An Lạc nhìn vành tai đỏ lựng của anh, mỉm cười đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, nương theo lực của anh mà đứng dậy, sau đó mới buông ra.
Trên đường đến nhà hàng quốc doanh, Cố Yến Thanh cứ mãi vương vấn cảm giác vừa rồi. Bàn tay nhỏ bé của đối tượng nhà anh thật mềm mại, cứ như đậu phụ vừa mướt vừa mịn, đã nắm vào rồi là chẳng muốn buông ra chút nào.