Quân Hôn 70: Gả Cho Anh Bộ Đội Liệt Giường, Được Cưng Chiều Đến Phát Khóc

Chương 14

Trước Sau

break

Tống An An bưng bát mì đưa cho Lục Kiến Hoa: "Anh cũng ăn đi, hơi nóng đấy."

Lục Kiến Hoa ừ một tiếng.

Anh cũng ngửi thấy mùi thơm của mì.

Không ngờ tay nghề nấu nướng của Tống An An lại tốt như vậy.

Bát mì nấu ra chỉ ngửi thôi đã khiến người ta thèm ăn.

Thấy trong bát của mấy đứa trẻ đều có trứng chim, bát của mình cũng có.

Chỉ riêng bát của cô là không có, trong lòng Lục Kiến Hoa không khỏi cảm động.

Người phụ nữ này vậy mà lại nhường hết đồ ngon cho anh và các con.

Ngay cả người nhà họ Lục cũng chưa từng đối xử tốt với anh và bọn trẻ như vậy.

Lục Kiến Hoa lên tiếng: "An An, sao trong bát của em không có trứng chim? Anh chia cho em nhé, hằng ngày anh chẳng làm được việc gì, không cần phải ăn nhiều đồ ngon thế này đâu."

Nói rồi, Lục Kiến Hoa định gắp quả trứng chim trong bát mình sang bát của Tống An An.

Tống An An vội vàng ngăn anh lại: "Không cần đâu, anh ăn đi.

Anh mới là người cần bồi bổ, đủ dinh dưỡng thì cơ thể mới mau chóng hồi phục."

Nghe Tống An An nói vậy, ánh mắt Lục Kiến Hoa chùng xuống: "E rằng cơ thể anh mãi mãi không thể hồi phục được nữa."

Tống An An lại đáp: "Lục Kiến Hoa, làm người không thể quá bi quan, sao anh biết là không thể hồi phục? Biết đâu sau này vẫn còn cơ hội đứng lên lại thì sao?"

Lục Kiến Hoa cũng không muốn giấu giếm Tống An An, anh bảo: "Người nhà từng đưa anh đến bệnh viện huyện kiểm tra, bác sĩ ở đó nói rồi, khả năng cao là không chữa khỏi được."

Ban đầu việc Lục Kiến Hoa liệt hai chân là một cú sốc nặng nề đối với nhà họ Lục.

Người nhà họ Lục đương nhiên đã đưa anh đến bệnh viện kiểm tra xem có cơ hội đứng lên lại hay không.

Nghe bác sĩ nói vậy, Lục Kiến Hoa và nhà họ Lục đều từ bỏ hy vọng.

Tống An An lại nói: "Trình độ y tế của bệnh viện tuyến huyện không tốt, sau này chúng ta lên Bắc Kinh, tìm bệnh viện tốt nhất, bác sĩ giỏi nhất để chữa trị. Cùng lắm thì chúng ta ra nước ngoài.

Lục Kiến Hoa, khi chưa tiếp xúc với nền y tế tốt hơn, anh đừng vội bỏ cuộc."

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tống An An, trái tim Lục Kiến Hoa bỗng rung động khó hiểu.

Nếu Tống An An không nói ra, Lục Kiến Hoa thật sự chưa từng nghĩ đến khía cạnh này.

Biết đâu lên Bắc Kinh lại thực sự có cơ hội thì sao?

Nếu anh có thể đứng lên, anh không những không trở thành gánh nặng của Tống An An mà còn có thể che mưa chắn gió cho cô.

Nghĩ vậy, Lục Kiến Hoa cảm thấy mình nên tích cực đối mặt với cuộc sống.

Trước đây anh cứ nghĩ nửa đời sau của mình coi như bỏ đi, nhưng sự xuất hiện của Tống An An đã mang đến cho anh tia sáng và niềm hy vọng.

"An An, chúng ta mỗi người một nửa, anh phải ăn, em cũng phải ăn, em gầy lắm, càng cần ăn nhiều hơn một chút." Lục Kiến Hoa vẫn kiên quyết chia một nửa quả trứng chim trong bát mình cho Tống An An.

Tống An An hết cách, đành phải ăn một nửa.

Ba đứa trẻ đợi mì nguội bớt một chút rồi bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Ba đứa nhỏ vừa ăn vừa xuýt xoa khen mì thơm quá, ngon quá.

Tay nghề của người mẹ mới đến này thật sự rất tuyệt.

Bát mì này quả thực là món mì ngon nhất mà chúng từng ăn.

Lục Thiên Lỗi và Lục Thiên Minh vì lớn tuổi hơn một chút nên tướng ăn còn đỡ.

Lục Thiên Hạo ăn uống lại có phần nhếch nhác.

Cậu nhóc cầm đũa còn chưa vững, lúc ăn làm rơi cả mì xuống bàn.

Nhưng cậu nhóc cũng không chê bẩn, trực tiếp dùng tay bốc sợi mì rơi vãi lên rồi tiếp tục bỏ vào miệng ăn.

Tống An An ăn xong, thấy Lục Thiên Hạo ăn uống khó khăn như vậy liền nói: "Thiên Hạo à, để mẹ đút cho con ăn nhé."

Giọng nói của Tống An An dịu dàng, nghe rất êm tai.

Vừa xuyên không tới đã làm mẹ, thực ra cô vẫn có chút chưa thích ứng kịp.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy ba đứa trẻ đáng yêu này, tình mẫu tử trong cô lại không kìm được mà tuôn trào.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương