Quân Hôn 60: Xuyên Về Thời Đói Kém Nhưng Tôi Có Hệ Thống Nông Sản

Chương 14: Ngôi nhà 2

Trước Sau

break

Khương Thúy Hoa thở dài thườn thượt: "Chuyện đó cha mẹ cũng bàn rồi, tính là sắp tới sẽ xây thêm một gian phía sau nhà, con không cần phải dọn ra ngoài đâu."

"Thôi mẹ, lỡ con sinh con trai cũng đâu thể để thằng bé mang tiếng ăn nhờ ở đậu nhà ngoại mãi được. Con tự tìm chỗ ở riêng, coi như là tạo dựng mái ấm cho hai mẹ con."

Liễu Nhân Nhân thực tâm không muốn trở thành gánh nặng cho gia đình.

Nhà cô vốn chẳng dư dả gì, anh ba cưới vợ đã tốn kém, giờ lại xây thêm nhà thì có núi tiền cũng lở. Đến lúc đó cha mẹ lại phải chạy vạy vay mượn khắp nơi.

Chi bằng để cô tự lập, như vậy vẹn cả đôi đường.

Thấy Khương Thúy Hoa vẫn còn lưỡng lự, Liễu Nhân Nhân tiếp tục thuyết phục: "Mẹ, con ra riêng nhưng vẫn ở trong thôn, có xa xôi gì đâu. Cha mẹ không yên tâm thì cứ tạt qua thăm con lúc nào cũng được."

Nghe đến đây, Khương Thúy Hoa mới xuôi xuôi. Lời con gái nói cũng có lý, con gái đã xuất giá về ở nhà mẹ đẻ mãi cũng không phải kế sách lâu dài.

Ông bà ngày một già yếu, sức lao động giảm sút, sau này con gái cũng không thể cứ dựa dẫm vào mấy người anh trai được.

"Thôi được rồi... lát nữa để cha con đi đánh tiếng với trưởng thôn xem sao. Nếu không được thì thôi, con cứ yên tâm ở lại nhà."

Liễu Nhân Nhân mừng rỡ gật đầu lia lịa: "Vâng, mẹ nhớ nói giúp con với cha nhé."

Khương Thúy Hoa vốn tính tình ruột để ngoài da, tranh thủ lúc nghỉ trưa đã kể lại sự tình cho Liễu Lai Phúc.

Biết tin con gái mang thai, Liễu Lai Phúc chẳng vui vẻ gì, nhưng phận đàn ông kiệm lời, ông cũng chỉ im lặng hút thuốc.

Chiều muộn, khi Liễu Nhân Nhân đang lúi húi nấu cơm trong bếp thì Liễu Lai Phúc đi làm đồng về. Ông gọi cô ra sân, bảo:

"Giờ này chắc trưởng thôn cũng tan làm rồi, con đi theo cha sang bên đó hỏi chuyện nhà cửa."

"Vâng ạ." Liễu Nhân Nhân nghe vậy thì vừa mừng vừa lo, trên đường đi không kìm được tò mò hỏi: "Cha nghĩ trưởng thôn có gật đầu cho con mượn nhà không?"

Liễu Lai Phúc nhìn con gái, hỏi vặn lại: "Muốn ra riêng đến thế kia à?"

Sao ông cứ cảm thấy con bé này đang phấn khích lạ thường nhỉ?

Liễu Nhân Nhân: "..."

Cô vội thu lại nụ cười trên môi, gượng gạo đáp: "Đâu có, ở một mình sao sướng bằng ở nhà với cha mẹ được."

Tất nhiên là Liễu Nhân Nhân nói dối. Thực lòng cô chỉ mong được ra ở riêng càng sớm càng tốt. Chỉ có sống một mình mới được tự do, cô có hệ thống trong tay, muốn ăn gì thì ăn, muốn làm gì thì làm.

Căn nhà hoang cuối thôn kia địa thế rất đẹp, độc lập một cõi, cách xa những hộ dân khác. Sau này cô có lén lút nấu đồ ăn ngon cũng chẳng sợ ai nhòm ngó phát hiện.

Liễu Lai Phúc trầm ngâm một lúc lâu rồi chậm rãi nói: "Cái nhà đó nếu là người khác mở miệng xin thì tám chín phần là bị từ chối. Nhưng là con... có lẽ sẽ mượn được đấy."

Liễu Nhân Nhân ngơ ngác: "Sao lại thế hả cha?"

Tại sao người khác không được mà cô lại được ưu tiên?

"Trưởng thôn ấy mà..." Liễu Lai Phúc thở dài: "Ông ấy trước kia cũng từng đi lính."

Liễu Nhân Nhân: "..."

Ồ, thật không ngờ cái danh phận vợ liệt sĩ của Cố Thành đến hôm nay lại trở thành tấm kim bài miễn tử cho cô và đứa bé trong bụng.

Nhà của trưởng thôn là một trong hai căn nhà xây bằng gạch xanh hiếm hoi trong thôn Liễu Gia, giữa một rừng nhà tranh vách đất, nó hiện lên đầy bề thế và uy nghiêm.

Khi hai cha con đến nơi, vừa khéo thấy trưởng thôn Liễu Trường Toàn đang ngồi hóng mát dưới mái hiên, tay phe phẩy chiếc tẩu thuốc dài ngoằng.

"Chào trưởng thôn."

Liễu Lai Phúc cất tiếng chào rồi dẫn Liễu Nhân Nhân bước vào sân.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương