Lục Phương Phương: "..."
Chu Hồng Anh tức giận mắng to: "Cô câm miệng lại cho tôi, cái đồ lòng lang dạ thú, con đàn bà đê tiện! Mới đòi cô một bát thịt để ăn mà cô đã lải nhải lắm lời như thế."
Nói rồi, Chu Hồng Anh quay sang gọi mấy đứa con trai trong nhà: "Thằng cả, thằng hai, thằng ba, các con bắt lấy con ranh này cho mẹ, vả thật mạnh vào mồm nó một trận! Mẹ muốn xem xem nó còn dám mạnh miệng nữa hay không."
Tống An An thấy Chu Hồng Anh cãi không lại liền muốn động chân động tay, trong lòng lập tức dâng lên sự khinh bỉ.
"Quân tử động khẩu không động thủ. Sao nào? Những điều tôi nói đều là sự thật, bà mới nghe chừng này mà đã chịu không nổi rồi sao? Hôm nay ai trong số các người dám động tay động chân, tôi không ngại liều mạng với kẻ đó đâu." Nói rồi, Tống An An liền vớ lấy con dao phay.
Anh cả Lục và anh hai Lục lập tức sợ hãi lùi lại.
Kẻ hiền sợ kẻ dữ, kẻ dữ sợ kẻ liều mạng.
Tuy Tống An An đánh không lại bọn họ, nhưng nếu cô thực sự liều mạng thì bọn họ cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Anh ba Lục thì lại cảm thấy không cần thiết phải bắt nạt một cô gái yếu đuối.
Vốn dĩ đã ra ở riêng rồi, lúc trước mẹ anh ấy cũng đã đồng ý rõ ràng là không bắt nhà thứ tư phải phụng dưỡng hiếu thuận. Bây giờ lại chạy đến nhà thứ tư đòi thịt ăn, chẳng phải là quá vô lý hay sao?
Lúc này, tiếng cãi vã bên nhà họ Lục đã thu hút những người hàng xóm xung quanh đến xem náo nhiệt, ai nấy đều muốn xem rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra.
Vừa thấy có người đến, Tống An An liền ngồi phịch xuống đất, bắt đầu diễn kịch.
Nếu nhà họ Lục đã mặt dày vô sỉ như vậy, vậy thì cô dứt khoát làm cho danh tiếng của bọn họ bốc mùi luôn cho xong.
"Ôi chao ôi, hết thiên lý rồi, cái ngày tháng này làm sao mà sống nổi nữa đây? Đây là đang ép tôi đưa theo chồng con đi vào chỗ chết mà!"
Nghe Tống An An nói vậy, lập tức có người lên tiếng hỏi han: "Cháu gái An An à, thế này là có chuyện gì vậy?"
Kỹ năng diễn xuất của Tống An An quả thực rất xuất sắc, lúc này từng giọt nước mắt to như hạt đậu không ngừng lăn dài trên má cô.
"Các vị cô dì chú bác, anh chị em ở đây, mọi người phân xử giúp cháu với, có nhà chồng nào lại đi bắt nạt người quá đáng như vậy không?
Tình cảnh của anh Kiến Hoa nhà cháu đã như vậy, cháu vừa mới bước chân qua cửa thì bọn họ đã ầm ĩ đòi ra ở riêng, cháu đã nhẫn nhịn không nói lời nào rồi. Cháu chỉ hy vọng sau này có thể ở bên cạnh chăm sóc cho anh Kiến Hoa cùng ba đứa nhỏ sống qua ngày, dẫu có khổ cực khó khăn đến mấy cháu vẫn cam chịu. Bố mẹ chồng không giúp đỡ được chút nào thì thôi đi, đằng này lại còn cố tình gây khó dễ, bắt nạt người khác."
Tống An An còn chưa kịp dứt lời, lập tức có người gặng hỏi: "Cháu gái An An, bọn họ gây khó dễ cho cháu như thế nào?"
Lúc này, không đợi Tống An An lên tiếng, Lục Thiên Lỗi đã bước ra: "Mẹ cháu thấy sức khỏe của chúng cháu và bố đều không tốt, cho nên mới mua chút thịt về để bồi bổ cơ thể cho cả nhà. Thế nhưng bà nội lại bắt mẹ cháu phải chia thịt cho bà ăn. Mẹ cháu không đồng ý, bà nội liền sai các bác các chú đánh mẹ cháu. Hu hu hu... Mẹ cháu cũng chỉ vì chúng cháu mà thôi... Các ông các bà, các cô các chú ơi, mọi người giúp mẹ cháu với, xin đừng để mẹ cháu bị đánh..."
Lục Thiên Lỗi vừa nói, hốc mắt vừa đỏ hoe. Thân hình gầy gò, ốm yếu của cậu bé quả thực khiến người ta nhìn mà xót xa.
Lục Thiên Minh thấy anh cả khóc, cũng òa khóc theo.
Lục Thiên Hạo tuy vẫn chưa hiểu rõ tình hình, nhưng cậu bé biết rằng, không cần hỏi nhiều, cứ khóc là đúng rồi.
Tiếng khóc của ba đứa trẻ vang lên nức nở, khóc đến mức khiến trái tim người nghe như muốn vỡ vụn.